Hôm nay,  

Xuống Đường

25/10/202400:00:00(Xem: 1402)
pivotyTỔ CHỨC NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT CẤP TIẾN
 
Chị không thường gọi tôi nên khi nhận được cú điện thoại của chị, tôi biết ngay là có chuyện bất thường. Chị là một nhà hoạt động cộng đồng, còn tôi là một nhà văn chuyên lo dịch thuật trong ban lãnh đạo của tổ chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến PIVOT.

Là người Việt tỵ nạn lưu vong rời quê hương khi đã vào lứa tuổi thanh thiếu niên, chúng tôi cũng có thêm bao sợi giây thân ái nhằng nhịt khác như cùng học một trường khi bé, cùng quen một số bạn, và có một lần chị đã mời tôi lên phỏng vấn vể quyển hồi ký đầu tay của tôi, Behind the Red Curtain: a Memoir, viết về bẩy năm khốn khổ dưới ách Cộng Sản Việt Nam sau ngày miền nam thất thủ.

Đáng lẽ cả hai chị em chúng tôi phải có mặt trong buổi hội ngộ mùa thu cùng một số đông cựu học sinh trường Dòng Đức Bà Saigon. Nhưng tháng 10 chưa cười đã tối cũng là tháng gây cấn cuối cùng trước kỳ bầu cử tổng thống tối quan trọng của năm 2024, khi mà sự thắng thua giữa một người đàn bà da mầu đại diện cho tiếng gọi Dân Chủ và một người đàn ông da trắng, đại diện cho chủ nghĩa Dân Tộc và nhóm Da Trắng Thượng Đẳng đồng nghĩa với bạo lực chết người tại Quốc Hội ngày 6 tháng Giêng 2021vì không công nhận kết quả bầu cử––sự thắng thua với tầm vóc lịch sử cho toàn cầu có thể làm thay đổi số mệnh không chỉ riêng cho quốc gia Hoa Kỳ, mà cả nhiều quốc gia bạn hay thù, cho hàng triệu con người như những tổ kiến trước trận mưa lũ, và cho cả sự tồn tại của quả đất đang ngất ngư điên đảo vì khí hậu bất thường, khi sông hồ theo bão dâng lên tràn ngập qua bao thành phố, xen lẫn với cháy rừng từng tháng ròng như ta vừa chứng kiến mùa hè năm nay tại Mỹ, tại Việt Nam, tại rất nhiều nơi trên thế giới.

Tôi quyết định không ghi danh tham dự chuyến du hý, ở lại thi hành sứ mệnh sống chết––Harris-Walz Phải Thắng, tiếng trao gởi gấp rút như trong tập truyện Anh Phải Sống dưới ngòi bút yêu nước, yêu nhân văn của Khái Hưng. Nhưng nếu tôi không lầm, chị đã có tên trong danh sách các cựu nữ sinh sẽ tham gia buổi văn nghệ liên trường và sẽ là MC chính cho chương trình văn nghệ đêm gala. Chả lẽ chị lại gọi tôi từ kinh đô Ánh Sáng?

Câu trả lời của chị làm tôi bật cười, nửa hãnh diện nửa thương chị vô vàn. “Chị kẹt việc nước như em.” Và chị chuyển ngay vào đề chính: “Chị cần em quá! Giúp chị một tay được không?”

Chị nói tiếp: “Ngày mai có buổi xuống đường của dân mình để phản đối cái bà Ma Gà Mì Seo Xì Tiêu đã dám viết biểu ngữ tranh cử của bà lên Cờ Vàng của mình với ý đồ ám chỉ kẻ đối thủ của bà là Cộng Sản (vì là Ứng Cử Viên Dân Chủ), một chiến thuật chụp mũ thường dùng bởi Cộng Hoà.”

“Em cũng biết không ai thân cộng hơn bà Xì Tiêu này. Lại còn thối nát nữa chớ! Em có biết bà ta đã bán đất của quận cho người ủng hộ bà với giá rẻ mạt, một kiểu đút lót chứ còn gì!”

Tôi không cần chị phải nói thêm. Tôi hứa sẽ cố gắng hết sức để kêu gọi người mình tham dự, mặc dù thời gian để hô hào anh chị em ta quá ngắn ngủi. Đây là một kêu gọi khẩn cấp như thể cháy nhà, phải mỗi người một tay chữa cháy.

“Xuống đường thôi, anh chị em ơi!” Tôi viết cho mọi người quen biết. Một con ngựa bị bêu xấu hạ nhục, cả tầu phải bỏ cỏ. Ông Derek Trần là một người con cưng anh dũng của cộng đống người Mỹ gốc Việt tự do, một người cựu chiến binh, một luật sư chuyên sả thân về di trú và đã từng tham gia bảo vệ người tiêu thụ khỏi sự lạm dụng thương mại, hơn nữa, ông là một người tỵ nạn cộng sản Việt Nam thực thụ chứ không phải đóng kịch hòng mua lòng dân với những câu đả đảo sáo rỗng, giả dối, thô bỉ.

