Hôm nay,  

Chúng Ta Là Người Thân

12/12/202500:00:00(Xem: 994)

Ảnh-Napa
Ảnh: Chú Nguyễn Văn Thân, cô Bích Liên, Thúy Hằng, Ann Phong, Hòa Bình tại Napa Valley, California ngày 27 tháng 3, 2021.
 
Tưởng Nhớ chú Nguyễn Văn Thân
 
Nếu bạn có một người thân đứng ở phía bên kia lằn ranh chính kiến  – người mà đôi lần tranh cãi đến tưởng chừng khó nhìn lại nhau, nhưng rồi, ngay sau đó bạn biết rõ: mình thương yêu, quý trọng, và mang ơn họ vì những điều “khác biệt” tốt đẹp họ đã gieo vào đời sống mình – thì những dòng này xin gửi đến bạn.
 
Bài viết này khởi đi từ tâm tưởng về một người chú vừa nằm xuống: người đã lặng lẽ giúp cháu định hướng nhiều suy nghĩ, quyết định quan trọng, khiến cháu gắng sống hoàn thiện, làm việc đến nơi đến chốn, và mở rộng tầm nhìn hơn. Nghĩ về chú cũng là tự nhắc nhở chính mình một điều giản dị: nhãn hiệu hay lập trường chính trị, rốt cuộc, không đủ sức làm phai mờ phần tử tế vốn có trong một con người – nhất là đối với những người đã từng giúp ta trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
 
***
 
Nước Mỹ quen nói chuyện chính trị như nói chuyện thời tiết: sáng trời nắng ấm, chiều có mây mù, tối lại thêm một dự báo bất ổn. Nhưng đằng sau những tin thay đổi ấy, điều dễ nhận thấy hơn cả là một thứ khí hậu thật sự đang bao trùm: con người ngày càng ngần ngại tin nhau, e dè nhìn nhau như thuộc về hai thế giới khác biệt. Cộng Hòa nhìn Dân Chủ như bệnh dịch đe dọa. Dân Chủ nhìn Cộng Hòa như lực cản thời đại. Giữa hai bờ ấy là một khoảng cách ngày càng sâu, nơi tiếng nói cá nhân bị nhấn chìm trong âm vang phe nhóm.
 
Ở những thị trấn từng sống nhờ nhà máy thép, hãng xe, đồn điền, câu chuyện thường bắt đầu bằng một con số thất nghiệp và kết thúc bằng một nhà thờ ngày càng thưa người dự lễ. Việc làm không trở lại, con cái rời đi, láng giềng thay đổi, những mối dây cộng đồng lỏng dần. Những người kể câu chuyện ấy đa phần bỏ phiếu cho Cộng Hòa; không hẳn vì thù ghét ai, mà vì họ níu giữ một ý niệm xưa của trật tự cũ, một nỗi lo sợ bị tước mất ngôi vị quen thuộc trong xứ sở này.
 
Ở các thành phố lớn, giọng kể đổi cung: hóa đơn y tế leo thang, học phí vượt khỏi tầm những giấc mơ bình thường, kỹ thuật số tinh vi hơn nhưng đời sống không khá hơn, và con người ngày càng cảm nhận rõ sự bất công trong cách đối xử, khi những cơ hội và quyền lợi không còn được chia đều. Người mang câu chuyện này thường ngả về Dân Chủ; không phải vì họ muốn nhà nước thay con người, mà vì họ nhìn thấy những khoảng tối mà cơ chế thị trường phủ bóng lên xã hội, và muốn tìm thay đổi giúp xóa bớt bất công.
 
Nếu chỉ quan sát nhãn đảng, hai mạch câu chuyện dường như đối chọi. Nhưng đặt vào dòng chuyển động dài của xã hội Mỹ, chúng chỉ là hai phản ứng khác nhau trước cùng một cảm thức: bị bỏ lại bên lề một cuộc đổi thay quá nhanh, quá dữ, và quá lạnh. Lịch sử cận đại của nước Mỹ từng nhiều lần chứng kiến những đợt xô dạt như thế; điều khác biệt hôm nay là mức độ phân hóa được khuếch đại bởi truyền thông, bởi những dòng tin và mạng lưới kỹ thuật đan dày đến nghẹt thở.
 
