Hôm nay,  

Trẻ Em Trong Trại Giam Dilley-Texas: Những Cơn Ác Mộng Sau Song Sắt

13/02/202600:00:00(Xem: 259)

VB  (17)
  
Trước khi bước chân vào Trung tâm Xử lý Di trú Dilley mùa thu năm ngoái, bé Maria Vargas, 6 tuổi, là một đứa trẻ sống đúng nghĩa tuổi thơ: buổi sáng đến trường, buổi chiều về nhà ở New York, vừa vẽ vời vừa chơi với con mèo Milo, thỉnh thoảng ôm sách truyện đi ngủ trên chiếc ghế sofa trong căn hộ chật mà ấm.
 
Chỉ vài ngày sau khi gia đình bị bắt và chuyển xuống trại Dilley ở miền Nam Texas, mọi thứ sụp đổ. Em bị bắt nhốt vào một nơi “giống nhà tù hơn là trung tâm chăm sóc”, lính gác đi lại suốt hành lang, ánh đèn trắng không bao giờ chịu tắt.
 
Vốn đã bỏ tả từ lâu, em bỗng tè dầm trở lại, lúc thì ướt quần, lúc thì ướt cả chăn. Đêm nào Maria cũng khóc, hỏi mẹ bao giờ mới được về căn hộ của mình ở New York, về với cô giáo, với Milo. Có khi em còn van xin được… bú mẹ lại như hồi còn bé xíu, chỉ để tìm chút an toàn trong vòng tay mẹ.
 
Cô Kelly Vargas, mẹ em, kể trong nước mắt:
 
“Tôi chưa bao giờ tưởng tượng Hoa Kỳ có thể đối xử với một đứa nhỏ như vậy. Làm sao chuyện này lại xảy ra ở đây được?”
 
Gia đình Vargas bị giữ gần hai tháng trong trại, rồi bị trục xuất về Colombia hồi tháng Mười Một vừa qua.
 
Bức ảnh khiến dư luận bàng hoàng

Trại Dilley tồn tại nhiều năm, nhưng chỉ thực sự bị chú ý rộng rãi khi một tấm hình nhỏ lọt ra ngoài: bé Liam Conejo Ramos, 5 tuổi, đội chiếc mũ thỏ màu xanh, tay bị nắm chặt bởi nhân viên di trú liên bang, mắt hoảng loạn, được chụp lại lúc đang bị đưa vào xe, sau khi cha em bị bắt tại Minneapolis.

Trong khoảnh khắc ấy, người ta thấy một đứa bé không hiểu tội mình là gì, chỉ lạc lõng trong bộ đồ mùa đông, đứng lọt thỏm giữa hai người lớn mang súng và còng số 8. Bức ảnh lan truyền khắp Mỹ, gây phẫn nộ cho nhiều dân biểu, nhiều cộng đồng địa phương.

Với phần đông dân chúng, đây là lần đầu họ thực sự nhìn thấy mặt mũi một “trung tâm gia đình” của Cơ quan Thực thi Di trú và Quan thuế (ICE). Nhưng với Vargas và nhóm luật sư đã theo dõi trại Dilley từ nhiều tháng trước, gương mặt Liam chỉ là tấm gương phản chiếu hàng trăm gương mặt trẻ em khác vẫn im lặng sau hàng rào kẽm gai.

Luật sư Becky Wolozin, thuộc Trung tâm Luật Trẻ Em Quốc Gia, nói:

“Liam là hình ảnh của tất cả bọn trẻ ở đó. Đứa nào cũng mệt mỏi, bệnh tật, nôn mửa, bỏ ăn. Mắt chúng chẳng còn ánh sáng. Không đứa nào còn là chính mình.”

Trong khu giam hiện có hàng trăm trẻ nhỏ, một số mới chập chững biết đi. Theo số liệu của nhóm giám sát, chỉ tính từ tháng Tư năm ngoái đến cuối tháng Mười Hai, khoảng 1.800 trẻ em đã đi qua khu giam này. Có gia đình bị giữ hơn sáu tháng.

