Hôm nay,  

Trại giam di trú tại Texas bị tố tra tấn và lạm dụng tình dục

12/12/202500:00:00(Xem: 1044)

East Montana
Tình cảnh sinh hoạt trong trại, theo mô tả, “không còn gì gọi là nhân đạo”: hơn 70 người chen chúc trong từng lều vải, ống cống tràn ngập, nước thải tràn ra giường ngủ và khu ăn uống. Di dân phải dùng quần áo của mình để lau phân và nước tiểu. Ảnh: chụp lại từ youtube.
 
El Paso (Texas) – Một loạt đơn khiếu nại do các tổ chức bảo vệ dân quyền Mỹ đồng ký tên vừa được gửi tới cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) cùng Bộ Chỉ huy quân sự Fort Bliss, nêu ra những cáo buộc nghiêm trọng về cảnh đối xử dã man tại trại tạm giam di dân mang tên Camp East Montana đặt trong căn cứ quân sự Fort Bliss, theo tin The Guardian, ngày 9 tháng 12, 2025.
 
Bức thư dài 19 trang khẳng định rằng các nhân viên trại đã vi phạm luật pháp liên bang và hiến pháp khi hành hung, lạm dụng tình dục, và cưỡng ép di dân vượt biên ngược trở lại Mexico trong đêm tối — không qua thủ tục trục xuất hợp pháp.
 
Theo văn thư, trên 45 nhân chứng là những người bị giam đã lập lời khai, mô tả cảnh nhân viên bịt mặt ra lệnh “nhảy tường” để vượt sang Mexico, kèm lời đe dọa sẽ tống giam nếu không tuân phục. Một số người, đa phần là dân Cuba và Guatemala xin tị nạn, kể rằng họ bị trói tay, chở đi hàng giờ trong sa mạc Santa Teresa, rồi bị ép leo qua hàng rào biên giới.
 
“Có người bị đánh cho đến khi chịu làm theo,” một người xưng tên “Eduardo”, công dân Cuba, tố cáo trong thư.
 
Một nạn nhân khác, “Isaac”, kể: “Tôi bị đập đầu vào tường, rồi viên cai nắm chặt chỗ kín tôi mà bóp mạnh. Tôi chỉ biết kêu lên vì đau đớn và nhục nhã.” Một nam thiếu niên khác được gọi là “Samuel” nói rằng anh bị đánh đến bất tỉnh vì tội tắt đèn khu trại. Theo thư, “Samuel” gãy răng, tổn thương vùng kín, và phải nhập viện — sau đó còn bị tính tiền xe cứu thương.
 
Tình cảnh sinh hoạt trong trại, theo mô tả, “không còn gì gọi là nhân đạo”: hơn 70 người chen chúc trong từng lều vải, ống cống tràn ngập, nước thải tràn ra giường ngủ và khu ăn uống. Di dân phải dùng quần áo của mình để lau phân và nước tiểu. Người mắc bệnh tiểu đường bị cắt insulin nhiều ngày, trong khi thực phẩm “chỉ bằng nắm tay” và vữa thiu.
 
Phía chính quyền liên bang phủ nhận toàn bộ cáo buộc. Bà Tricia McLaughlin, phụ tá bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa, ra tuyên bố: “Không hề có hành vi vô nhân đạo nào trong các trại ICE. Toàn bộ điều kiện ăn ở, y tế, và pháp lý đều bảo đảm theo tiêu chuẩn Hoa Kỳ.” Bà còn nói thêm: “Chưa hề có kẻ phạm pháp nào trong lịch sử nhân loại được đối đãi tốt như di dân bất hợp pháp ở nước chúng tôi.”
 
Tuy nhiên, bà Eunice Hyunhye Cho, cố vấn cao cấp của Dự án Nhà tù Quốc gia thuộc ACLU, trả lời báo giới rằng “đây là thảm họa nhân đạo được báo trước.” Bà cho biết Fort Bliss từ lâu bị cảnh báo về tình trạng quá tải, thiếu nhân viên y tế và giám sát độc lập. “Đặt hàng ngàn con người giữa sa mạc trong những lều bạt, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài – đó là công thức của bi kịch,” bà nói.
 
