Hôm nay,  

So lịch chích ngừa Hoa Kỳ với Đan Mạch: Râu Ông Cắm Cằm Bà

02/01/202600:00:00(Xem: 234)
rau ong cam cam ba

Đầu tháng này, Tổng thống Donald Trump ký bản ghi nhớ giao cho Bộ Y tế cùng quyền Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) duyệt lại toàn bộ lịch chích ngừa trẻ em, lấy “chuẩn mực quốc tế” làm đối chiếu. Ảnh: istockphoto.com

 
Có một lối lập luận dễ nghe vì nó đơn giản: Đan Mạch chích ngừa ít hơn cho trẻ em mà chẳng sao, vậy có phải Hoa Kỳ hẳn đã làm quá tay. Trên bảng so sánh, mười mũi chích so với mười sáu mũi, con số ấy trông gọn gàng, sáng sủa. Nhưng chính cái gọn gàng đó lại là một nỗ lực rút ngắn đường, và con đường khoa học, hễ đi tắt, thường dẫn đến những hậu quả khó lường.
 
Đầu tháng này, Tổng thống Donald Trump ký bản ghi nhớ giao cho Bộ Y tế cùng quyền Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) duyệt lại toàn bộ lịch chích ngừa trẻ em, lấy “chuẩn mực quốc tế” làm đối chiếu. Trong danh sách ấy, Đan Mạch được nêu đích danh. Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., người bao năm vẫn giữ thái độ ngờ vực với chủng ngừa, xem đây là cơ hội để đề nghị một lịch chích thu gọn hơn cho Hoa Kỳ.
 
Nhưng lịch chích ngừa không phải là một bảng thành tích cạnh tranh giữa các quốc gia. Nó là tấm gương phản chiếu cách một xã hội tổ chức việc phòng bệnh, phát hiện bệnh và chữa bệnh. Đan Mạch với sáu triệu dân, một hệ thống y tế thống nhất và hồ sơ sức khỏe quốc gia theo dõi từ khi lọt lòng đến cuối đời, có thể yên tâm rằng mọi ca bệnh đều được tìm thấy đúng lúc. Phòng bệnh và kiểm soát bệnh nằm trong cùng một guồng máy.
 
Hoa Kỳ không có cái nền tảng đó. Dân số ba trăm bốn mươi ba triệu người, chênh lệch thu nhập sâu, bảo hiểm phân tán, hàng chục triệu người không có bảo hiểm, và không tồn tại bất cứ hồ sơ y tế toàn quốc nào. Trong một xã hội như thế, hy vọng rằng mọi bệnh đều được phát hiện và chữa kịp là một mong mỏi tốt đẹp, không phải là kế hoạch khả thi.
 
Vì vậy, Hoa Kỳ phải chọn một con đường khác: phòng bệnh từ trước. Lịch chích ngừa rộng hơn không nói lên sự cẩn thận thái quá, mà biểu lộ giới hạn của hệ thống. Khi không thể chắc rằng tất cả đều được chữa trị đúng lúc, người ta buộc phải phòng ngừa sớm hơn, rộng hơn.
 
Hai xã hội khác biệt ấy không chỉ nằm trong con số mà còn trong cách con người sống đời thường. Ở Đan Mạch, người mẹ được nghỉ khi sinh con có lương gần một năm, trẻ em không phải tiếp xúc sớm với môi trường đông đúc, dễ lây bệnh. Y tế miễn phí hoàn toàn, nên bệnh viện không phải là ám ảnh tài chánh. Ngược lại, tại Hoa Kỳ, một hóa đơn bệnh viện có thể kéo cả gia đình vào khủng hoảng. Với nhiều người, chích ngừa không chỉ là lựa chọn y khoa mà là một thành trì chống lại rủi ro kinh tế. Bỏ qua hiện thực ấy để chỉ nói “ít mũi chích hơn” là nhìn vấn đề bằng con số chứ không bằng con người.
 
Ngay cả trong châu Âu, Đan Mạch cũng không phải khuôn vàng thước ngọc. Đức, Pháp, Ý đều khuyến nghị chích ngừa khoảng mười lăm loại bệnh hoặc hơn. Còn trong nhóm Bắc Âu, Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan — ai nấy cũng có lịch chích ngừa phong phú hơn Đan Mạch. Ở đây, họ là một ngoại lệ, không phải mẫu mực.
 
Về mặt pháp lý cũng thế. Muốn thay đổi khuyến nghị chích ngừa ở Hoa Kỳ không thể chỉ bằng một mệnh lệnh hành chính. Hệ thống đánh giá khoa học và tư vấn của Ủy ban Cố vấn về Thực hành Chích ngừa (ACIP) tồn tại để chính sách y tế quốc gia không bị dẫn dắt bởi so sánh bề mặt hay niềm tin ngắn hạn.
 