Thức ăn thiu, nước uống bẩn, lớp học trống

Trong những bản khai trước tòa, nhiều phụ huynh nói thức ăn ở Dilley khó nuốt, dầu mỡ, mùi lạ, nhiều khi còn có sâu hoặc mốc. Trẻ nhỏ sống nhờ bánh crackers và nước trái cây. Một người mẹ viết:

“Con tôi đói suốt ngày, chỉ bú, mà sữa không đủ.”

Có phụ huynh nói bắt gặp sâu, nấm mốc trong khẩu phần.

Một bà mẹ viết trong đơn gửi tòa: “Thằng nhỏ không ăn bất cứ thứ gì ở đây. Nó lúc nào cũng đói. Nó chỉ chịu bú, mà nó đang lớn, hai tuổi rưỡi rồi, chỉ bú sữa sao đủ.”

Việc học hành chẳng hơn gì trò tượng trưng. Các luật sư và cha mẹ cùng nhận xét: “Trẻ em ở đây gần như không được học hành.”  Mỗi ngày, các em chỉ được vào lớp không quá một giờ, nhiều khi vì quá đông mà không đủ chỗ.

Giờ “học” chủ yếu là phát tập tô màu, giấy bài tập, ít giảng dạy thực chất.

Một thiếu niên 14 tuổi viết trong bản khai:“Em học lớp 9 trước khi vào đây. Nếu giờ bị gửi trả về nước, chắc phải học lại nguyên năm vì bỏ học quá lâu.” “Tôi học lớp 9. Nếu bị trả về bây giờ, năm tới sẽ bị lưu ban vì mất hết bài.”
 
Nhà Tù Cho Trẻ Em Đang Bú Sữa Mẹ

Theo lời nhiều gia đình và luật sư, trại Dilley vận hành giống một nhà giam hơn là nơi tạm trú. Giáo sư Elora Mukherjee, Đại học Luật Columbia, người đã nhiều lần vào trại với tư cách luật sư đại diện, nói thẳng: “Đây là một nhà tù, nơi chúng ta đang giam những đứa trẻ mới một tuổi. Có em còn đang bú mẹ. Điều đó là không thể chấp nhận được.”

Luật sư di trú Eric Lee, người đã đại diện cho nhiều gia đình ở Dilley, kể về một bé gái 5 tuổi bị ám ảnh bởi một giấc mơ lặp đi lặp lại: một con vật to lớn rượt đuổi em, em chạy hoài mà không thoát vì đang bị chôn chân trong lồng sắt. Khi tỉnh, em lại khóc vì sợ bị tách mẹ. Nhiều trẻ nức nở suốt đêm, nhiều người lớn cũng dần tuyệt vọng.

Cha mẹ kể có khi con bệnh nằm rên, nhân viên chỉ phát vài viên thuốc giảm đau. Một bé bị đau ruột thừa quằn quại, ói mửa, ngất đi trong hành lang mới được đưa đi khám.

Không chỉ vậy, đầu tháng Hai, hai ca sởi được phát hiện trong trại. Các luật sư đại diện gia đình nói họ đã nhiều lần yêu cầu Bộ Nội an (DHS) cho biết: “Đã làm gì để hạn chế lây lan? Trẻ em có được khám và tiêm phòng đầy đủ không?”Nhưng cho tới nay, họ chỉ nhận được những câu trả lời mơ hồ, tổng quát.
 
Ép người tị nạn trở về

Theo các luật sư, sự kết hợp giữa giam giữ kéo dài, điều kiện hà khắc, bệnh tật, cộng thêm lời nhắc nhở liên tục về nguy cơ bị tách con, đã biến nỗi sợ thành một công cụ ép buộc.

Luật sư Javier Hidalgo, giám đốc pháp lý của RAICES, kể lại:

“DHS nói với các gia đình: ‘Nếu muốn mọi chuyện chấm dứt, hãy đồng ý bỏ vụ kiện, bỏ hồ sơ xin tị nạn.’ Chúng tôi đã nghe câu ấy lặp đi lặp lại.”

Cô Kelly Vargas và chồng là Yerson cảm thấy áp lực ấy ngay từ khi bị đưa đến Dilley. Luật sư cho biết gia đình họ tới Mỹ năm 2022, sau khi chạy trốn khỏi Colombia, đến tị nạn ở New York và đi trình diện di trú đều đặn.  Họ nộp đơn xin visa đặc biệt dành cho nạn nhân buôn người, họ bị cưỡng bức lao động và đe dọa giết trong hành trình qua Mexico. Tại một buổi trình diện định kỳ tháng Chín, cả nhà bỗng bị bắt giữ, đưa thẳng xuống trại giam Texas.

