Hôm nay,  

Thổn thức

31/12/201100:00:00(Xem: 12544)

Thổn thức

BS Mai Băng Thanh

Mấy hôm nằm trên giường bệnh, lòng đã dặn lòng không được suy nghĩ mông lung, nhưng nhìn qua khe cửa, thấy ánh nắng mặt trời rạng rỡ thì lòng tự hỏi lòng, mình còn có bao nhiêu ngày để nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa .

Một trận mưa chiều , bầu trời u ám, những hạt mưa tí tách rơi, tôi lại buột miệng sao mưa buồn quá , rồi lại chạnh lòng tự hỏi , đến một ngày nào thì sẽ không thấy mưa buồn nữa ????

Từ khi tôi ngã bệnh , chồng tôi không rời xa tôi nửa bước. Anh dịu dàng dành tất cả phần chăm sóc tôi , cương quyết không mướn người giúp việc . Nhìn anh tự tay chăm sóc cả những phần dơ bẩn nhất , rồi đến cả những phần tế nhị nhất , nhiều lần tôi đã không kềm được cảm xúc . Tôi òa lên khóc như một đứa trẻ lên ba , nức nở : Em không muốn sống thêm nữa... Anh đã nhẹ nhàng an ủi tôi , vì anh biết tôi đang rất mong manh .

Tôi là một người đàn bà nhiều nghị lực . Việc đổ một giọt nước mắt đối với tôi rất khó khăn . Nhiều khi đối diện với nhiều trái ngang của cuộc sống , tôi đã muốn khóc cho lòng nhẹ nhàng bớt , nhưng vẫn không thể nào khóc được.

Vậy mà giờ đây tôi trở nên mong manh như hạt sương mai . Tôi dễ khóc , không phải vì buồn hay hối tiếc cho số phận mình ngắn ngủi , mà vì tình yêu thương của những người chung quanh tôi.

Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất xảy ra cho cuộc đời tôi . Bởi vì tôi vẫn hiểu rằng , cuộc sống là quy luật Sanh , Lão , Bệnh , Tử của tạo hóa. Bây giờ tôi đang ở trong quy luật thứ ba , rồi sẽ đến dấu chấm tận cùng của sự lạnh lùng . Cát bụi sẽ trả về cát bụi . Từ lâu tôi vẫn quan niệm rằng : Hãy sống như thế nào mà lúc tôi sinh ra mọi người cười khi tôi cất tiếng khóc chào đời , và khi tôi ra đi , tôi sẽ mỉm cười thì những người chung quanh tôi đều khóc . Tôi không phải là một thánh nhân , mà là một người đàn bà bình thường trong cuộc sống . Tôi chỉ đem tấm chân tình đối đãi với tất cả mọi người . Tôi chỉ biết phải làm người con hiếu thảo với cả tứ thân phụ mẫu , làm người vợ đúng nghĩa đối với chồng , làm người mẹ hiền đối với con cái .

Tôi sống chan hòa với tất cả mọi người . Lúc nào tôi cũng muốn đem niềm vui đến cho bạn bè chung quanh mình . Tất cả đắng cay , mặn chát của cuộc đời , tôi thường nuốt ngược vào trong . Tôi muốn mọi người xung quanh tôi được vui . Ở nhà chỉ có hai vợ chồng , tôi thường tíu ta tíu tít kể cho anh nghe nhiều chuyện trên trời dưới đất . Lúc nào anh cũng lắng nghe tôi nói . Có khi tôi lại nghêu ngao hát, những bài hát không đầu , không đuôi . Tôi muốn cuộc sống vui vẻ, không tham vọng nhiều tiền tài hay danh lợi , chỉ cần một cuộc sống bình dị , không xa hoa phù phiếm . Với tôi như vậy đã là quá đủ cho một đời người .

