Hôm nay,  

Hết Sợ

06/10/201000:00:00(Xem: 13570)

Hết Sợ

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Đặc tính của các chế độ độc tài là cai trị bằng sự sợ hãi - người dân sợ hãi chính quyền - trong khi trong các thể chế dân chủ thì chính quyền sợ dân. Khi người dân không sợ nữa thì đó là ngày tàn của chế độ độc tài.
Nhà nước Việt Nam rất tinh vi trong việc sử dụng sự sợ hãi. Người dân trong nước sợ đã đành. Nhiều người đã vượt thoát ra vùng trời tự do mà vẫn còn sợ hãi.
Có người sợ hãi vì có thể bị nguy hiểm khi về nước thăm thân nhân. Có người sợ hãi rằng lời nói hay việc làm của mình có thể gây cho thân nhân ở trong nước bị trả thù. Và có người lại còn giải thích rằng sợ sẽ không được về nước để thực hiện các công tác từ thiện.
Nếu cũng lập luận như vậy thì người ở miền Nam trước đây đã chẳng dám chiến đấu bảo vệ tự do vì trong số họ rất nhiều người có thân nhân ở miền Bắc.
Nếu cũng lập luận như vậy thì các quốc gia Âu Châu dưới thời Đức Quốc Xã chẳng ai dám tham gia kháng chiến hay hợp tác với đồng minh để giải phóng quê hương.
Nếu cũng lập luận như vậy thì cộng đồng tị nạn người Ba Lan, Latvia, Iraq, Phi Luật Tân, Nam Dương... trước đây và những cộng đồng tị nạn Miến Điện, Cuba, Trung Hoa… ngày nay đã đầu hàng từ lâu chế độ độc tài ngự trị trên đất nước họ.
Thế thì tại sao một số người Việt tị nạn, hậu duệ của thế hệ cha ông anh hùng và lớn lên ở một đất nước của những anh hùng (the land of the brave), lại hãi sợ đến vậy"
Tôi không có câu trả lời. Tuy nhiên nhiều khi chúng ta không cần biết căn nguyên mà vẫn có thể tìm ra giải pháp.
Khi mới tiếp xúc với một số người có thân nhân là nạn nhân của vụ đàn áp ở Cồn Dầu, phần lớn bày tỏ sự sợ hãi, không muốn lên tiếng, không dám ra mặt. Trước tình hình ấy, khi chúng tôi phát động chiến dịch Cứu Cồn Dầu, chỉ có dăm ba người trong số họ đồng ý ra mặt tham gia chiến dịch. Số người còn lại sẵn sàng yểm trợ ở đằng sau, một cách kín đáo.
Khi chiến dịch Cứu Cồn Dầu tiến triển với buổi điều trần trước Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos, với sự lên tiếng của một số vị dân biểu, với sự hưởng ứng ngày càng nhiều các tổ chức nhân quyền quốc tế… thì những người trước kia sợ hãi đã nhả dần sự sợ hãi ấy ra.


