Hóa Thân

31/08/202010:00:00(Xem: 4844)
khucthuyduvietkhang
Khúc Thụy Du - Đinh Trường Chinh
 

Mai xa phố thị về rừng
Cỏ cây chua xót đếm từng nỗi đau
Ta về ngõ trống trước sau
Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Thấy em xõa tóc bên đời
Liêu trai dáng ngọc, một thời sắc hương
Mời em bước xuống đoạn trường
Đam mê một thuở cúng dường thiên thu
Từ ta rực rỡ, tình, thù
Hư vô phẫn nộ, mây mù lửa thiêu
Ta về bước nản chân xiêu
Trái tim ẩm mốc rong rêu, tội tình
Đường đời vô ngã u minh
Trên vai nhẹ gánh tử sinh cuối mùa
Ta từ ngựa gõ bước khuya
Tiếng khua lục lạc dưới mưa bất thường
Cô đơn chiếc bóng bên đường
Vết đau tiền kiếp còn vương máu hồng
Ta từ lệnh chỉ sắc phong
Hóa thân ẩn sĩ bao dung bất ngờ
Đầy trời nhã nhạc, kinh, thơ
Sao khuya vằng vặc, tiếng tơ dãi dầu
Mưa bay trên ngọn tình sầu
Tan theo nỗi nhớ, hồi đầu, oan khiên.


Nguyễn văn Lập

Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.