Hôm nay,  

Đổi Đời

26/04/201100:00:00(Xem: 10370)

Đổi Đời

Bạch Liên

Sau những ngày Saigon hoảng loạn trong hấp hối, người dân phải tạm quên đi nỗi hoang mang lo sợ, cố gắng gượng trở về những sinh hoạt bình thường. Vì kế sinh nhai, vì chén cơm manh áo nên ai nấy đành phải dẹp bỏ cơn khủng hoảng để vượt qua khúc quanh lịch sử của đất nước. Và đó cũng có thể nói là khúc quanh đổi đời của mọi người dân miền Nam lúc bấy giờ.

Những người đã may mắn nhanh chân rời xa đất Mẹ trước ngày đen tối này, đang tập tễnh bước vào cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người.

Người ở lại phải khốn khổ, nhịn nhục nỗi trôi theo dòng chảy của sự đổi thay. Tinh thần sa sút vì bị lên cơn sốt bàng hoàng! Muốn được bình yên không điên đảo, người dân chân chính cố đè nèn những mất mát vừa về tài sản, vừa về người thân trong gia đình bị thất lạc vào giờ phút thứ hai mươi lăm. 

Điều quan trọng nhất là sự đổi thay chế độ. Người huênh hoang to tiếng là kẻ chiến thắng lúc nào cũng muốn thực hiện nhiều phương cách trả thù. Chúng ta đều biết chiến thuật lừa đảo như bắt tập trung các sĩ quan đi học tập cải tạo. Còn đối với người dân thì phân chia ra nhiều tầng lớp để chèn ép con em của quân đội xưa dưới danh từ gia đình ngụy quân và ngụy quyền.

Chẳng may, một khi con em mình bị xếp vào loại ngụy quân, ngụy quyền thì dù có học giỏi cũng vẫn bị đưa vào thành phần NGỤY và không được tiếp tục học lên cao. Khi đi xin việc, sơ yếu lý lịch là điểm then chốt bị hạch hỏi trước tiên.

Bất mãn quá nhiều nhưng dân lành vẫn phải đành câm nín vì tiếng gào thét của người dân hiền lành vào buổi giao thời không bao giờ được ai nghe đến mà còn bị gán ghép tội phản động, phản quốc. Mỗi đêm, các gia đình trong một tổ đều phải đi họp để phê bình, tự kiểm điểm nhau, chỉ trích gắt gao mọi hành vi dưới con mắt của công an khu vực. 

Những lời dối trá với khẩu hiệu Nhân Dân làm Chủ chỉ là một trò hề trên hí trường mà thôi !

Thấp cổ bé miệng, người dân phải nhịn nhục im tiếng khi nhìn thấy bao điều bất nhẫn đối với lương tâm con người, xảy ra nhan nhãn trước mắt mình. Câu chuyện buổi giao thời sau năm bảy lăm là một câu chuyện dài không bao giờ có đoạn cuối.

Sau ba mươi sáu năm nhìn lại, ta thấy những gì "

Chúng ta chắc hẳn đã có câu trả lời: "Ai phải giải phóng ai""

Tất cả những điều oan khiên bị dồn nén trong lòng người dân miền Nam trở thành đầu mối tạo ra làn sóng vượt biên giới, vượt biển. 

Người dân khi nhận thức ra rằng: " Sống trong chế độ cộng sản, mình cũng sẽ bị chết dần mòn theo thời gian. Tại sao mình không đi tìm cái sống trong cái chết mặc dù biết rằng, mặt đại dương bao la, hiền hòa phẳng lặng nhưng trong lòng lúc nào cũng chứa đựng những bão tố. Và ghe nhỏ bồng bềnh được làm bằng gỗ mộc đơn sơ, chỉ là chiếc lá mỏng manh lêu bêu trên những con sóng bạc đầu, phó mặt cho trời cao quyết định số mệnh"

Bạch Liên, April 22, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
...Bắc Kinh e sợ nhất là Mỹ mà giải quyết xong cuộc chiến khủng bố thì sẽ chú trọng hơn đến Đông Á...
Tôi đến Đế Thiên Đế Thích một ngày tháng tư
Trời chiều cuối tháng Ba, cơn mưa buồn chợt đổ xuống như những dòng nước mắt nghẹn ngào
Cứ mỗi lần mùa mưa đến thì y như rằng điệp khúc "ngập lụt" lại vang lên khắp nơi
Tự do xuất bản là một bộ phận trọng yếu của quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận
Ở các nước độc tài ác ôn như Miến-điện, Tàu và Việt nam, người dân bị đau răng
Hơn bao giờ hết, dân Việt ta thấy và nghe hai chữ “văn hóa” nhiều như lúc này. Đất nước ta, đã lỡ tầu trên 60 năm – kể từ “Kách mệnh” tháng tám 1945, sau khi đã thấy rõ sự “ưu việt” của đảng, lại một lần nữa đang “hồ hởi” “tiến từng bước” trên con đường “đổi mới” để còn bắt kịp văn minh thế giới…
Ngày 1/5/2011, sau khi tổng thống Obama tuyên bố Osama bin Laden vừa bị biệt kích Hoa Kỳ đột kích giết chết tại một tòa nhà gần thủ đô Islamabad và xác đã được thủy táng trên biển, nhiều câu hỏi đã được đặt ra.
Báo chí ngoại quốc và trong nước và những cơ quan tài chánh và đầu tư quốc tế từ đầu năm tới nay nói rất nhiều đến tình trạng lạm phát nghiêm trọng ở Việt Nam.
Đức với tay lấy túi đồ nghề rồi nhanh nhẹn nhảy phóc lên chiếc van đậu sẵn. Trên xe, bác Mười Ngàn đã ngồi chểm chệ ở ghế cạnh tài xế. Ông quay lui điểm danh toán của mình và nói với trưởng toán người Mỹ đang làm tài xế: "Thằng Minh, thằng Côn, thằng Đức, đủ rồi. Let's go, Mr. Dunaway."
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.