Vậy mà nay tạo hóa trêu ngươi . Người muốn thử thách tôi , hay muốn trừng phạt tôi, vì tôi thường tỏ ra rất bình thản khi đón nhận căn bệnh nan y của thế kỷ . Tôi vẫn thường nói với chồng tôi một cách rất tự nhiên rằng , nếu tôi mắc bệnh , hãy để tôi tự xử . Nhưng nay, tôi đâu có quyền làm theo ước nguyện của mình . Chồng tôi níu kéo tôi hằng giây, hằng phút. Anh luôn lo sợ cái ngày mà tôi không còn hiện hữu . Anh sợ mất tôi. Ôi, cái nghĩa tào khang sao mà nó thiêng liêng đến như vậy? Bên anh đâu còn hình ảnh người phụ nữ trong ngọc trắng ngà, vui tươi, sinh động . Bây giờ là một cơ thể bệnh hoạn rã rời , với vết mổ chằng chịt . Tôi xót xa nhìn lại chính mình , nghẹn ngào cho sự thay đổi đột ngột. Rã rời thân xác , trí tuệ của tôi có còn chăng sự minh mẫn của ngày nào ??

Ước nguyện tự AN TỬ không thành, tôi phải chấp nhận sự hành xác . Ngay phút giây được đưa ra khỏi phòng mổ, tôi đã cảm nhận được cơn đau muốn xé nát cả con người mình . Tôi không khóc, không đổ một giọt nước mắt cho cơn đau thể xác , nhưng tâm hồn tôi gào thét đớn đau như sóng thần cuồn cuộn. Tôi cắn chặt răng, cố mỉm cười với gương mặt của chồng tôi đang cúi sát nhìn tôi vì lo lắng . Anh không thể tự mình đi xe được . Dắt xe ra khỏi nhà, anh vấp té mấy lần . Quá nguy hiểm nên con tôi bắt anh phải đi xe taxi để lên Bệnh Viện thăm tôi . Tôi cố nói với anh rằng tôi khỏe , tôi không sao , nhưng nhìn trong ánh mắt của anh , tôi biết rằng anh không thể tin rằng tôi nói thật . Hình ảnh tôi sinh động , ham công tiếc việc vẫn còn nguyên vẹn trong anh mà . Tất cả đều xảy ra quá đột ngột , nên làm sao anh có thể tin rằng người đang nằm trên giường bệnh là tôi , người đang níu kéo cuộc sống vì anh là tôi ???

Những gương mặt thân yêu lần lượt cúi xuống nhìn tôi với nhiều thương cảm . Những giọt nước mắt của các em từ Huế bay vào , và từ trên Dalat đi xuống rơi trên gương mặt tôi . Những giọt nước mắt của tình anh chị em , nồng nàn , nhưng mặn chát . Rồi những gương mặt bạn bè thân quen , nhạt nhòa những giọt lệ ân tình . Các bạn khóc cho tôi , cho cuộc đời ngắn ngủi của tôi .Những gương mặt thân tình yêu thương nhiều quá!!! Tôi đếm sao hết được , kể sao hết được khi trang giấy thì ngắn mà tình cảm bạn bè thì quá dài . Đằng sau xa xa , hình ảnh những cô bạn thân thương đang khóc ngất . Tôi cảm thấy hạnh phúc trào dâng , nhưng trong lòng thì nước mắt tràn lên như những cơn sóng trong những ngày biển động mạnh , cuốn phăng tất cả chút tàn hơi còn sót lại trong cơ thể bệnh hoạn rã rời của tôi . Nhìn xuống thấy Mỹ Hạnh đang chăm chút cho thân thể của tôi , tôi cảm động không thốt được nên một lời nào . Hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ, năng động nay đâu rồi???? Tôi muốn gào thét lên thật to, cho tiếng gào vang đến tận Trời cao , tại sao? tại sao? nhưng tôi đành bất lực .