So sánh lịch chích ngừa mà chỉ dừng ở số loại bệnh là một cách đặt vấn đề lệch tâm. Nó khiến cuộc tranh luận dễ hiểu hơn, nhưng cũng làm ta đánh mất điều cốt lõi: mỗi lịch chích ngừa là một bản đồ của năng lực xã hội — năng lực nhận biết, theo dõi, bảo vệ và chữa trị cho những người dễ tổn thương nhất.
Ở điểm ấy, Hoa Kỳ và Đan Mạch đứng trên hai mặt bằng khác biệt. Và đường tắt, dù có ngắn đến đâu, cũng không thể nối liền hai thực tại ấy lại với nhau.
 
Nguyên Hòa
 
Tham khảo: số liệu tường thuật của Maria Godoy, đài NPR, ngày 26 tháng 12 năm 2025.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lịch sử chính trị Mỹ suốt 250 năm, hiếm thấy nhân vật nào thể hiện sức mạnh bản thân bất khuất như Donald Trump. Từ những cuộc vận động tranh cử khoa trương đến những đợt tấn công không ngừng nghỉ trên mạng xã hội, Trump xây dựng cho mình một hình tượng bất khả chiến bại. Không sợ hãi. Dám nói dám làm. Luôn sẵn sàng nghiền nát đối thủ. Nhưng bằng cách nào? Không phải bằng những thỏa hiệp khôn khéo đậm mùi chính trị gia; cũng không phải bằng chiến lược khoa học xã hội; càng không phải bằng những mưu kế trận đồ Gia Cát Lượng. Vũ khí của Trump là những lời xúc phạm cá nhân, đe dọa, công khai nhục mạ đối phương. Những lời tấn công nhục mạ người khác ở cường độ ngày càng tăng của Trump không phải là sự tàn nhẫn ngẫu nhiên, mà là chiến thuật đánh lạc hướng có chủ đích.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên. Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.
Chưa kịp nguội chuyện bắt tổng thống Venezuela, thì hôm sau, Donald Trump đã lại nhìn lên phía Bắc, nói một câu khiến cả châu Âu lạnh gáy: “Nước Mỹ cần Greenland cho an ninh quốc gia.” Câu nói bật ra trên chuyên cơ Air Force One, nhưng hiệu ứng thì lan nhanh hơn gió Bắc Cực. Vài giờ sau, bà Katie Miller – vợ của cố vấn Stephen Miller – đăng bản đồ Greenland phủ kín cờ Mỹ, ghi vỏn vẹn một chữ “SOON.” Sáng hôm sau, chính Stephen Miller xác nhận trên CNN: “Nếu Hoa Kỳ muốn bảo vệ NATO và quyền lợi ở vùng Bắc Cực, thì hẳn nhiên Greenland nên là một phần của chúng ta.” Rồi ông thẳng đà nói quả quyết: “Sẽ không ai dám đối đầu quân sự với Hoa Kỳ vì tương lai của Greenland.”
Trên những triền đồi cát đỏ ven biển Cox’s Bazar, nơi hơn một triệu người Rohingya chen chúc trong các túp lều lợp bạt giữa mưa nắng khắc nghiệt, cô gái mười bảy tuổi tên Hasina ngồi lặng bên chiếc điện thoại cũ trên đó in dòng chữ Forever Young. Với em, đó là vật kỷ niệm cuối cùng còn sót lại từ những ngày đi học – thời gian ngắn ngủi khi tuổi thơ vẫn còn có chỗ trú ngụ trong khu trại tị nạn này. Từ ngày trường học bị đóng cửa vì nguồn viện trợ quốc tế đột nhiên bị cắt, giấc mơ sách vở của em tan rã cùng sự yên ổn mong manh mà gia đình bám víu suốt gần tám năm qua.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Tại Quốc hội, nhiều dân biểu và nghị sĩ Cộng hòa đang lo lắng cảnh báo rằng đảng của họ chưa đối phó đúng mức với nỗi lo chi phí sinh hoạt của người dân. Và sự dè dặt đó trở nên rõ ràng hơn khi Tổng thống Donald Trump nhiều lần xem vấn đề này chỉ là “trò bịp” do Dân chủ dựng lên. Nhiều dân cử Cộng hòa cho rằng họ thừa hưởng mức giá cao từ thời Tổng thống Joe Biden, nhưng cũng nhìn nhận rằng chỉ trông vào lời giải thích ấy sẽ không đủ. Nếu đảng không đưa ra một thông điệp thuyết phục và không có biện pháp thực sự, họ có thể mất đa số mỏng manh hiện tại.
Hồi mùa giải 2021, nghe lời “xúi dại” của nhỏ bạn bên Seattle kêu tôi gửi bài dự thi VVNM, tôi đồng ý cái rụp mà không cần tìm hiểu thể lệ cuộc thi, bởi tôi nghĩ, tôi mê nước Mỹ từ khi còn bé, thời VNCH rồi cơ, giờ chỉ việc viết ra, dễ như ăn cơm sườn, mặc dù ông xã tôi là người nghi ngại, cản trở, phản đối, người ta thi Viết Về Nước Mỹ, em ở Canada “với” tay qua bển, chắc gì “ăn” ai? Vậy mà tôi trúng giả Đặc Biệt. Nhưng tôi không thể tham dự nhận giải vì ba tôi mất (95 tuổi) ngay dư âm mùa dịch năm đó .
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.