Cô Kelly Vargas kể nhân viên trại giam từng dọa sẽ tách đứa con khỏi cha mẹ, giao cho tiểu bang, nếu vợ chồng cô không chịu ký đơn “tự nguyện hồi hương”.

“Tôi và chồng lúc đầu kháng cự. Nhưng nhìn con khóc đòi về, đêm nào cũng thét lên ‘con muốn về với Milo!’, chúng tôi đành khuất phục.”
 
Cơn ác mộng còn tiếp diễn

Trong suốt thời gian ở Dilley, sức khỏe Maria ngày càng sa sút. Em ho dai dẳng, mất ăn, mất ngủ, gầy đi trông thấy. Một lần, trong lúc nhân viên dọn phòng, cây lau vô ý quẹt trúng mắt em đến rướm máu. Dù vậy, lời than của mẹ bị bác bỏ, chỉ được chẩn đoán qua loa rồi cho uống thuốc giảm đau.
Khi bị trục xuất về Colombia, Maria vẫn còn nhức mắt, sụt cân, yếu ớt. Ở Bogotá, mỗi khi trông thấy cảnh sát, con bé lại nắm chặt tay mẹ, run và nói nhỏ:

“Là mấy người xấu đó...”
 
Nhốt tuổi thơ giữa nước tự do

Tại Dilley hôm nay, vẫn còn hàng trăm đứa trẻ bị giam cùng cha mẹ chờ trục xuất. Một số là dân tị nạn chưa kịp xét hồ sơ, có em lại là cư dân hợp pháp sinh ở Mỹ, bị bắt ngay tại nhà, trường học hay tòa án.

Chính phủ biện minh rằng việc giam giữ là để “gia đình ở cùng nhau trong thời gian chờ xử lý”. Nhưng nhiều tổ chức nhân quyền cho rằng giam trẻ con — dù với ai — vẫn là vi phạm căn bản đạo lý và pháp lý của nước này.

Có lẽ, bức vẽ của một bé gái năm tuổi tại Dilley nói thay tất cả: vài nét bút chì nguệch ngoạc, bên dưới hàng rào sắt là dòng chữ viết non: “Hãy thả chúng con ra đi.”

