Hôm nay,  

Chấm Dứt Chiến Tranh: Một Lời Hứa Suông

16/01/202600:00:00(Xem: 594)

Ảnh AI
Trump từng cam kết chấm dứt các “cuộc chiến không hồi kết”. Trên thực tế, ông không khép lại chiến tranh, mà cũng không dựng lên một trật tự mới sau khi rút lui. Thay vào đó, Washington hành động bằng những đòn quân sự rời rạc, thiếu một tầm nhìn chính trị dài hạn. Ảnh: AI.


Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên.

Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.

Các cuộc oanh kích tại Syria sau vụ phục kích khiến hai binh sĩ Mỹ tử trận ở Palmyra không phải là sự kiện đơn lẻ. Chúng nằm trong một chuỗi hành động nối tiếp: tấn công các nhóm Hồi giáo vũ trang tại Nigeria để “trả đũa” các vụ bạo hành nhắm vào người Thiên Chúa giáo; chỉ đạo bắt giữ nguyên thủ Venezuela Nicolás Maduro; cho đến những lời đe dọa nhắm về phía Đan Mạch và Greenland.

Từng hành động, nếu tách riêng, đều có thể biện minh. Nhưng đặt chung trong một chuỗi, người ta nhận thấy một khuynh hướng: sức mạnh quân sự của Mỹ đang được vận dụng như phản xạ tức thời, thay vì là công cụ của một đường lối quốc sách rõ rệt. Chính trị Hoa Kỳ, qua đó, dường như trượt vào thế vô định trong lĩnh vực đối ngoại.

Thay vì chấm dứt các “cuộc chiến không hồi kết” như đã hứa, ông không khép lại chiến tranh, mà cũng không dựng lên một trật tự mới sau khi rút lui. Thay vào đó, Washington hành động bằng những đòn quân sự rời rạc, thiếu một tầm nhìn chính trị dài hạn.

Từ nhiệm kỳ đầu, dấu hiệu ấy đã hiện rõ. Quyết định hạ sát tướng Iran Soleimani năm 2020 là một hành động gây tiếng vang, nhưng không kèm theo bất kỳ viễn kiến mới nào cho Trung Đông. Những cuộc rút quân khỏi Afghanistan và Syria cũng chẳng đem lại một kế hoạch ổn định hay một trật tự chuyển tiếp.

Hệ quả đã rõ với Afghanistan, nơi Trump khởi sự cuộc tháo lui bằng một thỏa ước ký trực tiếp với Taliban tại Doha, cố định lịch trình Hoa Kỳ rút quân mà hoàn toàn gạt chính quyền Kabul ra ngoài bàn hội nghị, không một điều khoản khả tín nào bảo đảm cho tương lai thể chế Cộng hòa Afghanistan cũng như quyền lợi phụ nữ và các cộng đồng từng cộng tác với Mỹ. Song song với đó, vào tháng 11 năm 2020, chỉ ít ngày sau khi thất cử, ông còn ký một lệnh rút toàn bộ quân Mỹ khỏi Afghanistan và Somalia trước ngày 15 tháng 1 năm 2021 – một mệnh lệnh bị chính các tướng lãnh thượng cấp đánh giá là “nguy hiểm”, “không khả thi về mặt quân sự” và sau đó phải vội vã thu hồi. Chuỗi quyết định vội vã ấy đã đặt nền tảng cho cuộc triệt thoái hỗn loạn mùa hè 2021: ông Biden kế thừa thỏa ước Doha phải rút quân không thể đảo ngược, thực thi theo lịch trình đã định, dẫn đến chính quyền Kabul sụp đổ chớp nhoáng, hàng trăm ngàn đồng minh tuyệt vọng chen chúc tại phi trường trong cảnh bom rơi đạn lạc, và 13 binh sĩ Mỹ hy sinh trong vụ đánh bom khủng bố cuối cùng – một di sản thảm khốc mà người kế nhiệm buộc phải gánh chịu hậu quả tất yếu.


Hậu quả là Afghanistan sụp đổ trong hỗn loạn; Syria vẫn lâm cảnh bỏ dở; người Kurd – đồng minh từng gánh chịu tổn thất nặng nề trong cuộc chống Isis – bị đẩy ra ngoài lề. Và khi khoảng trống quyền lực mở ra, Hoa Kỳ lại buộc phải quay trở lại, lần này bằng bom đạn, để đối phó với những hiểm họa chưa bao giờ được giải quyết đến nơi.