Rồi các bạn ở khắp nơi : Huế , Dalat , cả nửa vòng trái đất và nhiều nhiều nữa , gọi điện thoại về từ rất nhiều nơi . Các bạn cũng khóc ngất cho số phận của tôi. Tôi không còn chút hơi tàn để trả lời điện thoại . Con gái tôi thay mặt gia đình cám ơn sự quan tâm của các bạn . Nhiều lúc tôi nghe tiếng sụt sùi của con khi đang tiếp chuyện điện thoại . Tôi quay mặt vào trong , cố che dấu những giọt nước mắt đang chực trào thành dòng suối trên khóe mắt .

Những viên thuốc mang nặng ân tình được các bạn gửi trao cho tôi chống chọi với căn bệnh ác tính . Những chén cháo ly sữa .. gói gọn yêu thương được các bạn thay nhau mang đến cho tôi . Tôi uống từng viên thuốc , ăn từng muỗng cháo , uống từng ngụm sữa…mà như nuốt trọn tình cảm yêu thương của các bạn dành cho tôi .

Như vậy đó , cuộc sống vô thường nhưng tràn ngập yêu thương . Tôi không biết tôi sẽ kéo dài cuộc sống như thế nào , khi chỉ thị của thần chết đã xem mặt , đặt tên? một tháng , một năm hay vài năm nữa? Điều tôi không thể nào biết được . Tôi chỉ biết những ngày tháng sắp tới , tôi phải chiến đấu với bệnh tật bằng những đợt thuốc hóa trị tàn phá tế bào ung thư nhưng đồng thời cũng sẽ tàn phá cơ thể tôi . Cầm trên tay cái đầu tóc giả do bạn bè trao tặng , tôi cảm thấy thật ngậm ngùi .

Tứ thân phụ mẫu đều đã quy tiên . Đó là hạnh phúc của tôi , khi tôi đã làm tròn chữ hiếu , lo cho cha mẹ hai bên mồ yên mả đẹp . Nếu cha mẹ tôi còn sống , ông bà sẽ rất đau đớn và vật vã khi đứa con yêu thương mắc vào căn bệnh ác tính này . Vì vậy, ơn Trời, tôi không phải chứng kiến những giọt nước mắt của cha mẹ , vì chắc chắn rằng điều đó sẽ làm tôi đau khổ nhất .

Tôi chỉ muốn nói với người bạn đời yêu thương rằng : Em xin lỗi , em đã không thể theo anh đến tận ngày răng long đầu bạc để cùng nhau chia xẻ vui buồn trong cuộc sống mà em phải ra đi trước . Chỉ mong anh đón nhận nghịch cảnh , chấp nhận hoàn cảnh không thể nào thay đổi được . Chỉ ước mong anh sống thật bình yên trong những ngày không có em . Tôi muốn nhắn nhủ với con cái rằng : Hãy yêu thương nhau khi còn có thể . Hãy xây dựng hạnh phúc gia đình bền chặt , dạy dỗ con cái thành người hữu dụng cho gia đình và cho xã hội.

Tôi muốn nhắn nhủ với các em tôi rằng : Chị được chào đời trước thì ra đi trước là chuyện đương nhiên . Hãy sống thật tốt và bảo vệ gia tộc từ đường như truyền thống của gia đình được cha mẹ hun đúc từ khi chúng ta còn trẻ dại.

Lời cuối cùng , tôi muốn nói với bạn bè và những người quen biết hay không quen biết , nhưng đã quan tâm , chia xẻ nỗi đau của tôi bằng email , điện thoại , hay lời thăm hỏi từ khắp nơi : Tôi xin tri ân tất cả những gì các bạn đã gửi trao cho tôi . Tôi sẽ chiến đấu như mong ước của gia đình và bạn bè , nhưng nếu lực bất tòng tâm thì xin các bạn nghĩ cho rằng : Tôi luôn luôn hiện hữu trong lòng của các bạn . Khi lật những hình ảnh trong album , các bạn sẽ vẫn thấy tràn ngập hình ảnh của tôi với nụ cười rạng rỡ . Khi mở blog Tiengsonghuong ra , các bạn cũng vẫn nhìn thấy tôi sống động với nhiều bài viết từ tâm tư trong cuộc sống đời thường của tôi . Chiếc thuyền nhỏ chở cuộc đời tôi đã vượt qua nhiều thác ghềnh , bão táp , vượt qua nhiều sóng gió, phong ba , nay sắp đưa tôi đến một bến bờ bình yên vĩnh cữu .

