Người Về

26/04/202015:50:00(Xem: 5395)

 

 

Trời rạng muôn phương với trăng sao

Đất rung bảy lần cùng núi rừng

Người về rực rỡ vườn tuệ giác

Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.

 

Trần gian thống khổ bao đời kiếp

Bảy bước đơm hoa mở đường về

Trí tuệ xua tan ngàn năm tối

Từ bi trải rộng vạn nẻo mê.

 

Thị hiện đi ngang đời tục lụy

Hóa độ hằng hà mộng phù sinh

Đại dương ảnh hiện trăng miên viễn

Dạt dào sóng vỗ nhịp vô thinh.

 

Từng đến từng đi từng lưu trú

Hay vẫn chưa từng với mộng trung (1)

Nhẹ cười phiêu diêu thân dặm lữ

Gậy trúc qua đường nghiêng bóng không.

 

Một thuở ngang về

Xôn xao cuộc thế

Căn nhà bốc lửa

Rường cột đổ nghiêng

Hớt hãi bầy đàn

Vẫn còn giành nhau ghế cao ghế thấp

Lặng nhìn thế sự trong đêm

Núi tuyết nghìn năm tịch mặc

Cánh phụng hoàng không lẫn giữa bầy quạ đen

Ôi đời, ôi thế nhân, hãy yên lòng tranh ngôi phù phiếm

Ta về đây không vì quyền chức, cao danh

Ta về đây mở một con đường

Con đường phủ nhận mọi con đường

Con đường cô liêu chỉ một hương vị

Tuyệt nhiên không lời

Bất động như như (2).

 

California, ngày 25 tháng 4 năm 2020

Kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

 

 

 

____________

 

(1)          “Như lai giả, vô sở tùng lai, diệc vô sở khứ, cố danh Như lai” (Như lai ấy không từ đâu đến, cũng chẳng đi đâu, nên gọi là Như lai. - Kinh Kim Cang).

(2)          “Vân hà vị nhân diễn thuyết? Bất thủ ư tướng, như như bất động” (Thế nào là vì người diễn nói? – Không chấp nơi tướng, như như bất động. – Kinh Kim Cang)

Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.