VB
 
Nguồn: Theo phóng sự “Children trapped in Texas immigration facility recount nightmares, inedible food, no school” của Mike Hixenbaugh và Daniella Silva, NBC News, phổ biến ngày 6-2-2026.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lan man đôi chút về “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” Nguyên Giác – Phan Tấn Hải và mùi hương thoảng qua của chữ Có những người đi qua đời, để lại tiếng cười rổn rảng. Có người để lại chồng sách dày cộp. Còn Nguyên Giác - Phan Tấn Hải để lại một thứ mong manh hơn nhiều: Một mùi hương!
Trump say máu chiến thắng và chiếm đoạt kho dầu Venezuela, chỉ một cú khểu của Netanyahu là Trump nhảy vào tấn công Iran liền, nhưng đây có thể lại là một bãi lầy. Trump thấy không cần giải thích cho dân Mỹ tại sao phải tấn công Iran trong khi đàm phán, tấn công ào ạt xong mới nói về mục tiêu thay đổi liên tục: từ đổi chế độ đến hủy diệt quân đội Iran, rồi đòi phải đầu hàng hoàn toàn, rồi tuyên bố Trump sẽ bổ nhiệm lãnh đạo tối cao kế tiếp của Iran, rồi tuyên bố đã chiến thắng, cuộc chiến sắp xong bất kể tuyến hải trình các tàu dầu tê liệt.
Bản tin hôm nay xoay quanh ba chữ: dầu, thuế và quyền lực. Trump rút dầu dự trữ để chặn giá xăng; Bạch Ốc mở điều tra thương mại với 16 đối tác, gồm cả Việt Nam; chuyện hồ sơ Epstein, báo chí và di dân tiếp tục đẩy áp lực chính trị quanh Trump lên cao. Phần còn lại là cái giá người dân phải trả: y tế quá đắt, Liên Hiệp Quốc lên án ngôn ngữ chống di dân của Trump và chính sách truy quét của Hoa Kỳ, trong khi Ngũ Giác Đài tiếp tục gây tranh cãi từ chuyện khép cửa với báo chí tới cách tiêu tiền công.
Tin nóng ngày hôm nay cho biết ba tầu chở hàng đã bị tấn công ở trong vùng eo biển Hormuz, Trung Đông, một tuyến đường vận chuyển dầu mỏ quan trọng làm tắc nghẽn hoạt động thương mại dầu mỏ toàn cầu. Trong điều kiện bình thường, khoảng một phần năm lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên hóa lỏng của thế giới được vận chuyển qua eo biển này.
Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Jamieson Greer cho biết Hoa Kỳ sẽ điều tra các mối lo ngại về "năng lực sản xuất dư thừa mang tính cấu trúc" ("structural excess capacity") — sản xuất nhiều hàng hóa hơn mức mà một quốc gia có thể tiêu thụ một cách hợp lý — tại Liên minh Châu Âu, Singapore, Thụy Sĩ, Na Uy, Indonesia, Malaysia, Campuchia, Thái Lan, Nam Hàn, Việt Nam, Đài Loan, Bangladesh, Mexico, Nhật Bản và Ấn Độ.
Cục Điều tra Liên bang (FBI) đã cảnh báo các sở cảnh sát ở California rằng Iran có thể trả đũa các cuộc tấn công của Mỹ bằng cách phóng máy bay không người lái vào bờ biển phía Tây, theo một cảnh báo mà ABC News nhận được. “Chúng tôi gần đây đã có được thông tin rằng kể từ đầu Tháng 2/2026, Iran được cho là có ý định thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ bằng máy bay không người lái từ một tàu không xác định ngoài khơi bờ biển Hoa Kỳ, cụ thể là nhằm vào các mục tiêu không xác định ở California, trong trường hợp Mỹ tiến hành các cuộc tấn công chống lại Iran,” theo cảnh báo được phát đi vào cuối Tháng 2. “Chúng tôi không có thêm thông tin nào về thời gian, phương pháp, mục tiêu hoặc thủ phạm của cuộc tấn công được cho là sẽ diễn ra này.”