Đừng khóc vì thương tiếc tôi , mà hãy vui mừng cho tôi, vì tôi đã sống một cuộc sống có ý nghĩa .

Và tôi sẽ bất tử trong lòng những người yêu thương tôi .

BS MAI BĂNG THANH

Tháng 12 năm 2011

Ý kiến bạn đọc
26/07/202515:22:57
Khách
Khó mà có được một người chồng như vậy , đó là một niềm an ủi lớn lao cho người bệnh.
31/12/201119:22:25
Khách
Bài viết rất hay, xin cho một tí góp ý tiếu lâm, sở dĩ ông xã đã chăm sóc cho cô rất kỷ, bởi vì, nếu không, cô sẽ gọi luật sư vào tận gường bệnh để thay đổi tên người thừa hưởng bảo hiểm nhân thọ. Vui.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian qua các nhà ngoại giao Trung cộng hung hăng tấn công bất cứ nước nào nghi ngờ về sự minh bạch và thành công của Trung cộng trong xử lý đại dịch do virus corona gây ra. Thủ tướng Úc ông Scott Morrison lại đề nghị tiến hành điều tra về nguồn gốc và cách thức các quốc gia xử lý đại dịch, nên nước Úc lãnh chịu phản ứng hung bạo nhất, nhưng chính nhờ vậy người Úc mới thức tỉnh đồng lòng “thoát Trung”, một bài học đáng giá để chúng ta học hỏi.
Xét trên bình diện vật lý, thuyết Big Bang “tồi tệ hết thuốc chữa” (atrocious and unjustifiable from a physical point of view.) Bạn đọc đừng giật mình, nhăn mặt. Lời chỉ trích nặng nề ấy của Einstein, không phải của tôi. Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành của vũ trụ. Theo thuyết này thì vũ trụ khởi đầu từ một nguyên tử nguyên thủy (primeval atom – primordial atom), tạm gọi là Nguyên Tử Gốc chứa đựng đủ mọi loại vật chất, phóng xạ, cùng thời gian, không gian. Tất cả được ép, nén chặt vào một khối nhỏ đường kính cỡ vài ly (millimeter). Rồi cái khối nhỏ như viên sỏi tí tẹo ấy nổ ra, chỉ trong một phần tỷ tỷ của một giây, đã bung ra lớn khủng khiếp, và sau khoảng 13 tỷ 800 triệu năm thì Nguyên Tử Gốc trở thành Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành củ
Theo dõi tình hình Việt Nam sẽ thấy đảng nói sao thì dân nghe vậy, không ai dám cãi nhưng không biết ai là người nói thật. Dân cứ giả câm giả điếc cho cho xong chuyện vì cán bộ đã bảo “mọi việc đã có nhà nước lo”, dù đảng cứ ì ra đấy từ năm này qua năm khác. Miết rồi chuyện không thành có, việc đúng thành sai. Cả xã hội cùng phấn khởi lên đồng với đảng cho trăm họ cùng vui. Tuyên giáo đảng thì luôn khua chiêng đánh trống inh ỏi rằng mọi việc đảng làm đều đúng và trúng, lời nói của lãnh tụ đều là khuôn vàng thước ngọc và văn kiện đảng là “Văn bia, còn để lại đời sau”, như ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khoe hôm 14/02/2020.
Mỗi ngày tôi nhận được khoảng 20 email do bạn bè chuyển tới. Nội dung chủ yếu là xoáy vào đại dịch Coronavirus-Vũ Hán. Một email đặc biệt do chị Tống Mỹ Loan, Nantes, Pháp, với tựa đề Vũ Hán đang ở tình trạng bị đe dọa như ngàn cân treo sợi tóc, do đập Tam Hiệp bị vỡ. Vũ Hán phát tán ra Coronavirus-Vũ Hán, gây kinh hoàng trên 212 quốc gia và dùng lãnh thổ với 4,519, 986 ca nhiễm, số tử vong 316, 026 người (14-5-2020). Đồng thời Vũ Hán đang bị đe dọa bởi một tai họa kinh hoàng, là vỡ đập Tam Hiệp.