Buổi xuống đường diễn ra trong sự đoàn kết kỷ luật. Tôi đến rất sớm với người chị ruột để nhận cờ và biểu ngữ. Dần dần, từng nhóm người một xuất hiện. Có những bà, những cô trong áo dài tha thướt. Có vài anh cựu chiến binh trong bộ đồ rằn ri. Có những bà mẹ trẻ với xe đẩy và con thơ. Có cả một vài người mà tôi biết thuộc phe “con voi,” mà vì không thể gượm mình chịu cảnh bịp bợm lố bịch của một người dân biểu mị dân đã lạm dụng lá cờ tổ quốc nay chỉ còn phất phới trên các quốc gia tự do trong những khu người Việt tự tạo dựng, cũng chung vai gánh vác trách nhiệm chung, xuống đường biểu dương lực lượng Con Rồng Cháu Tiên với những biểu ngữ tỏ lên sự phẫn nộ của những người đồng bào bị nhục mạ, như:
 
No Michelle Steel!
Không cho Michelle Steel!
 
Michelle Steel works only for the rich $$$, not for those she represents!
Michelle Steel chỉ làm việc cho giới đại thượng lưu $$$ mà không đại diện dân oan!
 
Và rất nhiều những biểu ngữ khác lên án người dân biểu vô liêm sỉ đã chụp mũ bôi nhọ đối thủ Derek Trần.

Tôi trở về với sứ mệnh đã hoàn thành mỹ mãn, lòng điểm nặng một niềm hãnh diện công dân vô bờ bến. Trong trí nhớ mòn mỏi của tôi văng vẳng những lời hát cao vút của bà Thái Thanh nay đã ra người thiên cổ, vút cao như  tiếng sáo diểu thưở bé thơ dưới khung trời Saigon yêu dấu, “Tôi yêu tiểng nước tôi, từ khi mới ra đời. À ơi…”
 
Hồng-Mỹ Basrai
 
Tác Giả, Behind the Red Curtain: a Memoir (Los Nietos Press, 2020)
Thành phần ban điều hành, Tổ Chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến PIVOT
 
Hãy nhấn vào mã số QR để ghi danh cùng chúng tôi tham gia vào cuộc đấu tranh cho một tương lai mà những người tị nạn gốc Việt đã liều mạng đánh đổi. Đó là cách chúng ta có thể tôn vinh và tưởng nhớ tiền nhân.

Pivot QR
Web:www.pivotnetwork.org  Facebook: https://www.facebook.com/PIVOTorg/  Twitter: @PIVOTorg

