Hôm nay,  

Ai Giết Chết Sáng Kiến: MAGA Hay Mao?

19/12/202500:00:00(Xem: 339)

Gemini_Generated_Image_2bt9r82bt9r82bt9
Donald Trump và Tập Cận Bình – hai nhà lãnh đạo cùng say sưa với quá khứ. Ảnh: Gemini.

Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả.
 
Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
 
Nhưng cái “thiên đường 1950” ấy, trên thực tế, cũng chẳng hẳn yên ả như ông nhớ. Giới khoa bảng khi ấy từng cuống quýt lên vì truyện tranh “làm hư con nít”. Chỉ là, Donald Trump lớn lên trong một nước Mỹ thuần chủng đến 95%, nơi luật di trú gắt gao, và cảnh sát từng gom hàng trăm ngàn lao động Mễ để trục xuất. Đó chính là thời kỳ mà ông muốn đem trở lại.
 
Về kinh tế, 1950 cũng là khuôn vàng thước ngọc trong giấc mộng “MAGA”: sau đại chiến, Mỹ chiếm hơn nửa sản lượng công nghiệp toàn cầu; Âu Châu, Nhật Bản, đều là đống tro tàn. Vì thế, khi ông Trump hứa khôi phục nhà máy, mở lại lò thép, cứu giới nông gia – ông chỉ lập lại giấc mộng của nước Mỹ từng thống trị thế giới.
 
Ngay cả hình thức cũng hoài cổ: Bộ Lao động thời ấy đã bỏ tiền quảng cáo với trang tranh vẽ trai trẻ tóc mượt, áo trắng, cười giữa xưởng máy – y như tranh Norman Rockwell – kèm khẩu hiệu “Khôi Phục Giấc Mộng Mỹ”.
 
Ở bên kia đại lục, nước Tàu dưới quyền Tập Cận Bình, bề ngoài thì tiến bước với vệ tinh, vi mạch, kinh tế kỹ thuật cao – nhưng trong ruột vẫn nặng mùi 1950. Những năm Tập chào đời, Mao Trạch Đông đã động cờ “Đại Nhảy Vọt”: cải cách ruộng đất, quốc hữu hóa, đưa dân đi xây đập bằng tay, và bỏ đói cả một dân tộc. Giờ đây, Tập nhắc lại bài cũ với tên gọi mới: “tự lực cánh sinh,” “an ninh kinh tế,” “phát triển định hướng nhà nước.”
 
Các học giả Trung Hoa nói thẳng: “Trung Quốc đang quay về với 1950.” Nghĩa là, quốc gia trên hết, cá nhân chẳng đáng gì. Lợi tức dân bị kềm để phục vụ tích lũy tư bản nhà nước. Một thứ chủ nghĩa “hy sinh tập thể” được sơn phết bằng khẩu hiệu “hiện đại xã hội chủ nghĩa”.
 
Về hình thức, Tập vẫn hô hào phát triển tiêu thụ, nâng cao mức sống. Nhưng thực tế, xã hội ông dựng lên chẳng khác một cuộc cạnh tranh sinh tồn – lương thấp, giờ dài, giới trẻ thất nghiệp, mà tất cả phải “chịu đựng vì đất nước.” Ông từng răn lớp thanh niên: “Đừng đòi hưởng thụ.”
 
Trung Quốc của ông Tập, cũng như nước Mỹ của ông Trump, đều chạy ngược hướng thời đại. Một bên mơ dựng lại quốc gia công nghiệp bằng kỷ luật sắt; một bên mơ nước Mỹ dầu hỏa và thép nguội. Cả hai cùng say sưa với cổ tích về sức mạnh đã mất, tưởng rằng sự hoài cổ có thể thay cho sáng kiến.
 
Thời nay, khi Trung Hoa thử bay lên với xe điện không người lái, ông Trump lại nói đến chuyện phục hồi xe “station wagon” gỗ cổ lỗ. Còn Tập, dù khoác áo “hiện đại hóa”, vẫn trói con người vào khuôn sắt đúc từ Mao.
 
Hai giấc mộng – một tư bản, một cộng sản – gặp nhau ở điểm tưởng chừng mâu thuẫn: đều hướng lùi vào quá khứ. Cả hai đều sợ hiện tại, và vì sợ, họ làm chậm bước của ngày mai.
 