Trần Văn Giang mời quý vị đọc qua một ít triết lý vun vặt của đời sống thật do kinh nghiệm bản thân chứ bỉ nhân không hề dám có ý định dạy đời gì cả, trong lúc lịnh “Stay-At-Home” rất chán nản, mà vẫn còn hiệu lực dài dài.
Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn vận động toàn dân, nhất là cán bộ, đảng viên, thanh niên, sinh vien, học sinh trong nước, học tập và làm theo gương đạo đức Hồ Chí Minh. Vậy thưa bà con, đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh là gì mà đảng cộng sản lại vận động toàn dân học tập?
Tôi sinh ra trong miền Nam, sau ngày thày u tôi di cư vào Nam năm 1954. Ngày còn bé chưa biết chiến tranh là gì. Đến năm 10 tuổi thấy đám tang ông chú họ với quan tài phủ cờ, nến lung linh, nghe nhiều tiếng khóc lóc thảm thương sao buồn quá. Chú là sĩ quan dù, chết trận ở Đồng Xoài. Thày tôi và bố chú đi nhận xác ở Tổng Y viện Cộng hoà. Nghe thày kể khi đi phải mang theo tỏi để lúc vào nhà xác đưa lên mũi khử mùi hôi. Nhiều xác chết, không biết chú nằm ở đâu, bố chú khấn nguyện “Con ơi! Nếu con chết thiêng thì ra dấu cho bố biết để nhận con”. Một xác người động đậy và đó là chú.
Đó là chỉ dấu nói lên yếu hèn thắp kém về tư tuỏng của TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng. Ông không hề ý thức đươc rằng cách đây 35 năm, Mikhail Gorbachew, TBT cuối cùng của nha nước vô sản Liên Xô, từ năm 1985, đã phải từ bỏ xã hôi chủ nghĩa (cộng sản), tái cấu trúc lại xã hội Liên Xô, mở cửa đất nước, theo đuổi chế độ Kinh Tế Thi trường tự do. Năm 1991, Boris Yeltsin, Tổng thống Nga đầu tiên dưới chế độ Liên Xô, đã mạnh dạn gạt bỏ Xã Hội Chủ Nghĩa và đặt Đảng Công Sản Liên Xô ra ngoài vòng pháp luật và cấm đảng này hoạt động trên đất Nga... Từ đó nước Nga mới, mới có cơ hội đứng lên phát triển kinh tế đã trở thành, chẳng những môt cường quóc về nguyên tử và Quân đội mà còn là một cường quốc về Kinh tế cho mãi đến tân hôm nay.
Ôi, tưởng gì chớ cái “tác phong chưng dép” thì bác vẫn “thao tác” đều đều – vô cùng thành thạo – ở khắp cả mọi nơi: Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác… (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013). Ngoài đôi dép, đôi môi của Bác cũng được bạn bè thế giới đặc biệt quan tâm và (vô cùng) quan ngại – theo như bản tường thuật của The Straits Times, số ra ngày 8 tháng 3 năm 1959: “Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.”
“Cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” nếu chỉ giới hạn trong lãnh thổ VN thì có thể tìm ngay ra thủ phạm: Chủ Nghĩa Toàn Trị và học thuyết Marx – Lenin! Vấn đề là không ít người Việt đang sống ở nước ngoài, chả có liên quan (hay ảnh hưởng chi nhiều) với cái chế độ thổ tả hiện hành mà vẫn sẵn sàng chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ (như con thỏ) như thường. Vì cái nước mình nó thế nên dân mình không thể khác được chăng?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.