Không ai phủ nhận cần trấn áp Isis, một mối hiểm họa vẫn còn gieo rắc kinh hoàng tại Trung Đông. Nhưng việc Hoa Kỳ tiếp tục nại vào lý cớ “trả đũa” cho thấy một căn bệnh sâu hơn: chính sách đối ngoại đã mất phương hướng, chỉ còn hành động tùy thời, thiếu viễn kiến.

Trường hợp Venezuela minh chứng rõ hơn. Việc bắt giữ ông Maduro đi kèm những lời tuyên bố về lợi ích dầu hỏa, song không có một lộ trình chính trị khả tín nào được vạch ra. Cơ cấu quyền lực tại Caracas vẫn nguyên trạng, trong khi giới tư bản Hoa Kỳ lặng lẽ lánh xa. Đáng lưu ý, nhân vật đối lập María Corina Machado – người được quốc tế nhìn nhận – lại bị Washington gạt bỏ, như thể sự can thiệp chỉ nhằm khuấy động mà không định kiến tạo

Ở một tầng khác, tham vọng thâu nhận Greenland đưa chính sách Trump sang hẳn một bình diện khác. Nếu hành động ấy khiến liên minh Âu – Mỹ rạn nứt, hậu quả sẽ không riêng Bắc Đại Tây Dương, mà lan khắp Tây phương. Một biến cố khủng hoảng giữa Âu châu và Nga – nếu xảy ra – hẳn sẽ thắt họng kinh tế toàn cầu, trong đó có chính Hoa Kỳ.

Các đồng minh của Washington lo ngại không chỉ vì từng quyết định đơn lẻ, mà vì cách những quyết định ấy được hình thành: quá nhiều tùy hứng cá nhân, quá ít cơ chế kiểm soát. Trong một siêu cường mà bản thân thể chế lẽ ra phải là điểm tựa cho thế giới, sự riêng tư hóa quyền lực là dấu hiệu đáng báo động. Ngay cả khi Trump mất ưu thế tại Quốc hội, quyền chỉ huy quân đội vẫn nằm trong tay ông. Điều đó khiến những điều chỉnh từ bên trong hệ thống Mỹ, nếu có, cũng khó diễn ra nhanh chóng.

Âu châu, đứng trước tình thế đó không có chọn lựa dễ dàng. Đối đầu thẳng thừng với Washington là mạo hiểm. Cam chịu và trông chờ thiện chí cũng là một canh bạc. Thế nên, ý hướng “tự cường chiến lược” xuất hiện – từ kế hoạch hợp tác hạt nhân Anh–Pháp, đến việc Đức tính chuyện bảo trợ tài chánh – không phải biểu hiện của hiếu chiến, mà là phản ứng tự vệ trong một trật tự thế giới đang rạn nứt.

Khi lời hứa chấm dứt chiến tranh chỉ để kiếm phiếu, không hướng tới hòa bình hay ổn định, vấn đề của thế giới ngày nay không nằm ở lời nói của Washington, mà ở cách các quốc gia khác phải tự điều chỉnh để tồn tại bên cạnh một siêu cường càng lúc càng mất kiểm soát.