Trong bề nổi, sự khác biệt chính trị dễ thấy hơn hết. Nhưng đi vào nền tảng, nhiều khảo sát xã hội học và phân tích chính sách đều chạm đến một chỗ chung ít được nhìn nhận: đôi bên đều khởi đi từ những giá trị đạo lý rất người. Cộng Hòa nhấn mạnh kỷ cương và tự do cá nhân, vì họ tin phẩm giá gắn liền với trách nhiệm. Dân Chủ nói đến công bằng và che chở kẻ yếu, vì họ tin phẩm giá ấy không thể bền trong một trật tự bất công. Một phía sợ xã hội buông lỏng. Một phía sợ xã hội mất nhân tính. Nỗi sợ mang tên gọi khác nhau, nhưng cùng quy chiếu về nỗi lo nước Mỹ đánh mất phần thiện của chính mình.
 
Những niềm tin ấy không sinh ra từ nghị trường mà từ đời sống: từ người mất nhà máy, người mất bảo hiểm; người mất cộng đồng, người mất kỳ vọng vào ngày mai. Chính trị chỉ là hình thức có sẵn để họ gửi gắm đòi hỏi một bài giải. Khi quên mất gốc rễ xã hội đó, ta dễ xem đối phương như kẻ xấu, thay vì nhận ra họ cũng chỉ là một con người khác, đang tự vệ theo cách riêng của mình trước những bất an giống chúng ta hơn ta tưởng.
 
Dù vậy, bản chất một xã hội không chỉ bộc lộ trong những mùa bầu cử. Ở những chỗ không có ống kính truyền hình, người Mỹ vẫn xử sự với nhau theo những quy ước lâu đời hơn mọi cuộc tranh chấp đảng phái. Một chiếc xe chết máy trên xa lộ, người dừng lại giúp ít khi hỏi thẻ cử tri. Một thị trấn nhỏ sau trận lũ, người ta nấu súp, chia chăn mà chẳng cần biết ai treo bảng hiệu gì trước cửa nhà. Một kẻ tha nhân lạc lõng giữa trời tuyết, gõ cửa tìm sự giúp đỡ, và chúng ta mời họ vào, để họ dựa vào sự ấm áp của lòng nhân ái, hơn là những khái niệm chính trị hay các nhãn hiệu chính thống. Những cử chỉ đó không giải quyết được tranh chấp thể chế, nhưng cho thấy còn tồn tại một tầng liên đới khác trong xã hội, âm thầm mà dai dẳng – một thứ tình người không cần đến ngôn từ chính trị để biện minh cho chính nó.
 
Ai đó đã nhận xét: nước Mỹ không do những con người hoàn hảo dựng nên, mà do những người tin rằng sự tử tế có thể thắng nỗi sợ, miễn là họ không quay lưng với nhau. Đặt câu nói ấy vào bối cảnh hôm nay, câu hỏi tự nhiên nảy sinh: trong cách ta nhìn và gọi nhau mỗi ngày, yếu tố nào đang thắng thế – sự tử tế hay nỗi sợ? Câu trả lời, nếu thành thật, có lẽ không nghiêng hẳn về phía nào. Nhưng chính sự lưỡng lự ấy lại là điều đáng để mỗi người tự soi mình trong những cuộc tranh luận tưởng như chỉ thuần lý trí.
 
Gỡ nhãn đảng phái ra khỏi đối thoại, người ta lại thấy những mẫu số chung rất giản dị. Dù thuộc phía nào, cha mẹ đều muốn con cái lớn lên trong một trật tự vừa có luật pháp vừa có lòng nhân. Hàng xóm nào cũng mong khu phố an toàn, đời sống không bị siết nghẹt bởi bất công hay hỗn loạn. Niềm tin rằng, dẫu lắm tạp âm, nước Mỹ vẫn là nơi có thể “làm lại từ đầu” cũng không thuộc độc quyền của phe nào. Đó là những yếu tố lặng lẽ làm nên một bản sắc cộng đồng, vượt lên trên lá phiếu và những khẩu hiệu.
 
Trong thực tế, nước Mỹ hôm nay đang kể hai câu chuyện khác nhau về chính nó, nhưng lại cùng sống chung một không gian và một thời gian lịch sử. Hai con đường lập luận, nhưng cùng hướng đến một đời sống được xem là “xứng đáng”. Người ta tranh luận như thể không còn điểm chung, trong khi chính những nỗi bất an và mong ước sâu xa lại song hành một cách lạ lùng. Ai từng trải qua một cuộc cãi vã với người thân vì chính trị rồi lặng lẽ lo cho sức khỏe, công việc, niềm vui nhỏ của họ hôm sau, hẳn hiểu cảm giác ấy rõ hơn bất cứ kết quả thăm dò dư luận nào.
 
