Ngõ hẹp

17/09/202310:12:00(Xem: 3177)
The Creator and Protector of Hearts (2011) - Antonio Muñiz
The Creator and Protector of Hearts (2011) của họa sĩ Antonio Muñiz.



điện thoại di động reo

chuông gió reo

thanh âm chất chồng ngổn ngang

khép cửa nhốt ráng chiều

nằm yên cô đọng từng khoảnh khắc

trong không gian đa chiều dàn trải

mi nghĩ gì?

cười vô tư

ngáp thoải mái

chết ngây dại

 ̶ ̶ ̶  tẻ nhạt

lung tung linh tinh

tào lao như chuyện những người mù sờ voi

·

một lần ngủ quên lăn xuống dốc đồi

tưởng mình là đá cuội

ngẩn ngơ nghe tiếng hú chốn đại ngàn

dần trôi về phía hư vô

chờ đợi một ngày bình thường

rất đỗi bình thường

réo gọi từ ngôi nhà hoang vắng  ̶ ̶ ̶ 

ngôi từ đường ký ức  ̶ ̶ ̶ 

lầm lũi theo giấc mơ lan man

nhiều biến khúc kéo dài không dứt

có hình nhân ngồi bó gối

có người mẹ về chợ với ổ bánh mì baguette

và chỉ duy nhất một ổ bánh mì  ̶ ̶ ̶ 

mi có nghe âm vọng đàn không dây sáo không lỗ?

mi có thấy nghệ sĩ không tim?

·

chiều mưa trong ngõ hẹp dài lê thê

hú họa tìm một khuôn mặt một vóc dáng

ngỡ chừng chưa quên

dù thất lạc sau tháng năm tháng dằn vặt chao đảo  ̶ ̶ ̶ 

đừng vượt con nước này

đừng đừng đừng  ̶ ̶ ̶ 

mi hãy nhìn những hình tượng hữu cơ

có mông nõn nà ngồi trên mâm xôi

thơm phức vàng tươi béo ngậy  ̶ ̶ ̶ 

kinh  ̶ ̶ ̶  khiếp  ̶ ̶ ̶  hãi  ̶ ̶ ̶  

mà buồn ngây ngất. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người