Hôm nay,  

Độc Lập và Tự Do Trái Với Nô Lệ và Bức Hại

7/16/201300:00:00(View: 8452)
Nhân ngày Độc Lập 4 tháng 7 của Hoa Kỳ năm nay, trước hết, xin mời đọc hai câu chuyện về sự độc lập và tự do, đã được ông Cung Nhật Thành dịch sang Việt Ngữ, vào Tháng 7, 2011, từ một người Mỹ ẩn danh:

1. Trong buổi họp với các nhà lãnh đạo Âu Châu đầu thập niên 1960, để thỏa hiệp sống trung lập với các nước cộng sản Đông Âu, Tổng Thống Pháp Charles DeGaule quyết định rút nước Pháp ra khỏi khối Chống Cộng, tức là Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO). Charles DeGaule nói với Ngoại Trưởng Dean Rusk của Tổng Thống J.F. Kennedy, là ông muốn Quân Đội Hoa Kỳ rút ra khỏi nước Pháp, nhanh chừng nào tốt chừng ấy. Ngoại Trưởng Dean Rusk trả lời ngay: - Thưa Tổng Thống, lệnh này bao gồm luôn cả các quân nhân Hoa Kỳ được chôn tại đây? (Vì họ đã tử trận trên đất Pháp để giải phóng nước Pháp khi chiến đấu dũng cảm với Đức Quốc Xã trong Thế Chiến Thứ Hai, 1939-1945.)

Tổng thống Charles DeGaule nghẹn họng, không trả lời nổi. Một sự yên lặng như tờ. Yên lặng đến nỗi người ta có thể nghe được chiếc kim rơi…

2. Khoảng đầu thập niên 2000, Tổng Giám Mục Giáo Xứ Canterbury, Anh Quốc, gay gắt hỏi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ, Collin Powell, trong một cuộc họp báo, việc Mỹ đem quân sang Iraq và Afghanistan có phải là thí dụ điển hình về “tham vọng bành trướng lãnh thổ” của Tổng Thống George Bush hay không… Ngoại Trưởng Collin Powel từ tốn, chững chạc trả lời: - Thưa Đức Cha, từ bao nhiêu năm qua, Hoa Kỳ đã gửi không biết bao nhiêu thanh niên, thiếu nữ ưu tú của mình dấn thân vào vòng lửa đạn, để tranh đấu cho tự do của các nước, ở ngoài biên cương Hoa Kỳ. Tham vọng về đất đai của chúng tôi, nếu có, chỉ là xin vừa đủ đất để chôn những người lính tử trận không thể trở về nhà…

Vị Tổng Giám Mục yên lặng như tờ. Yên lặng đến nỗi có thể nghe được chiếc kim rơi…

Chúng ta thấy các viên chức cao cấp của Mỹ là những người có trình độ học vấn cao, có tư cách, lòng tự hào dân tộc, và sẵn sàng trả lời, như dạy một bài học, cho những kẻ ngoại bang muốn xúc phạm danh dự quốc gia của họ. Trái lại, các tai to mặt lớn Việt Cộng ở Hà Nội thì vô học (sau mấy chục năm ẩn trốn trong rừng núi), nên mất sự tự trọng, do đó cũng chẳng biết trọng người khác, và sẵn sàng tuân lệnh ngoại bang Tầu Cộng ác độc để bức hại dân Việt (những người đồng chủng với VC) từ bắc chí nam, không xót thương.

Chúng ta nghe đủ chuyện, nào là: Vì là hàng xóm “tốt”, người Tầu được tự do vào đất Việt sinh sống, lấy vợ Việt dễ dàng vì chúng có nhiều tiền hơn (để dần dần đồng hóa dân Việt thành dân Tầu, phòng khi có chiến tranh, Tầu Cộng có quân tiếp ứng hoặc đánh gục ta tại chỗ, ngay bên trong đất Việt, theo chính sách Gài Người và Trồng Người muôn thuở của cộng sản quốc tế). Nào là: Cùng làm một việc nhưng công nhân Tầu được trả lương cao hơn công nhân Việt, công nhân Tầu có quyền đánh hội đồng công nhân Việt mà công an VC chỉ đứng nhìn “rất hiền lành”(vì đã được lệnh của Đảng là không can thiệp, nhưng lại đàn áp tàn bạo người Việt khi họ đi biểu tình chống Tầu); những khu đất có người Tầu ở (nhưng trên đất Việt) ngang nhiên cắm bảng “Cấm người Việt đến gần”.

Nào là: Gần 10 năm nay, ở vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, các tầu đánh cá nhỏ của người Việt bị các tầu lớn có võ trang của Trung Cộng vây bắt. Chúng bịt mắt, đánh đập hoặc giết ngư phủ Việt, và cướp luôn tài sản của họ trên tầu nhỏ. Ngày ngày vào chiều tối, bao nhiêu vợ, con, em, của các ngư phủ Việt phải ra đứng hoặc quỳ bên bờ biển, cầu nguyện để được thấy chồng, cha, anh của mình trở về bình an... Nhưng đảng CS VN và bọn cầm quyền nhà nước VC chẳng những không dám ra tay chống Trung Cộng, cứu dân, mà còn lệ thuộc và hèn nhát, ra lệnh cho dân Việt không được gọi đích danh kẻ cướp và sát nhân trên biển là tầu Trung Cộng, mà chỉ được nói nhỏ, riêng với nhau là bị... “tầu lạ” tấn công!!!
tu_nhan_luong_tam__resized
Sáu tù nhân lương tâm.