Trong một thời đại phân cực, có lẽ thái độ khả dĩ gọi là “tử tế” không nằm ở chỗ từ bỏ lập trường, mà ở chỗ nhắc nhau một điều rất cũ: trước khi là Cộng Hòa hay Dân Chủ, mỗi người là một công dân; và trước khi là công dân, là một con người với những yếu đuối, đòi hỏi, nhưng cũng với khả năng tin và thương nhau ở mức độ nào đó. Niềm tin ấy không bảo đảm câu trả lời cho mọi vấn đề, song nếu nước Mỹ còn muốn đứng vững như một cộng đồng chính trị, chỗ bám sau cùng có lẽ không phải là một đảng, mà nằm trong khả năng nhìn thấy nhau, trước khi kết án nhau; trong những cử chỉ thường nhật hơn là những ý thức hệ; và thấu hiểu rằng cái chung ít ỏi giữa người với người, rốt cuộc, vẫn bền hơn nhiều so với những đường ranh chia cắt mà chúng ta gán cho nhau trong những mùa bầu cử.
 
Tôi viết những dòng này hôm nay như một cuộc “tranh luận” hàng tuần giữa người Chú thương yêu và chúng cháu (ba con vịt “duckerteers” Ann Phong, Hanni và Hòa Bình) -- để nhớ những lần “đồng ý bất đồng” và nhớ lời chú dặn, rằng khác biệt quan điểm, tư tưởng là cần thiết, miễn đừng quá thiên lệch.
 
Có lẽ đã đến lúc chúng ta bắt đầu lại, từ chỗ đơn sơ nhất – nhớ rằng trước khi là phe này hay phe kia, mình với ‘họ’ trước tiên là bạn bè, là người mình thương yêu, kính trọng -- dù ở bên này hay bên kia “chiến tuyến”. Chúng ta, trên hết, là người thân.
 
Nina Hòa Bình Lê
Cuối năm 2025, thương yêu tạm biệt chú Thân. 