02/01/202508:09:00
Bài này sẽ nói về vai trò của người cư sĩ với nhiệm vụ nên học nhiều về Kinh điển, nên hiểu Phật pháp cho thâm sâu, nên tu tinh tấn để làm gương cho người đời thường, và nên sống đơn giản nhằm thích nghi với mọi hoàn cảnh cần để hoằng pháp.
31/12/202414:29:00
Giữa hai lý tưởng đấu tranh, cho “quyền làm người” và cho “quyền làm người tốt”, cái nào cao quý hơn cái nào? Nhân loại hãy còn dang dở với “nhân quyền” vậy mà đất nước chúng ta lại hách lên với “hảo nhân quyền” mà, thoạt nhìn, không rõ là một lý tưởng mới hay chỉ là trò miệng lưỡi do những rắc rối từ việc sử dụng “hiền tài” của Hội Nhà Văn? Trong khi “tài” thì vẫn chưa chắc mà “hiền” lại gây ra bao nhiêu là phản ứng dữ dội, những tiếng kêu cứu thống thiết với những cáo buộc xác đáng và khả tín, người chịu trách nhiệm cao nhất lại gồng mình lên rằng con người, dẫu có... “phản hiền” đến đâu đi nữa, cũng phải được để yên với “quyền làm người tốt.
27/12/202400:00:00
Việt Nam đã né được phát súng đầu tiên khi tổng thống đắc cử Donald Trump chĩa mùi dùi thuế quan vào Trung Quốc, Mexico và Canada. Nhưng chỉ một tuần lễ sau đó Việt Nam lại rơi vào tầm đạn khi Eric Trump – con trai và cận thần của ông Trump - tuyên bố Việt Nam đã “móc túi” (ripped off) nước Mỹ. Tưởng cũng nên nhắc lại tập đoàn Trump Organization ký kết nhiều dự án xây cất khách sạn và sân golf ở Âu Châu, Ấn Độ và Việt Nam (ngay trong tỉnh Hưng Yên của tổng Tô Lâm). Để tránh tai tiếng lợi dụng quyền thế chính trị cho lợi lộc dòng họ nên Eric Trump tuyên bố các nước đừng hòng mua chuộc ông ta để được ưu đãi với chính quyền Trump [2] - tuy nói dậy mà không biết có như dậy hay không phải dậy thật là khó hiểu.
20/12/202400:00:00
Liệu một hành vi độc ác như siết cổ đứa trẻ sơ sinh đến chết có hàm chứa những ý nghĩa cứu độ hay, thậm chí, “Phật tính” nào đó? Tôi thoáng nghĩ đến điều này khi Bashar al-Assad, nhà độc tài hết thời của Syria, đào tẩu đến Nga để làm phiền một Vladimir Putin đang cực kỳ phiền não. “Ốc chẳng mang nổi mình ốc”, kiệt quệ, mỏi mệt, phải dè dặt xử nhũn với Trung Quốc rồi hạ mình cầu cứu cựu đàn em Bắc Hàn mà bây giờ còn gánh thêm Bashar, ông Putin này đang thực sư đưa lưng ra “làm cọc cho rêu”. Mà cả kẻ từng ngồi chồm hổm trên đầu dân tộc Syria. Phải chạy đến bám vào cái lưng khòm rệu rã của ông chủ nhà không biết còn trụ được bao lâu nữa, kẻ hết thời này hẳn rất khổ tâm, rất nhục nhưng ông ta biết làm gì hơn?
13/12/202400:00:00
Sau cuộc bầu cử tổng thống, FBI và cảnh sát ở nhiều bang trên khắp Hoa Kỳ đang ráo riết điều tra một làn sóng tin nhắn và email đầy thù ghét nhằm vào các nhóm thiểu số. Những tin nhắn này được gửi ẩn danh với số lượng có thể lên tới 500,000 tin, mang nội dung đa dạng nhưng đều chứa thông điệp đe dọa đáng sợ. Một số tin nhắn gọi người nhận là “được chọn làm nô lệ” và ra lệnh cho họ đến đồn điền hái bông. Những tin khác đe dọa rằng họ sẽ bị bắt đưa đi trục xuất hoặc chuyển đến các trại cải tạo.
11/12/202420:00:00
Trong buổi thuyết trình tại đại học Columbia hôm 21-9-2024, ông Tô Lâm phát biểu: ”con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời ra khỏi xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại. Chúng tôi không thể thực hiện các mục tiêu cao cả kể trên nếu thiếu sự đoàn kết quốc tế trong sáng, sự ủng hộ quí báu và hợp tác hiệu quả của cộng đồng quốc tế. Sự thành công của chúng tôi là sự thành công của các bạn. Chúng tôi tiếp tục đẩy mạnh công cuộc đổi mới, mở cửa hội nhập toàn diện sâu rộng. Việt Nam sẽ là điểm đến, ổn định, tin cậy và hấp dẫn các nhà đầu tư, doanh nghiệp và du khách nước ngoài...”
10/12/202422:59:00
"Hay cãi" trong chuyện nước non thế sự, người Quảng thể hiện những thiên hướng chính trị và đất Quảng là đất của những người say mê chính trị. Tuy vậy, hiếm có người Quảng nào thành công thật chói chang về chính trị. Có thành công, cái sự thành công hiểu ở những dấu ấn hay di sản để lại trong lịch sử, họ cũng chỉ thành công như những nhà cách mạng, những chiến sĩ đấu tranh, những kẻ nhập cuộc chỉ để "thành nhân". Trong vai trò của những nhà chính trị chuyên nghiệp, nếu không thất bại thì, thường, họ cũng lâm vào cái cảnh lấn cấn, dở dang.
07/12/202410:15:00
Hầu như không ai sống trên trái đất này mà không kè kè chiếc điện thoại di động bên người. Cha đẻ của chúng nói với Đài CNN: “Chúng tôi từng tưởng tượng một ngày nào đó, khi sanh ra bạn sẽ được chỉ định một số điện thoại. Nếu không tương tác với điện thoại bạn sẽ chết!”.
02/12/202415:43:00
Xã hội có ngàn lý do để chỉ trích tổng thống Joe Biden một khi họ cảm thấy thất vọng vì những mong muốn không được hồi đáp. Người ta dễ dàng quên mất vị tổng thống đương nhiệm Joe Biden là một người cha đã cố gắng hết sức tránh xa vụ truy tố con trai của ông, một cuộc truy tố mà sẽ không có trên đời này nếu ông không phải là Joe Biden. Người ta quên mất tổng thống Biden đã không bãi nhiệm hoặc thay đổi nhiệm vụ của công tố viên do Trump chỉ định xử lý vụ án, ngay cả khi cuộc điều tra của công tố viên đó đã được cấp quy chế cố vấn đặc biệt vào năm ngoái. Người ta cũng quên mất Joe Biden vốn là một người của gia đình, một “Amtrack Joe” – người đã đi, về bằng tàu điện hàng chục năm trời từ Delaware sau mỗi ngày làm việc ở Capitol Hill, Washington DC. Lý do, để ông có thể gặp vợ và những người con của mình vào mỗi buổi sáng và chiều tối.
29/11/202400:00:00
Nó ra đời là một trái chuối, giá thấp nhất 25 cent. Số phận của nó là một thứ hoa quả dùng làm thức ăn cho các loài động vật, trong đó có con người. Thế rồi một ngày của năm 2019, cùng với một miếng keo dán màu xám, nó xuất hiện trên tường cuộc triển lãm Art Basel ở Galerie Perrotin, Miami, với cái tên “Nghệ Sĩ Hài” (Comedian). Ba phiên bản được bán với giá từ $120.000 đến $150.000 cho mỗi phiên bản. Phiên bản thứ tư được tặng cho một viện bảo tàng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.