Nguyên Hòa
Nguồn: dựa theo phân tích của Michael Day, đăng ngày 11 tháng 1 năm 2026.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lịch sử chính trị Mỹ suốt 250 năm, hiếm thấy nhân vật nào thể hiện sức mạnh bản thân bất khuất như Donald Trump. Từ những cuộc vận động tranh cử khoa trương đến những đợt tấn công không ngừng nghỉ trên mạng xã hội, Trump xây dựng cho mình một hình tượng bất khả chiến bại. Không sợ hãi. Dám nói dám làm. Luôn sẵn sàng nghiền nát đối thủ. Nhưng bằng cách nào? Không phải bằng những thỏa hiệp khôn khéo đậm mùi chính trị gia; cũng không phải bằng chiến lược khoa học xã hội; càng không phải bằng những mưu kế trận đồ Gia Cát Lượng. Vũ khí của Trump là những lời xúc phạm cá nhân, đe dọa, công khai nhục mạ đối phương. Những lời tấn công nhục mạ người khác ở cường độ ngày càng tăng của Trump không phải là sự tàn nhẫn ngẫu nhiên, mà là chiến thuật đánh lạc hướng có chủ đích.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Chưa kịp nguội chuyện bắt tổng thống Venezuela, thì hôm sau, Donald Trump đã lại nhìn lên phía Bắc, nói một câu khiến cả châu Âu lạnh gáy: “Nước Mỹ cần Greenland cho an ninh quốc gia.” Câu nói bật ra trên chuyên cơ Air Force One, nhưng hiệu ứng thì lan nhanh hơn gió Bắc Cực. Vài giờ sau, bà Katie Miller – vợ của cố vấn Stephen Miller – đăng bản đồ Greenland phủ kín cờ Mỹ, ghi vỏn vẹn một chữ “SOON.” Sáng hôm sau, chính Stephen Miller xác nhận trên CNN: “Nếu Hoa Kỳ muốn bảo vệ NATO và quyền lợi ở vùng Bắc Cực, thì hẳn nhiên Greenland nên là một phần của chúng ta.” Rồi ông thẳng đà nói quả quyết: “Sẽ không ai dám đối đầu quân sự với Hoa Kỳ vì tương lai của Greenland.”
Có một lối lập luận dễ nghe vì nó đơn giản: Đan Mạch chích ngừa ít hơn cho trẻ em mà chẳng sao, vậy có phải Hoa Kỳ hẳn đã làm quá tay. Trên bảng so sánh, mười mũi chích so với mười sáu mũi, con số ấy trông gọn gàng, sáng sủa. Nhưng chính cái gọn gàng đó lại là một nỗ lực rút ngắn đường, và con đường khoa học, hễ đi tắt, thường dẫn đến những hậu quả khó lường.
Trên những triền đồi cát đỏ ven biển Cox’s Bazar, nơi hơn một triệu người Rohingya chen chúc trong các túp lều lợp bạt giữa mưa nắng khắc nghiệt, cô gái mười bảy tuổi tên Hasina ngồi lặng bên chiếc điện thoại cũ trên đó in dòng chữ Forever Young. Với em, đó là vật kỷ niệm cuối cùng còn sót lại từ những ngày đi học – thời gian ngắn ngủi khi tuổi thơ vẫn còn có chỗ trú ngụ trong khu trại tị nạn này. Từ ngày trường học bị đóng cửa vì nguồn viện trợ quốc tế đột nhiên bị cắt, giấc mơ sách vở của em tan rã cùng sự yên ổn mong manh mà gia đình bám víu suốt gần tám năm qua.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Tại Quốc hội, nhiều dân biểu và nghị sĩ Cộng hòa đang lo lắng cảnh báo rằng đảng của họ chưa đối phó đúng mức với nỗi lo chi phí sinh hoạt của người dân. Và sự dè dặt đó trở nên rõ ràng hơn khi Tổng thống Donald Trump nhiều lần xem vấn đề này chỉ là “trò bịp” do Dân chủ dựng lên. Nhiều dân cử Cộng hòa cho rằng họ thừa hưởng mức giá cao từ thời Tổng thống Joe Biden, nhưng cũng nhìn nhận rằng chỉ trông vào lời giải thích ấy sẽ không đủ. Nếu đảng không đưa ra một thông điệp thuyết phục và không có biện pháp thực sự, họ có thể mất đa số mỏng manh hiện tại.
Hồi mùa giải 2021, nghe lời “xúi dại” của nhỏ bạn bên Seattle kêu tôi gửi bài dự thi VVNM, tôi đồng ý cái rụp mà không cần tìm hiểu thể lệ cuộc thi, bởi tôi nghĩ, tôi mê nước Mỹ từ khi còn bé, thời VNCH rồi cơ, giờ chỉ việc viết ra, dễ như ăn cơm sườn, mặc dù ông xã tôi là người nghi ngại, cản trở, phản đối, người ta thi Viết Về Nước Mỹ, em ở Canada “với” tay qua bển, chắc gì “ăn” ai? Vậy mà tôi trúng giả Đặc Biệt. Nhưng tôi không thể tham dự nhận giải vì ba tôi mất (95 tuổi) ngay dư âm mùa dịch năm đó .
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.