Hôm nay,  

Tâm Tình Ngày Phát Giải VVNM 2025

05/12/202500:00:00(Xem: 362)
 
Hình-cho-online-Tác-giả-thắng-giải-Vinh-Danh-Tác-Giả-2025-với-giám-khảo-Trịnh-Y-Thư
Tác giả thắng giải Vinh Danh Tác Giả 2025 Kim Loan và giám khảo, chủ bút Trịnh Y Thư.
 
Hồi tháng tám năm nay, khi Việt Báo mới thông báo những tác giả trúng giải VVNM (Viết Về Nước Mỹ) 2025, tôi liền gọi phone khoe ông xã dù biết chàng đang làm việc. Chàng trả lời tỉnh bơ:

-  Cuộc thi này coi bộ …dễ quá hả em?

Tôi chưng hửng:

- Anh nói vậy nghĩa là sao ?

- Thì em dự thi ba mùa, 2021-2023, và năm nay 2025, cả ba mùa đều trúng giải, không dễ thì là gì ?!

- Ủa ? Ủa ? Hello ?!

Không biết chàng thờ ơ hay đang bận tiếp khách hàng đến tiệm mua thuốc mà chẳng thấy trả lời! Chẳng lẽ nào chàng chỉ nói đùa, và có ý vừa khen vừa …mỉa mai tôi?

Còn thằng rể Canada da trắng (và thích ăn đồ Việt Nam) thì xuýt xoa nói với tôi, đại khái là:

- Wow! Wow! Mom là người ở Canada, mà viết về nước Mỹ, lại được giải ba mùa liên tiếp, thật là quá tuyệt vời!

Cái thằng! Bộ mày tưởng má mày hổng biết, tụi Tây, mở miệng ra khen ai là khen tới trời mây, dùng từ khuếch đại quá đáng, ai tưởng thiệt thì ráng chịu nghen .

Lúc này, con gái tôi, là vợ thằng Canada da trắng khoái ăn đồ Việt bèn xía vô:

- Ôi, vậy là anh không biét đó thôi! Chớ nếu có cuộc thi Viết Về Nước …Mễ thì má em cũng dám thi lắm á, vì má nổi tiếng là …điếc hổng sợ súng!

Coi kìa, cái miệng con nhỏ tía lia, giống ai vậy cà! Mà nó nói cũng …không sai.
 
Hồi mùa giải 2021, nghe lời “xúi dại” của nhỏ bạn bên Seattle kêu tôi gửi bài dự thi VVNM, tôi đồng ý cái rụp mà không cần tìm hiểu thể lệ cuộc thi, bởi tôi nghĩ, tôi mê nước Mỹ từ khi còn bé, thời VNCH rồi cơ, giờ chỉ việc viết ra, dễ như ăn cơm sườn, mặc dù ông xã tôi là người nghi ngại, cản trở, phản đối, người ta thi Viết Về Nước Mỹ, em ở Canada “với” tay qua bển, chắc gì “ăn” ai? Vậy mà tôi trúng giả Đặc Biệt. Nhưng tôi không thể tham dự nhận giải vì ba tôi mất (95 tuổi) ngay dư âm mùa dịch năm đó .
Tưởng tôi sẽ không thi nữa, ông xã nửa thật nửa đùa nói khích, hỏi tôi còn đề tài VVNM nữa không . Mà cái tánh của tôi, hễ ai khích là tôi càng làm cho bằng được, thế là tôi lại tiếp tục và lần giải 2023 tôi được nhảy hạng lên giải Vinh Danh Tác Phẩm, hay còn gọi là Á Hậu, oai quá đi mất!

Tôi vui vẻ háo hức đi lãnh giải VVNM 2023, thật là một ngày vui trọn vẹn, được gặp gỡ quen biết những tác giả, những văn thi sĩ xưa nay chỉ biết qua mạng và qua báo chí. Dư âm còn vấn vương trên chuyến bay về nhà Canada, tôi cao hứng nói với ông xã:

- Anh ơi, VVNM riết làm mình …ghiền đó anh, em sẽ …viết nữa, thi nữa!

Biết là không cản được tôi, chàng liền gật đầu để gia đình …yên ấm, và một lần nữa tôi lại may mắn, tôi khăn gói lên đường bay qua Santa Ana, California tham dự buổi phát giải VVNM 2025 vào ngày Nov 30 vừa qua .
 
