Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 14418)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
-“Em ơi! chỉ còn gần em phút giây nầy nữa , là mai đây mình hai đứa sẽ xa...rời..! (tôi vổ tay). Theo cánh chim, em vui với cuộc đời.., để lại anh đầy vơi thương nhớ ơ..ơ...”
ba ngày 27,28,29 tháng 10 năm 2017, tại hội trường lớn của trường trung học YB, đông đảo Phật tử tham dự Hội Nghị Thường Niên và Pháp Hội Quán Âm
mấy ngày qua, trên báo đảng đã chính thức xuất hiện ý định cấm cửa Facebook, Youtube, Twitter, Viber, ... hoạt động tại VN. Ai cũng biết đây chỉ là trò rập khuôn theo Bắc Kinh
có những tên, địa danh, nhân vật là Pháp, Anh, Mỹ lại cứ đọc bừa đi. Do đó, sai mà không biết sai, trong khi đất nước có bao nhiêu tiến sĩ, cao học, cử nhân tốt nghiệp ở Anh, Pháp, Mỹ.
Biên Hòa có hai nhà giáo nổi tiếng: Thày Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo của trường trung học Ngô Quyền; GS Nguyễn Ngọc Huy - Khoa trưởng Luật / Viện Đại Học Cần Thơ
Sáng nay là tới ngày hẹn, tuần trước Tuấn hứa sáng sẽ ghé nhà thăm ba má tôi và ra mắt Ông Ngoại. Tôi thẹn thùng lí nhí báo tin với má,
Cũng như nhiều nước nhược tiểu trong vùng, Việt nam bị thực dân đô hộ. Các nơi dân chúng đều lần lược nổi dậy giành độc lập. Riêng Việt nam bất hạnh, dân chúng đổ xương máu cho độc lập nhưng chỉ thay đổi chế độ đô hộ từ thực dân Pháp qua chế độ cộng sản Hồ Chí Minh còn ác ôn hơn thực dân cả triệu lần.
các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ cần quân bình một Đảng Cộng sản kỷ luật cứng rắn, toàn năng đưa ra các tiêu chuẩn và bảo vệ lợi ích công cộng, với các thị trường đầy tiềm năng, tạo quyền lực, canh tân để thúc đẩy nền kinh tế hướng về tương lai
Anh em chúng tôi gọi các bậc sinh thành là “Thày u”, hai tiếng thân thương mà trong nhiều gia đình ở Nam Định, Thái Bình các con dùng để gọi cha mẹ mình
Chỉ khi nào mỗi người dân, mỗi cá nhơn người dân có độc lập có tự do, có dân chủ; lúc ấy, đất nước quốc gia mới thật sự Độc Lập, Tự Do và Dân Chủ!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.