Tôi hỏi họ: Không sợ thân nhân bị đàn áp à" Không sợ sẽ không được về thăm xứ đạo nữa sao"
Câu trả lời là, nếu không tranh đấu thì cũng chẳng còn xứ đạo để về thăm và có lên tiếng thì sự đàn áp cũng không thể dã man hơn hiện nay.
Điều này làm tôi suy nghiệm và đi đến một kết luận: vì thấy mình bất lực, trước đây họ sợ hãi; nhưng càng biết cách vận động, càng hiểu rõ mối tương quan giữa các thế lực, và càng cảm thấy mình có thể chủ động thay đổi tình thế, họ càng tự tin hơn và mối sợ càng giảm dần di.
Và chính sự tự tin này đã lây lan từ người này sang người khác, không những chỉ ở hải ngoại mà cả ở trong nước. Nhiều nạn nhân ở Cồn Dầu trước đây chỉ biết phủ phục thì nay cũng đã tự tin hơn vì họ cảm thấy có thể đặt niềm tin vào những thân nhân ở Hoa Kỳ-- trước đây, khi người ở Hoa Kỳ còn sợ hãi thì người ở trong nước lấy đâu để đặt niềm tìn"
Muốn giúp cho mọi người vượt qua sự sợ hãi, chúng ta cần thực hiện hai việc.
Thứ nhất là giúp cho ngày càng nhiều người ở hải ngoại và ở trong nước hiểu được mối tương quan giữa các thế lực quốc tế và biết cách huy động chúng để làm đối trọng với thế lực của chính quyền độc tài.
Thứ hai là đề ra những kế hoạch có trọng tâm, có thời hạn, và có những mục tiêu cụ thể được thông báo trước. Qua đó mọi người có thể thấy được từng bước đi, nắm được tiến trình hành đ ộng, và đo lường được hiệu quả của công việc mình làm.
Được vậy, con người sẽ từ thụ động chuyển dần sang thành chủ động. Và tinh thần chủ động sẽ đẩy lùi nỗi sợ hãi. (Source: http://www.machsong.org/modules.php"name=News&file=article&sid=2016)
GHI CHÚ:
BPSOS-QUẬN CAM SẼ MỪNG 30 TUỔI với tiệc kỷ niệm 30 năm vào Chủ Nhật 10-10, lúc 11 giờ sáng ở nhà hàng Mon Chéri: 12821 Harbor Blvd, Suite # H-1B, Garden Grove, CA 92840. Giá vé là $30 Mỹ kim mua trước, $40 Mỹ kim tại cửa. Cần thêm thông tin, xin LL Alex Phạm: 714-897-2214 hoặc [email protected].

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các phe đảng cộng sản đang giết nhau, người Việt giết người Việt, nay ghi lại về con người khởi đầu cho sự dã man, gây nên không biết bao đau thương đối với người Việt có tên Lê Duẩn, Lê Văn Nhuận hay anh Ba.
Bệnh di căn Tham nhũng chưa trị xong mà trận cuồng phong “tự diễn biến” và “tự chuyền hóa” đã vùi dập đảng đến thập tử nhất sinh thì liệu đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) có qua khỏi cơn bĩ cực này chăng ?
Tôi đã gặp môt Hillary có tính cách riêng tư, thoải mái hơn và ít vụng về như khi bà xuất hiện hay tiếp xúc với công chúng
Vụ khủng hoảng môi sinh tại các tỉnh miền Trung của Việt Nam và cuộc tranh luận ngày nay về lợi ích của toàn cầu hóa tại các nước công nghiệp tiên tiến có liên hệ gì đến nhau không?
Mùa bầu cử tại Hoa Kỳ đã đi vào giai đoạn chót. Đây là giai đoạn mà các ứng cử viên ráo riết vận động cũng như kêu gọi cử tri tham gia bầu cử và bỏ phiếu cho mình.
Tôi tình cờ được gặp nhà văn Phan Thị Trọng Tuyến cùng phu quân của bà nhân dịp bà ghé thăm Little Sài Gòn, Hoa Kỳ. Tôi được nghe tiếng bà từ lâu, nhưng nay mới có duyên gặp gỡ.
Hiệp Hội Những người Đóng thuế Quận Cam (O.C Taspayers Association, viết tắt là OCTax), đang vận động bầu cử bỏ phiếu “NO on SS”
đại học Berkeley vừa tổ chức hội thảo đặc biệt và có thể coi như rất công phu về đề tài Những thành quả tốt đẹp của Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam từ 1954 đến 1975
xao xuyến, người sáng tác sẽ cầm bút lên, và trong khoảnh khắc đó, chữ được sáng tạo và trang giấy sẽ chờ người đọc. Gió O là nơi các nhà văn, nhà thơ đã và đang sống trọn những khoảnh khắc đó
nếu phải trả giá cho ước nguyện tự do, công bằng và dân chủ mà trở lại nhà tù một lần nữa, xin sẵn lòng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.