Cựu luật sư di trú gốc Việt từng gây xôn xao dư luận cả nước sau khi tuyên bố trước tòa: "Hệ thống này quá tệ rồi, công việc này cũng vậy” sẽ ra tranh cử dân biểu liên bang vào Tháng 11 này. Trang web tranh cử của bà Julie Lê giới thiệu lễ ra mắt chiến dịch chính thức vào ngày 14/3/2026, từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều tại Công viên Northwoods, 7600 107th Avenue N, Brooklyn Park, MN 55445. Các ưu tiên hàng đầu của bà sẽ là cải cách nhập cư toàn diện, với sự kết hợp giữa các con đường hợp pháp hóa cư trú và thực thi pháp luật; mở rộng hỗ trợ tài chính cho sinh viên đại học, điều đã giúp bà hoàn thành việc học; cung cấp nguồn tài trợ mạnh mẽ cho nghệ thuật, âm nhạc và các chương trình khác tại các trường công lập từ mẫu giáo đến lớp 12; và cải thiện khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe.
Thỉnh thoảng, các mạng xã hội của cộng đồng Việt Nam trong và ngoài nước lại nổi lên sóng gió về chuyện các nhà sư nói sai Chánh pháp, hay sống không phù hợp với Chánh pháp. Chuyện đó bây giờ xảy ra thường hơn, tới nổi rất nhiều người trong chúng ta lại cố ý bỏ qua, hy vọng chuyện này sẽ sớm được quên. Tuy nhiên, khi bên cạnh nhà sư xuất hiện thêm một phụ nữ, chuyện lại tăng thêm một bậc sôi nổi để trở thành các phim bộ kiểu mới. Tình, tiền... Biết làm sao bây giờ? Không lẽ chúng ta cứ mãi lặp lại lời dạy rằng hãy y Pháp, chứ đừng y nhơn. Rằng hãy nương dựa vào Pháp, chứ đừng nương dựa theo người...
Trân-trọng kính mời Quí-vị tham dự buổi Ra Mắt Sách: - THÀY LAY VĂN HỌC - CHIẾC BA LÔ ĐỂ LẠI - ÔNG ĐẠO CHUỐI - THEO GÓT HUYỀN TRÂN TUỘT DỐC ĐỜI của Tác-giả: NGUYỄN VĂN SÂM với các Diễn-giả: Giáo-sư TRẦN HUY BÍCH Nhà văn VÕ Ý Nhà văn PHẠM QUỐC BẢO Ông NGUYỄN TUẤN HUY
viễn ảnh Cộng Hòa vĩnh viễn vào bóng tối, nếu Dân Chủ thực thi kế hoạch họ đã muốn từ lâu: công nhận 2 tiểu bang mới là thủ đô DC và lãnh thổ Puerto Rico (2 nơi chắc chắn sẽ vĩnh viễn là Dân Chủ, và đó là lý do Cộng Hòa ngăn cản), sửa luật để tăng thẩm phán tối cao để biến Tòa Tối Cao là của Dân Chủ..
• Trump và Mike Johnson: Trống Đánh Xuôi, Kèn Thổi Ngược • Bộ Trưởng Thể Thao Iran: Không Thể Tham Gia World Cup • Georgia: ‘Xanh’ Đang Dẫn Trước Trong Bầu Cử Sơ Bộ Thay Thế Dân Biểu MTG • John Thune Sẵn Sàng Đón Nhận Áp Lực Về Dự Luật Kiểm Soát Bầu Cử • Iran Cảnh Báo Nhắm Vào Các Ngân Hàng Của Mỹ Và Israel Ở Trung Đông • Mỹ Phá Hủy 16 Tàu Rải Thủy Lôi Của Iran • Tình Báo Phương Tây: Nga Giúp Iran Về Chiến Thuật Máy Bay Không Người Lái • Lạm Phát Không Thay Đổi Trong Tháng Hai, Nhưng Sẽ Bị Ảnh Hưởng Từ Cuộc Chiến Iran • Cựu Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden Phá Vỡ Im Lặng Trong Hồi Ký • Bão Và Lốc Xoáy Ở Indiana, 2 Người Thiệt Mạng
Một trong những khoảnh khắc khiến chúng tôi tự hào nhất là khi các thành viên của nhóm Cố Vấn Thanh Thiếu Niên quyết định tự tổ chức một buổi dọn dẹp quanh khuôn viên trường học của mình. Không cần ai nhắc nhở, các em đã áp dụng những gì đã học về tổ chức, kêu gọi người tham gia.
NLSLA và AJSOCAL đã đại diện những vị cao niên đang cư ngụ trong tại toà nhà 16 tầng Cathay Manor ở khu phố Tàu (Chinatown) thuộc Thành phố Los Angeles, kiện chủ tòa nhà không bảo đảm điều kiện sống an toàn.
sau thuế quan làm mất 54 tỷ đô đậu nành, lại tới trận chiến Iran: phân bón liền tăng giá 22-44%, giá dầu xăng và hóa chất tăng, phá sản tăng 46%, cơ nguy bị tư bản thâu tóm.
Giá Xăng Tăng Vọt, Dân Mỹ Cau Mày, Việt Nam Bán Xăng Ven Đường Chính Quyền Trump Hoảng Loạn Về Thời Điểm Kết Thúc Chiến Tranh Iran WHO Cảnh Báo Nguy Hiểm Về Hô Hấp Từ Những Trận ‘Mưa Đen’ Ở Iran Iran Chọn Con Trai Cố Giáo Chủ Khamenei Kế Nhiệm, Trump Nói ‘Tôi Không Vui’ Trump Bổ Nhiệm Góa Phụ Erika Kirk Vào Hội Đồng Cố Vấn Học Viện Không Quân Lá Phiếu Của Cử Tri Georgia Hôm Nay Là Phép Thử ‘Sức Hút’ Của Trump Úc Cấp Quy Chế Tị Nạn Cho 5 Nữ Cầu Thủ Iran Giới Chức Mexico Lục Soát Trang Trại Từng Thuộc Sở Hữu Của Epstein Công Ty AI Anthropic Kiện Chính Quyền Trump Đã ‘Trả Đũa Bất Hợp Pháp’
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.