Nếu như mùa VVNM 2023 tôi còn …ngơ ngác, rụt rè như “con nai vàng” vì lúc ấy chưa quen biết ai, cứ lo dáo dác đi tìm người này người kia để …bắt quàng làm họ, chẳng còn tâm trí thưởng thức những món ăn Việt Nam rất ngon mà chị Hằng Nguyễn đã chuẩn bị thật bắt mắt . Lần này tôi sớm cả tiếng đồng hồ, trước là để chụp hình trong khuôn viên Bowers Museum quá đẹp, rồi đi vào trong Museum thưởng lãm những bức tranh đủ loại dù tôi chẳng am hiểu gì về hội họa những đã thật sự thích thú, sau đó trở lại nơi phòng tiếp tân VVNM, ký tên vào sách như thông lệ . Xong xuôi, tôi tìm vào bàn của mình, rồi đi lấy cafe, và bắt đầu thong thả đi vòng vòng chào hỏi, nói chuyện, chụp hình với mọi người quen cũ hoặc mới quen, vui rộn ràng.

Đặc biệt năm nay có phần Ra Mắt Sách “Người Mỹ Và Tôi” của chị Trương Ngọc Bảo Xuân, đúng dịp 50 Năm Tha Hương và 25 Năm VVNM, khi mà chính chị từng đoạt giải Quán Quân VVNM và trở thành chánh chủ khảo VVNM nhiều năm nay. Những người từng đọc truyện của chị Bảo Xuân chắc cũng đồng ý với tôi, chị viết như …thở, dễ ợt à, mà dòng văn chương tuôn ra êm ái ngọt như đường cát mát như đường phèn như giọng nói Nam Kỳ của chị vậy đó . Chúc mừng chị Xuân có được cuốn sách để đời, kỷ niệm không những với “người Mỹ của chị” mà với cả Sài Gòn trải dài theo những năm tháng an bình cho tới loạn ly, thất thủ vào tay Cộng Quân, và những hành trình mới trên đất Mỹ yêu thương.

 Năm nay, VVNM được trao giải tại Bowers Museum, không gian tiếp đón và ăn trưa rất rộng rãi, thoáng mát, sáng sủa, so với không gian khá hạn hẹp của lần VVNM 2023 . Phần thức ăn luôn là “điểm son sáng chói” của ban tổ chức, mọi người thưởng thức bữa trưa, gọi nhau chuyện trò, qua lại chụp hình lưu niệm cùng nhau, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp đáng yêu vô cùng .

Phần hai, là phần trao giải xen kẽ nhạc thính phòng tại Auditorium của Bowers Museum .

Ôi, những bài hát tôi yêu thích, của Phạm Duy, Hoài Linh, Trầm Tử Thiêng, và điều bất ngờ gây ấn tượng với tôi nhất là nhạc của nhà thơ Trần Dạ Từ, bởi tôi chỉ biết ông là thi sĩ và ít viết nhạc. Bài Sài Gòn Blue của ông theo điệu Jazz được ban nhạc trình bày da diết, lãng mạn, phóng khoáng, qua tiếng hát trầm đục của con gái Thương Linh sao mà nồng nàn quá, thiết tha quá, làm tôi rưng rưng theo từng lời ca thổn thức, mà nhớ mà thương, Sài Gòn ơi!

Phần trao giải, các lời phát biểu của các vị khách, của những người trúng giải, sẽ lắng đọng trong tim mỗi người theo cách riêng.  Xin được chúc mừng lẫn nhau, chúc mừng chúng ta, những người đã đến và có mặt trong buổi trao giải ấm áp trong Mùa Lễ Thanksgiving này.

Cá nhân tôi, đây là lần thứ ba trúng giải, xin gửi lời cám ơn chân thành đến Việt Báo với thương hiệu “Viết Về Nước Mỹ” có một không hai đầy tự hào, cám ơn Hội Đồng Giám Khảo, cám ơn các tác giả VVNM, chúng ta đọc bài của nhau, truyền nhau niềm cảm xúc để viết tiếp “trang sử ngàn người viết” như lời của cố thi sĩ Nguyên Sa, cám ơn Nước Mỹ đã cho tôi niềm cảm hứng dạt dào tình yêu từ khi tôi bước vào cuộc thi này, như một câu nói của ai đó tôi đã đọc được, đại khái là, VVNM chỉ là …cái cớ, chúng ta đang viết về tâm tư của Người Việt tha hương, mà 50 năm qua, có biết bao điều để viết, để kể, bao nỗi niềm đầy vơi trên quê hương thứ hai, có phải ???

Tự đáy lòng trân trọng, là lời tạ ơn của tôi đến với tất cả quý độc giả, đã đọc và bình luận vào các bài viết của Kim Loan suốt 6 năm qua trên mục Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo.

Cám ơn gia đình, bạn bè yêu thương, luôn luôn ủng hộ tôi vô điều kiện, và cho tôi nhiều gợi ý, đề tài …để tôi viết bài dự thi,

Và trên hết, là Tạ Ơn Thiên Chúa, đã ban cho tôi trái tim đa sầu đa cảm, biết rung động với vui buồn xung quanh, để tôi có một niềm vui vô tận với chữ nghĩa văn thơ.
 