Dân biểu Texas Veronica Escobar, đại diện khu vực El Paso, cũng đã yêu cầu Bộ An ninh Nội địa phải công bố toàn bộ sự thật. Bà cho rằng trại Fort Bliss “đã trở thành một mối đe dọa sức khỏe cộng đồng và là vết nhơ cho chính quyền Mỹ.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước khi bước chân vào Trung tâm Xử lý Di trú Dilley mùa thu năm ngoái, bé Maria Vargas, 6 tuổi, là một đứa trẻ sống đúng nghĩa tuổi thơ: buổi sáng đến trường, buổi chiều về nhà ở New York, vừa vẽ vời vừa chơi với con mèo Milo, thỉnh thoảng ôm sách truyện đi ngủ trên chiếc ghế sofa trong căn hộ chật mà ấm. Chỉ vài ngày sau khi gia đình bị bắt và chuyển xuống trại Dilley ở miền Nam Texas, mọi thứ sụp đổ. Em bị bắt nhốt vào một nơi “giống nhà tù hơn là trung tâm chăm sóc”, lính gác đi lại suốt hành lang, ánh đèn trắng không bao giờ chịu tắt. Vốn đã bỏ tả từ lâu, em bỗng tè dầm trở lại, lúc thì ướt quần, lúc thì ướt cả chăn. Đêm nào Maria cũng khóc, hỏi mẹ bao giờ mới được về căn hộ của mình ở New York, về với cô giáo, với Milo. Có khi em còn van xin được… bú mẹ lại như hồi còn bé xíu, chỉ để tìm chút an toàn trong vòng tay mẹ.
Chính quyền T.T Trump đã đề xuất một thay đổi lớn về luật “gánh nặng xã hội”. Luật này được sử dụng để quyết định xem một người có đủ điều kiện để nhận thẻ xanh hoặc chiếu khán di dân hay không. Đề xuất này sẽ cho phép các viên chức Sở Di Trú từ chối đơn xin dựa trên đánh giá mang tính chủ quan của họ. Kể từ năm 1999, “Gánh nặng xã hội” đã có một định nghĩa rõ ràng: một người bị xem là gánh nặng xã hội nếu họ phụ thuộc chủ yếu vào chính phủ để đáp ứng các nhu cầu cơ bản, thông qua việc nhận (a) Trợ cấp tiền mặt (như SSI hoặc phúc lợi xã hội), hoặc (b) Chăm sóc dài hạn tại bệnh viện do chính phủ tài trợ.
Chính quyền Trump tiếp tục đẩy mạnh các hành động thực thi luật di trú trên khắp cả nước. Các cuộc đột kích mạnh mẽ, bắt giữ trên đường phố, việc sử dụng vũ lực của nhân viên ICE và CBP đã làm gia tăng nỗi sợ hãi trong nhiều cộng đồng. Sự leo thang lên đến đỉnh điểm với vụ nổ súng cướp đi sinh mạng của hai công dân Mỹ Renée Good vào ngày 7 tháng 1 và Alex Pretti vào ngày 24 tháng 1. Cả hai đều bị các đặc vụ di trú liên bang bắn chết trong các cuộc biểu tình ở Minneapolis. Nhưng cũng từ đó, sự phản kháng từ cá nhân, gia đình, những tổ chức cộng đồng, chính quyền địa phương tăng mạnh. Các cộng đồng đang tạo nên một làn sóng phản kháng ngày càng tăng dưới nhiều hình thức, từ biểu tình đến khiếu kiện về quyền công dân, đến việc tổ chức bảo vệ trường học, bảo vệ địa phương phối hợp.
Tổng thống Trump đã khẳng định rõ ràng rằng người di dân phải tự túc về tài chính và không trở thành gánh nặng tài chính cho người dân Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao đang tiến hành rà soát toàn diện tất cả các chính sách, quy định và hướng dẫn để đảm bảo rằng người di dân từ các quốc gia có nguy cơ cao này không sử dụng phúc lợi xã hội tại Hoa Kỳ hoặc trở thành gánh nặng cho xã hội.
