Hôm nay,  

Đổi Đời

26/04/201100:00:00(Xem: 13781)

Đổi Đời

Bạch Liên

Sau những ngày Saigon hoảng loạn trong hấp hối, người dân phải tạm quên đi nỗi hoang mang lo sợ, cố gắng gượng trở về những sinh hoạt bình thường. Vì kế sinh nhai, vì chén cơm manh áo nên ai nấy đành phải dẹp bỏ cơn khủng hoảng để vượt qua khúc quanh lịch sử của đất nước. Và đó cũng có thể nói là khúc quanh đổi đời của mọi người dân miền Nam lúc bấy giờ.

Những người đã may mắn nhanh chân rời xa đất Mẹ trước ngày đen tối này, đang tập tễnh bước vào cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người.

Người ở lại phải khốn khổ, nhịn nhục nỗi trôi theo dòng chảy của sự đổi thay. Tinh thần sa sút vì bị lên cơn sốt bàng hoàng! Muốn được bình yên không điên đảo, người dân chân chính cố đè nèn những mất mát vừa về tài sản, vừa về người thân trong gia đình bị thất lạc vào giờ phút thứ hai mươi lăm. 

Điều quan trọng nhất là sự đổi thay chế độ. Người huênh hoang to tiếng là kẻ chiến thắng lúc nào cũng muốn thực hiện nhiều phương cách trả thù. Chúng ta đều biết chiến thuật lừa đảo như bắt tập trung các sĩ quan đi học tập cải tạo. Còn đối với người dân thì phân chia ra nhiều tầng lớp để chèn ép con em của quân đội xưa dưới danh từ gia đình ngụy quân và ngụy quyền.

Chẳng may, một khi con em mình bị xếp vào loại ngụy quân, ngụy quyền thì dù có học giỏi cũng vẫn bị đưa vào thành phần NGỤY và không được tiếp tục học lên cao. Khi đi xin việc, sơ yếu lý lịch là điểm then chốt bị hạch hỏi trước tiên.

Bất mãn quá nhiều nhưng dân lành vẫn phải đành câm nín vì tiếng gào thét của người dân hiền lành vào buổi giao thời không bao giờ được ai nghe đến mà còn bị gán ghép tội phản động, phản quốc. Mỗi đêm, các gia đình trong một tổ đều phải đi họp để phê bình, tự kiểm điểm nhau, chỉ trích gắt gao mọi hành vi dưới con mắt của công an khu vực. 

Những lời dối trá với khẩu hiệu Nhân Dân làm Chủ chỉ là một trò hề trên hí trường mà thôi !

Thấp cổ bé miệng, người dân phải nhịn nhục im tiếng khi nhìn thấy bao điều bất nhẫn đối với lương tâm con người, xảy ra nhan nhãn trước mắt mình. Câu chuyện buổi giao thời sau năm bảy lăm là một câu chuyện dài không bao giờ có đoạn cuối.

Sau ba mươi sáu năm nhìn lại, ta thấy những gì "

Chúng ta chắc hẳn đã có câu trả lời: "Ai phải giải phóng ai""

Tất cả những điều oan khiên bị dồn nén trong lòng người dân miền Nam trở thành đầu mối tạo ra làn sóng vượt biên giới, vượt biển. 

Người dân khi nhận thức ra rằng: " Sống trong chế độ cộng sản, mình cũng sẽ bị chết dần mòn theo thời gian. Tại sao mình không đi tìm cái sống trong cái chết mặc dù biết rằng, mặt đại dương bao la, hiền hòa phẳng lặng nhưng trong lòng lúc nào cũng chứa đựng những bão tố. Và ghe nhỏ bồng bềnh được làm bằng gỗ mộc đơn sơ, chỉ là chiếc lá mỏng manh lêu bêu trên những con sóng bạc đầu, phó mặt cho trời cao quyết định số mệnh"

Bạch Liên, April 22, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với bản lĩnh giáo điều, bảo thủ và cực đoan ngoại hạng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng sản Nguyễn Phú Trọng là lãnh đạo đầu tiên công khai chính trị hóa giáo dục để “nhuộm đỏ” thầy cô, học sinh và sinh viên.
Mới hôm qua khí trời còn lành lạnh, hoa cỏ mùa xuân còn biếc lắm. Ấy vậy mà hôm nay đã nóng lên rồi, ngoài vườn, ven đường, thảo nguyên…
Sáng nay thứ Hai, thức dậy trễ như ngày cuối tuần vì được nghỉ Lễ Lao Động ở Hoa Kỳ.
với từng tác phẩm, dù là thơ, tùy bút, truyện hay dịch, Trịnh Y Thư đầy tinh tế và ẩn mật, với những hình ảnh và âm vang rất lạ, luôn luôn mới, luôn luôn làm chúng ta kinh ngạc.
Một người bạn thân báo tin ông đã mua vé đi Seattle thăm thầy Lê Văn Đặng cũng là dịp họp mặt với đại gia đình của một bạn học quen nhau từ bảy mươi năm trước. Tôi nảy ý tháp tùng để thăm người đồng nghiệp có thời cùng dạy chung ở trường Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho rồi Petrus Ký, Sàigòn của thời xa xưa, thập niên sáu mươi, nhân đó cũng là dịp thăm vài ba người viết lách ở đây.
Đúng vậy, Hồng Kông đứng trước một tình thế hoàn toàn mới. Khởi đầu từ trưa hôm qua tại Hồng Kông đã có biến chuyển có thể nói là rất quan trọng cho tiến trình biểu tình phản kháng chống Trung Cộng (đã kéo dài 3 tháng rồi !).
Mỗi ngày hai buổi đi, về sở làm, Quốc phải đi qua ga xe điện-ngầm Montparnasse làm trạm trung chuyển.
Nhưng, nói gì thì nói, tôi với anh Thành Tôn đã kết thân từ hơn hai mươi năm qua, tôi coi Thành Tôn như người anh, vì tôi biết những tính tốt của anh đối với bạn bè.
Bốn giờ sáng trời còn tối đen, ra đề máy xe mà lạnh thấu xương, mặt kiếng đóng một lớp băng mờ, không thấy đường đành chờ mươi phút cho tan vậy.
Mỹ chỉ giúp đỡ khi Việt Nam là đồng minh của Mỹ, trái lại, Mỹ sẽ đứng ngoài xem “hai nước Cộng Sản đã và đang trò hề ở khu vực Biển Đông”. Như thế, liệu Việt Nam có dám làm đồng minh với Hoa Kỳ hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.