Đang viết tới những dòng này thì ông xã tôi đứng lấp ló sau lưng, rồi nhắc nhở:

- Nè cưng, em tham dự VVNM ba mùa rồi đấy nhé!
- Thì sao?
- Ông bà ta có câu “quá tam ba bận” chớ sao! Em nên dừng lại đúng lúc, để còn giữ lại …chút duyên cho riêng mình …
 
Duyên gì mới được chớ! (tôi cũng …có duyên ư ?)

Mà thôi, mấy chục năm nay,  số lần tôi “cãi lời” chàng nhiều hơn số lần tôi “nghe lời”, nên lần này, tôi sẽ ngoan ngoãn mỉm cười mà biểu đồng tình cùng chàng, nghen!?
 
Edmonton, Dec 2/2025
KIM LOAN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lịch sử chính trị Mỹ suốt 250 năm, hiếm thấy nhân vật nào thể hiện sức mạnh bản thân bất khuất như Donald Trump. Từ những cuộc vận động tranh cử khoa trương đến những đợt tấn công không ngừng nghỉ trên mạng xã hội, Trump xây dựng cho mình một hình tượng bất khả chiến bại. Không sợ hãi. Dám nói dám làm. Luôn sẵn sàng nghiền nát đối thủ. Nhưng bằng cách nào? Không phải bằng những thỏa hiệp khôn khéo đậm mùi chính trị gia; cũng không phải bằng chiến lược khoa học xã hội; càng không phải bằng những mưu kế trận đồ Gia Cát Lượng. Vũ khí của Trump là những lời xúc phạm cá nhân, đe dọa, công khai nhục mạ đối phương. Những lời tấn công nhục mạ người khác ở cường độ ngày càng tăng của Trump không phải là sự tàn nhẫn ngẫu nhiên, mà là chiến thuật đánh lạc hướng có chủ đích.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên. Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.
Chưa kịp nguội chuyện bắt tổng thống Venezuela, thì hôm sau, Donald Trump đã lại nhìn lên phía Bắc, nói một câu khiến cả châu Âu lạnh gáy: “Nước Mỹ cần Greenland cho an ninh quốc gia.” Câu nói bật ra trên chuyên cơ Air Force One, nhưng hiệu ứng thì lan nhanh hơn gió Bắc Cực. Vài giờ sau, bà Katie Miller – vợ của cố vấn Stephen Miller – đăng bản đồ Greenland phủ kín cờ Mỹ, ghi vỏn vẹn một chữ “SOON.” Sáng hôm sau, chính Stephen Miller xác nhận trên CNN: “Nếu Hoa Kỳ muốn bảo vệ NATO và quyền lợi ở vùng Bắc Cực, thì hẳn nhiên Greenland nên là một phần của chúng ta.” Rồi ông thẳng đà nói quả quyết: “Sẽ không ai dám đối đầu quân sự với Hoa Kỳ vì tương lai của Greenland.”
Có một lối lập luận dễ nghe vì nó đơn giản: Đan Mạch chích ngừa ít hơn cho trẻ em mà chẳng sao, vậy có phải Hoa Kỳ hẳn đã làm quá tay. Trên bảng so sánh, mười mũi chích so với mười sáu mũi, con số ấy trông gọn gàng, sáng sủa. Nhưng chính cái gọn gàng đó lại là một nỗ lực rút ngắn đường, và con đường khoa học, hễ đi tắt, thường dẫn đến những hậu quả khó lường.
Trên những triền đồi cát đỏ ven biển Cox’s Bazar, nơi hơn một triệu người Rohingya chen chúc trong các túp lều lợp bạt giữa mưa nắng khắc nghiệt, cô gái mười bảy tuổi tên Hasina ngồi lặng bên chiếc điện thoại cũ trên đó in dòng chữ Forever Young. Với em, đó là vật kỷ niệm cuối cùng còn sót lại từ những ngày đi học – thời gian ngắn ngủi khi tuổi thơ vẫn còn có chỗ trú ngụ trong khu trại tị nạn này. Từ ngày trường học bị đóng cửa vì nguồn viện trợ quốc tế đột nhiên bị cắt, giấc mơ sách vở của em tan rã cùng sự yên ổn mong manh mà gia đình bám víu suốt gần tám năm qua.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Tại Quốc hội, nhiều dân biểu và nghị sĩ Cộng hòa đang lo lắng cảnh báo rằng đảng của họ chưa đối phó đúng mức với nỗi lo chi phí sinh hoạt của người dân. Và sự dè dặt đó trở nên rõ ràng hơn khi Tổng thống Donald Trump nhiều lần xem vấn đề này chỉ là “trò bịp” do Dân chủ dựng lên. Nhiều dân cử Cộng hòa cho rằng họ thừa hưởng mức giá cao từ thời Tổng thống Joe Biden, nhưng cũng nhìn nhận rằng chỉ trông vào lời giải thích ấy sẽ không đủ. Nếu đảng không đưa ra một thông điệp thuyết phục và không có biện pháp thực sự, họ có thể mất đa số mỏng manh hiện tại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.