Hôm nay,  

Tin Ngắn Hoa Kỳ

30/12/201000:00:00(Xem: 3473)

Tin Ngắn Hoa Kỳ

Texas: Khói Nhà Máy Làm Chết Cây

Các khoa học gia, giới hoạt động môi sinh và các trại chủ tin rằng ô nhiễm độc chất sulfur dioxide phun ra từ các nhà máy điện chạy than đang giết chết cây và rau quả trồng khắp Texas. Hiện thời tại Texas, các khoa học gia đã theo dõi và phúc trình về một số vùng xảy ra hiện tượng chết cây hồ đào (pecan), cây sồi (oak), cây du (elms) và cây liễu (willow). Tại khu quanh xưởng điện điều hành bởi Lower Colorado River Authority, nhiều ngàn cây hồ đào đã chết, sản lượng hạt hồ đaò sụt đều đặn từ  khi xưởng hoạt động năm 1979. Nhưng Ban giám đốc nhà máy nói khói không đủ làm chết cây.

+++++

Mỹ: Xe Điện Sẽ Thay Xe Hơi Nhiều Nơi

Nền văn hóa xe hơi của Mỹ sẽ được thay dần dần bằng văn hóa xe điện nhẹ, theo kế hoạch của nhiều thành phố Mỹ, nhằm cứu nạn ô nhiễm khói và để giảm lệ thuộc vào nguồn xăng dầu nhập cảng. Như ở Dallas, Seattle, Washington, D.C., Denver, Salt Lake City, Phoenix, San Diego... Hiện thời đang có 35 hệ thống xe điện nhẹ chạy tại 35 khu vực thành thị lớn Hoa Kỳ. Và đang có ít nhất 13 khu vực thành thị đang xây các hệ thống xe điện nhẹ khác. Và nhiều  thành phố khác cũng đang thảo luận về thiết kế xe điện. Cuộc tranh luận nằm ở chỗ là xe điện sẽ làm thành phố thu thuế ít hơn, nhưng xe hơi sẽ là gánh nặng về sức khỏe và kẹt xe...

+++++

Sẽ Dùng Không Khí Thay Pin

Những thiết bị điện tử nhỏ đang sử dụng pin loại lithium-ion trong tương lai sẽ không cần tới loại pin này nữa, theo tiên đoán của IBM là kỹ thuật mới sẽ cho dùng Lithium-air, trong đó “không khí mà chúng ta đang hít thở sẽ phản ứng với chất kim loại dày đặc năng lượng” sẽ tạo ra điện lực. Nghĩa là đối với thiết bị nhỏ như điện thoại di động sẽ hoàn toàn không cần tới pin nữa. Hiện thời đã có loại đồng hồ đeo tay không cần pin, mà chỉ lấy cử động cổ tay của người đeo tạo ra năng lượng; tương tự, tương tác kim loạị và không khí sẽ tạo ra năng lượng cho nhiều ứng dụng cỡ nhỏ.

+++++

Điện Ảnh Mỹ: Thu 10.556 Tỉ Đô Năm 2010

Mức thu phim ảnh ở các rạp Hoa Kỳ trong năm 2010 sẽ tới 10.556 tỉ đôla trong năm nay, theo dự toán của công ty khảo sát thị trường ngành giải trí Hollywood.com. Như thế là giảm một chút từ mức thu bán vé 10.6 tỉ đôla  trong năm 2009. Nhưng đây là lần thứ nhì mức thu vé rạp hát vượt qua lằn mức 10 tỉ đô. Trong khi đó, tổng số khách vào xem phim giảm 5.36% so với năm ngoái, cũng là mức giảm lớn nhất kể từ 2005. Phim thu nhiều tiền nhất trong năm 2010 là phim "Toy Story 3" thu gần 415 triệu đô.

+++++

2 Người Vừa Mới Hưá Hôn, Chết Lật Xe

UTAH COUNTY   -     1 đôi trai gái mới hưá hôn đã chết trong tai nạn lật xe trên vùng núi phiá trên thị trấn Alpine (Utah) - 2 người đuợc nhìn thấy lần sau cùng hôm giáng sinh 25-12 đuợc tìm thấy đã chết.
Xe của họ hiệu Jeep Cherokke đuợc tìm thấy hôm Thứ Hai tại đường mòn leo núi tên là Hog Hollow, có lẽ đã rơi từ mặt đường cao 200 feet và lăn nhiều vòng.
Tử thi của vị hôn thê 27 tuổi Kyong-Hee văng ra ngoài xe. Theo tin của Fox News, vị hôn phu là Micah Glenn Huggard 26 tuổi.