Nào là những anh hùng, anh thư của dân tộc trong nước bị bắt giữ và bị giam nhốt trong tù, bị công an VC khủng bố tinh thần hoặc bị đánh hội đồng bởi các tù nhân hình sự, do công an xúi giục. Xin hãy nhớ đến: Trần Huỳnh Duy Thức, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ thị Minh Hạnh, Điếu Cày Nguyễn văn Hải, Đinh Nhật Uy, Phan Ngọc Tuấn, Võ Minh Trí, Nguyễn Ngọc Cương, Lê Thăng Long, Lê Công Định, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Nguyễn Hữu Cầu, Vũ Đình Thụy, Phan Văn Bàn, Bùi Thúc Nhu, Nguyễn Đình Văn Long, Trần Tư, Lê Văn Tính, Bùi Đăng Thủy, Nguyễn Tuấn Nam, hai cha con Đoàn Văn Diên và Đoàn Hữu Chương, Phạm Minh Hoàng, Trần Nam Phương, Dương Văn Sỹ, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha (em của Đinh Nhật Uy), tám thanh niên ở Nghệ An, và còn nữa...

Mới đây, chúng ta cũng nghe Vụ Nổi Dậy ở Trại Tù Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai, ngày 30.6.2013, nơi giam nhốt 1000 tù hình sự và 10 tù nhân lương tâm, và đã bị dập tắt. Theo BẢN LÊN TIẾNG của Lao Động Việt trong nước, vào ngày 4.7.2013, họ phản đối sự giam giữ khắc nghiệt và ngược đãi tù nhân của nhà nước CS Việt Nam, một trong những nơi có chế độ hà khắc và dã man nhất thế giới, nhất là với các tù nhân chính trị, từ sau năm 1975. Những chuyện bức hại dân Việt của Việt Cộng và Tầu Cộng ở quốc nội nhiều vô kể...

Thế nhưng, có nhiều người Việt trong và ngoài nước, lại tự quyết là “tôi không hề biết”, “tôi không muốn nghe chuyện chính trị”, “tôi chỉ muốn làm việc từ thiện, phi chính trị” (hầu hết loại tiền nầy vào tay VC hoặc tôn giáo quốc doanh: tôn giáo tùng phục đảng và bọn cầm quyền VC). Bởi vì họ muốn được hưởng thụ cá nhân hoặc với gia đình, một cách thoải mái, vô tâm. Những chuyện “rắc rối” đau buồn kia... làm họ và gia đình mất vui! Nếu bạn có phép “tàng hình” để đứng bên bàn ăn của những người nầy trong những lúc gia đình tụ họp, bạn sẽ nghe họ chỉ nói chuyện... ăn uống, du lịch, vui chơi, và khoe danh nghiệp của con cháu hoặc hạnh phúc gia đình... Không một lời nhắc đến đồng bào quốc nội đang đau khổ hoặc những bloggers chiến đấu cho tự do, dân chủ đang bị tù tội. Nên tác giả Caubay phải đặt câu hỏi “Dân Việt có hèn không?” Từ Tháng 9, 2011, hãy nghe đại-ý mà ông thổ lộ thiết tha: “... Khi nhìn về đất nước Việt, tôi lại băn khoăn, bởi dân ta hôm nay, lại cũng bị cai-trị bởi một thiểu số, một cách rất vô lý, đó là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Thử tưởng tượng một trăm năm sau, con cháu chúng ta đọc lịch sử Việt đầu thế kỷ thứ 21 này, có lẽ chúng sẽ có cùng câu hỏi như tôi hôm nay: Dân Việt ta đâu mà để cho một thiểu số người Tầu ngang ngược hoành hành trên quê hương mình khắp nơi như vậy? Dân ta đâu mà để cho một thiểu số VC cầm quyền tự tung tự tác, vu khống bôi nhọ, đày đọa người dân yêu nước vô tội, một cách ngang nhiên? Dân ta đâu mà để cho bọn cán bộ đảng viên cộng sản công-khai tham nhũng, cướp nhà cướp đất dân, làm giàu trên xương máu của dân nghèo?... Lịch sử cứ tái diễn và dân ta vẫn cam lòng chịu cảnh nô lệ, tủi nhục. Bên cạnh những người Việt dấn thân hy sinh cho đất nước, đại đa số người Việt chúng ta còn quá thờ ơ với vận mệnh đất nước. Tôi tuyệt đối tin rằng: Hôm nay, trừ tụi CS tư bản đỏ, không còn ai thích cộng sản, ai cũng ngán ngẫm bọn cầm quyền VC làm tay sai cho giặc Tàu Cộng hiện tại, nhưng nhiều người vẫn cho rằng “đạp đổ nó đi là chuyện của người khác lo”. Ở hải ngoại thì ích kỷ, hễ thoát khỏi khổ rồi, thì “không dính líu chính trị”, lại còn về Việt Nam du lịch hưởng thụ, sợ già chết không kịp hưởng. Ở trong nước, thì có tâm lý “nằm chờ sung rụng” của đa số, không muốn dấn thân, chỉ muốn ngồi chờ người khác hy sinh cho mình hưởng... Tiên trách kỷ, hậu trách nhân! Có câu trả lời nào khác để lý giải cho tình hình đất nước nô lệ (cho Việt Cộng và Tầu Cộng) bấy lâu nay?”

Thật vậy, “True independence and freedom can only exist in doing what's right.” Brigham Young. Bao giờ đa số người Việt từ bỏ được sự thờ-ơ chính trị và cái tôi (the ego) quá lớn, đồng thời biết hợp tác với người tài đức hơn mình, để làm việc phải?

Ngày Độc Lập Hoa Kỳ, 4.7.2013 - GS Trần Thủy Tiên, M.A. in Human Science

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.