Người ta nói: tương lai thuộc về tuổi trẻ. Nhưng trong tay những ông già nhớ thời mình từng vĩ đại, nhân loại e rằng sẽ phải học đi… ngược chiều tiến hóa.
Hoa Trang biên dịch
 
Nguồn: What’s worse for innovation: MAGA or Mao? đăng trên tạp chí The Economist, ngày 9 tháng 12.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
05/02/202621:31:06
Đêm 6 tháng 8 năm 2015, trong cuộc tranh luận sơ bộ của đảng Cộng hòa, người điều hợp nêu một câu hỏi thuộc loại lễ nghi: nếu không được đề cử, quý vị có hứa ủng hộ ứng viên cuối cùng của đảng hay không. Cả dàn ứng cử viên đều giơ tay như học trò ngoan. Chỉ có một người giữ tay dưới bục: Donald Trump.Ông không vòng vo. Ông nói thẳng mình để ngỏ khả năng ra tranh cử độc lập, nếu thấy bị đối xử “không công bằng”. Trong sinh hoạt chính trị Mỹ, chuyện bội bạc với đảng gần như điều cấm kỵ. Với Trump, nó trở thành vốn liếng đầu tiên
02/02/202621:29:00
Theo Tu Chính Án Thứ Nhất, bạn có quyền quay video hoặc chụp hình các nhân viên ICE và các nhân viên thực thi pháp luật khác khi họ thực hiện nhiệm vụ ở nơi công cộng, miễn là bạn không can thiệp vào hoạt động của họ. Mặc dù bạn có thể quay phim, bạn phải giữ khoảng cách an toàn và tuân thủ các chỉ dẫn hợp lý của cảnh sát.
28/01/202609:48:00
Chính quyền Trump trong nhiệm kỳ II vào 2025 bao gồm nhiều tỷ phú trong thành phần nội các và các vị trí cố vấn, tạo nên một trong những chính quyền giàu có nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
26/01/202614:09:00
"Người cầm quyền đã bảo dân chúng đừng tin vào những gì chính mắt họ trông thấy, mà chỉ tin vào những lời giải thích được lặp đi lặp lại từ diễn đàn chính trường." Khi một chính quyền đòi người dân phải nhắm mắt không tin vào những điều chính mắt họ nhìn thấy, đó không còn là tranh luận chính trị nữa; đó là thách thức công luận, là xúc phạm trí khôn con người.
25/01/202618:48:00
Người dân Minneapolis đang liều cả mạng sống để ghi lại những gì đang xảy ra với thành phố của họ. Trong trường hợp của Pretti, cái giá anh phải trả là tất cả. Và chúng ta cần phải tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, dẫu rằng “Đảng bảo bạn phải phủ nhận những gì mắt bạn thấy tai bạn nghe."*
25/01/202601:25:00
“Đáng thương thay quốc gia có những người dân là bầy cừu, Và có những kẻ chăn dắt dối lừa chúng, để chúng bị lừa dối. Đáng thương thay quốc gia có những kẻ lãnh đạo xảo ngôn, những bậc hiền triết bị buộc phải lặng im, và những kẻ cuồng tín ám ảnh khắp sóng truyền thanh. Đáng thương thay quốc gia, ôi, đáng thương thay những con người để mặc cho quyền lợi bị xói mòn, và để mặc cho tự do bị cuốn trôi đi mất.”
23/01/202600:00:00
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
23/01/202600:00:00
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
23/01/202600:00:00
Đại Hội 14 của đảng CSVN vào các ngày 19 đến 25 tháng 1, 2026 nhằm đẩy mạnh đất nước lên thiên đường chủ nghĩa cộng sản. Đây là thời điểm chúng ta đánh giá lại vị trí trung thực của chủ nghĩa này, theo dòng lịch sử. Một cách tổng quát, trong giai đoạn cận kim của nhân loại, có 3 loại thảm họa lớn lao nhất cho các quốc gia kém phát triển, nhất là tại Á Châu, Châu Mỹ La Tinh và Phi Châu. Đó là hiểm họa đến từ các chủ nghĩa Thực Dân, Phát Xít và Cộng Sản.
23/01/202600:00:00
Việt Báo giới thiệu và lược dịch bài viết từ tuần báo The Economist, nhìn lại những giai đoạn khủng hoảng trong lịch sử Hoa Kỳ để soi chiếu nhiệm kỳ Tổng thống Donald Trump trong một bối cảnh rộng và tỉnh táo hơn. Bài báo không nhằm bênh vực hay kết án cá nhân, mà nhắc rằng mỗi lần nước Mỹ vượt qua thử thách đều nhờ vào việc công dân đứng lên chống lạm dụng quyền lực và làm mới các nguyên tắc lập quốc.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.