+++++

Khuẩn Salmonella Trong Rau Làm 100 Người Ngã Bệnh

EDINBURG, Texas   -       Công ty cung cấp rau quả J&D Produce (bản doanh Texas) đã tự nguyện mở rộng lệnh thu hồi hàng ngàn thùng sản phẩm tình nghi nhiễm khuẩn salmonella.
Gần 100 người tại Hoa Kỳ và Canada ngã bệnh. Mẫu phân tích trong phòng thí nghiệm của 2 loại rau thơm (cilantro và parsley) ở Quebec và Michigan đuợc nhận thấy kết quả dương tính với salmonella.
7000 thùng sản phẩm thu hồi đuợc đóng gói giữa ngày 30-11 và 6-12. J&D cũng thu hồi 19 sản phẩm khác cùng đóng gói tại cơ sở của hãng.
Chủ tịch của hãng, ông James Bassetti, tuyên bố "Chúng tôi phải bảo vệ người tiêu thụ - chúng tôi hợp tác với các thẩm quyền liên quan để thu hồi các sản phẩm không bảo đảm an toàn".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Còn nhớ hồi tháng Giêng năm 2025, Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc một cách đầy oai phong sau chiến thắng vang dội. Lúc đó, gần một nửa đất nước ủng hộ ông. Nhưng giờ đây, khi bước sang năm 2026, tình thế đã thay đổi. Vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đang phải đối diện với nhiều sóng gió; và tỷ lệ người dân tín nhiệm ông đang rớt xuống mức thấp gần như kỷ lục.
Những vụ xả súng giết người hàng loạt là có thể ngăn ngừa được. Nếu chính quyền Mỹ có thêm các luật liên bang về kiểm soát súng, tình hình sẽ tiếp tục được cải thiện. Giới truyền thông có vai trò quan trọng trong việc truyền bá những thông tin về bạo lực súng đạn để nâng cao ý thức của người dân.
Tiến sĩ Philip Cafaro cho rằng vấn đề giảm tăng trưởng kinh tế 0.5% không đáng lo ngại bằng tình trạng phá hoại môi trường. Một trong những cách bảo vệ môi trường hữu hiệu là cần giảm dân số toàn cầu, vì vậy giảm tỉ lệ sinh là điều cần thiết.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Không rút tỉa được kinh nghiệm trong nhiệp kỳ I, Tổng Thống lại cho áp dụng chính sách thuế quan trong nhiệm kỳ II. Thuế quan một lần nữa lài gây thiệt hại đáng kể đến nông nghiệp Hoa Kỳ bằng cách gây ra các biện pháp trả đũa thuế quan, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh hơn ở nước ngoài, thu hẹp thị trường xuất khẩu (như đậu nành sang Trung Quốc), tăng chi phí vật liệu và máy móc (phân bón, phụ tùng máy móc), xáo trôn thị trường và giảm lợi nhuận của nông dân, dẫn đến khó khăn tài chính nghiêm trọng. Chỉ có một số nhà sản xuất trong nước (như người nuôi tôm) được bảo vệ ngắn hạn khỏi hàng nhập khẩu.
Khi ngày kỷ niệm ông Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc sắp đến gần, việc theo dõi con đường làm ăn của vị Tổng thống này hóa ra là một việc không dễ. Hầu như tuần nào báo giới cũng khám phá thêm một vụ mới — có khi là dự án tiền ảo, có khi là hợp đồng đầu tư đến từ phương Đông xa xôi. Những công ty mang tên “Trump” hoặc dính dáng đến danh xưng ấy phần lớn là cơ sở tư nhân, không buộc phải công khai sổ sách. Tuy vậy, qua hồ sơ pháp lý, thông cáo thương vụ, và công trình điều tra kiên trì của nhiều nhật báo, một bức tranh rõ rệt hiện ra: sự làm giàu của ông Trump và các thành viên trong gia đình trong nhiệm kỳ thứ hai đạt mức chưa từng thấy trong lịch sử chính giới Hoa Kỳ.
Không có cộng đồng di dân da màu nào an toàn trước những chính sách chống di dân cả bất hợp pháp lẫn hợp pháp của chính quyền hiện nay.
Một video đang lan truyền mạnh trên các trang mạng xã hội về việc Cảnh sát Di trú (ICE) bắt giữ một công dân Hoa Kỳ vì người này “trông giống người Somali.” Nhân viên ICE túm lấy người này, bóp cổ, quật anh ta xuống đất, mặc cho người đàn ông liên tục cầu xin hãy xem chứng minh hộ chiếu kỹ thuật số của mình. Nhưng các nhân viên ICE từ chối.
Năm 2026 sắp đến, hứa hẹn nhiều thay đổi sâu rộng về khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe đối với người có thu nhập trung bình thấp, người già, người tàn tật, nguyên nhân là do những chính sách mới, thay đổi luật ngân sách và cải cách Medicare/Medicaid.
711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.