Ý kiến bạn đọc
13/12/202522:06:52
Khách
Thực tế lại khác, không như bài viết, cái đó mới đau. THƯỢNG NGHỊ SĨ DÂN CHỦ JOHN FETTERMAN LÊN ÁN GẮT GỎNG CUỘC TẤN CÔNG NHẮM VÀO ERIKA KIRK, GỌI ĐÓ LÀ “PHI NHÂN TÍNH” SAU VỤ ÁM SÁT CHẤN ĐỘNG- https://www.facebook.com/share/p/1CXEgcEUrD/
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
09/02/202622:36:00(Xem: 73)
SAN BERNADiNO, Calif. ---Người đàn ông 65 tuổi ở Chino Hills làm “đặc vụ ngầm” cho Trung Quốc tại Nam California, lãnh án. Một người đàn ông 65 tuổi ở quận San Bernardino, một quận giáp biên Quận Cam, đã bị kết án 4 năm tù vì vai trò là đặc vụ ngầm cho Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, theo các quan chức liên bang thông báo hôm thứ Hai.
09/02/202620:26:00(Xem: 80)
Chỉ cần một ông Trưởng Phòng Bưu Điện làm trễ một hay hai ngày đóng dấu lên thư gửi phiếu bầu, phiếu bầu dù gửi đúng ngày hay trước ngày hạn chót vẫn có thể bị quăng bỏ, theo yêu cầu của Cộng Hòa đòi hỏi với Tòa Tối Cao. Hay giả sử, phiếu đóng dấu kịp trong Ngày Bầu Cử nhưng tới Ủy Ban Bầu Cử sau 5 ngày thì cũng bị đòi quăng bỏ. Đảng Cộng hòa chính thức yêu cầu Tòa Tối cao ngăn chặn các tiểu bang kiểm đếm các phiếu bầu qua thư hợp lệ.
09/02/202608:33:00(Xem: 702)
- Trump khai mạc "Hội Đồng Hòa Bình" ngày 19/2 tại Mỹ: Argentina, Hungary sẽ dự; Pháp, Ý, Na Uy, Cộng hòa Czech và Croatia từ chối. Không rõ Tô Lâm sẽ dự hay không - Chưa đến 14% trong số gần 400.000 người nhập cư bị ICE bắt trong năm đầu Trump lên ngôi là bị cáo buộc tội phạm bạo lực. Trump nói đa số bị bắt là bọn sát nhân, hiếp dâm, băng đảng, thực tế chưa tới 2% số người bị ICE bắt là như thế. - Musk hứa bơm tiền cứu Cộng Hòa trong bầu cử giữa kỳ 2026 - Khoảng 870 cửa hàng bán lẻ và tiệm ăn dự kiến ​​đóng cửa trong năm 2026, có Wendy's, Macy's, Pizza Hut. - Khoảng 1/3 công ty thầu thương mại thiệt hại vì Trump bố ráp di dân lậu đang làm việc hợp pháp: làm tăng giá nhà, giảm lợi nhuận - 30% dân Mỹ nói không theo đạo nào: Cơ Đốc giáo suy giảm thê thảm, tín đồ rủ nhau bỏ đạo - Thống đốc tiểu bang Maryland, Wes Moore (Thống đốc da đen duy nhất của Mỹ) phản đối vì bị Trump loại khỏi danh sách khách mời bữa tối thường niên lưỡng đảng - Hội nghị An ninh MSC: Mỹ dẫn đầu thế giới về
08/02/202606:38:00(Xem: 679)
Lộ thêm bí ẩn: Bộ Tư Pháp Mỹ công bố tin Epstein chết trong khi Epstein còn sống, bất tỉnh trong bệnh viện. Cô bồ cũ của Hoàng tử Andrew: Epstein còn sống, được sắp xếp vượt ngục, và đang trốn ở Israel.
08/02/202604:27:00(Xem: 485)
Bản tin từ thông tấn Bloomberg hôm 8/2/2026 với tựa đề "Canada eyes joint venture to build Chinese EVs for global export" (Canada đang xem xét liên doanh để sản xuất xe điện Trung Quốc xuất cảng toàn cầu) cho thấy chuyện Trump hăm dọa để Canada không kết thân với TQ chỉ dẫn tới kết quả bất lợi cho các hãng xe Mỹ.
08/02/202603:31:00(Xem: 488)
Chạy khỏi Trump. Hợp đồng vũ khí lớn nhất trong lịch sử Canada: đặt Nam Hàn làm 12 tàu ngầm. Nam Hàn sẽ mở xưởng chuyển giao kỹ thuật ngư lôi, robot ở Canada. Các công ty hợp đồng vũ khí của Mỹ kinh hoàng: Sau khi Trump hăm dọa sáp nhập Canada làm tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ, Bộ Quốc Phòng Canada lặng lẽ bắt tay với Bộ Quốc Phòng Nam Hàn, trao một hợp đồng vũ khí lớn trong lịch sử Canada về quốc gia Châu Á này.
07/02/202608:19:00(Xem: 391)
AUSTIN, Texas -- Một cuộc thánh chiến như dường đang xảy ra tại Texas giữa nhiều nhà hoạt động Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Bất kể như thế, cộng đồng cư dân Phật giáo tại Texas vẫn lặng lẽ, bình tâm. Và các nhà sư vẫn bình tâm, bước xuống chặng đường du hành nhiều ngàn dặm xa để kêu gọi hòa bình.
06/02/202614:31:00(Xem: 252)
Công Ty 24/7 Care at Home Kính Mời Hội Thảo Về Quyền Lợi Bảo Hiểm • Thứ Năm, Ngày 26 Tháng 02, 2026 o 10am- 11am • Thuyết Trình Viên: o Hạnh Nguyệt Lê, Chuyên Viên Hỗ Trợ Bệnh Nhân o Việt Trần, Medicare Insurance Representative • Có thức ăn nhẹ • Địa chỉ: 24/7 Care at Home o 13800 Arizona Street, Westminster CA 92683 • Xin liên lạc giữ chỗ -- (714) 725-7000 OR (714) 417-2327
06/02/202614:08:00(Xem: 311)
VN đi dây giữa Mỹ-TQ. Thặng dự thương mại VN với Mỹ trong tháng 1/2026 tăng 30% so với năm ngoái, bất kể Trump áp thuế quan. VN nhập cảng tăng 49%, lệ thuộc nguyên liệu TQ ngày càng tăng. Cam kết đầu tư vào VN đã giảm 40% so cùng kỳ năm trước.
06/02/202600:00:00(Xem: 153)
Bước sang tuổi bảy mươi, bà Patricia Ann Courtney không muốn tiệc tùng hay hoa, quà như lẽ thường. “Mẹ tôi chỉ muốn chúng tôi mua lại một nhà quàn bỏ hoang,” cô Kathy Hochul, nay là Thống đốc tiểu bang New York, nhớ lại. Mái nhà buồn thảm ấy được sơn sửa lại, trở thành nơi trú ngụ của những phụ nữ bị bạo hành gia đình. Sáu năm sau, bà Courtney trút hơi thở cuối cùng vì bệnh xơ cứng teo cơ (ALS) – một chứng nan y khiến con người lần lượt mất khả năng đi, nói và ăn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.