Tổng thống Donald Trump đang tìm cách mở rộng quyền lực của hành pháp trên một trong những nền tảng tưởng như vững chắc nhất của hệ thống pháp lý Hoa Kỳ: quyền công dân. Trở lại Tòa Bạch Ốc với chương trình siết chặt di dân, ông không chỉ đẩy mạnh trục xuất và hạn chế nhập cư mới, mà còn nhắm thẳng vào những người đã là công dân Mỹ bằng con đường nhập tịch, đặt lại câu hỏi: ai mới thật sự được coi là “người Mỹ”.
14 tháng 1 năm 2026. Ông Trump tin rằng người di dân từ 75 quốc gia này có khả năng sẽ phụ thuộc vào các phúc lợi công cộng như trợ cấp xã hội, nhà ở, tem phiếu thực phẩm và chăm sóc y tế. Tuy nhiên hạn chế mới này đã bỏ qua thực tế rằng tất cả những người di dân đều phải có người bảo trợ tài chính trước khi đến Hoa kỳ. Chính quyền TT Trump đang tạm dừng duyệt xét chiếu khán di dân cho người dân từ 75 quốc gia. Tại Đông Nam Á, một số quốc gia bị ảnh hưởng là Myanmar, Thái Lan, Lào và Campuchia. Hiện tại, danh sách này KHÔNG bao gồm Việt Nam. Do đó, việc duyệt xét tất cả các loại chiếu khán vẫn tiếp tục như bình thường tại Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Việt Nam.
Chiến dịch mang tên Operation PARRIS do chính quyền Tổng thống Donald Trump khởi động hồi đầu tháng, nhắm riêng vào khoảng 5.600 người tị nạn mới đến Minnesota. Những người này đã được Hoa Kỳ tiếp nhận hợp pháp sau nhiều năm sàng lọc an ninh nghiêm ngặt, nhưng chưa có quy chế thường trú nhân. Theo đơn kiện, nhân viên của Immigration and Customs Enforcement đã bắt giữ người tị nạn ngay tại các buổi trình diện di trú, trên đường đi làm, đi học, thậm chí xuất hiện trước cửa nhà không có trát tòa. Một số trường hợp bị còng tay đưa thẳng lên máy bay sang Texas.
Vào ngày 20 tháng 1 năm 2025, chính quyền mới của TT. Trump đã làm rõ một điều: Người di dân không còn được coi là tài sản của Hoa Kỳ nữa. Thay vào đó, họ bị đối xử như là những kẻ xâm lược, bị cho là cướp việc làm của người Mỹ và tham gia vào các hoạt động tội phạm.
Chiều Chủ Nhật 18 Tháng Giêng, cháu trai nhỏ của ông ChongLy Scott Thao, còn gọi là Saly, đang ngủ trưa trên ghế sofa trong nhà ở St. Paul thì các đặc vụ nhập cư liên bang (ICE) xông vào nhà. Họ phá cửa, tiến vào với những khẩu súng trên tay, chĩa thẳng vào người trong nhà. Ông Saly, một công dân Mỹ gốc Hmong, bị ICE còng tay, dẫn ra ngoài trong thời tiết lạnh buốt. Ông chỉ mặc quần đùi, dép Crocs và quấn một chiếc chăn trẻ em. Nhiệt độ ngoài trời là 10 độ F. Tuyết vẫn đóng dày đặc trên đường.
Một di dân không giấy tờ bị giam tại trại lều Camp East Montana trong căn cứ Fort Bliss, ngoại ô El Paso, đã thiệt mạng, theo thông cáo của cơ quan Di trú và Quan thuế Hoa Kỳ (ICE) phổ biến hôm Chủ nhật, nâng số người chết tại đây lên ba người chỉ trong vòng hơn sáu tuần lễ. Camp East Montana, dựng bằng dãy lều bạt trên vùng sa mạc Texas, hiện là một trong những cơ sở giam giữ lớn nhất của ICE, với gần 3.000 người bị tạm giữ vào đầu tháng Giêng năm nay.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.