Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 16334)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thực tế không thể che giấu là đất nước Việt Nam còn nghèo, còn nhiều việc thiết thực cần làm ngay cho nhu cầu an sinh xã hội cho thành phần lao động nghèo
Độc quyền của ĐCS là bất chính, bất hợp pháp! Nguyễn Phú Trọng không là giải pháp nhưng là chướng ngại lớn!...
Cùng Hoàn Cảnh, Cùng Bối Cảnh, Cùng Gốc Văn Hóa :Nhựt Bổn Cường Quốc, Việt Nam Tụt Hậu
anh ta vẫn luôn nhớ đến người đàn bà ấy. Động từ NHỚ cần thêm trạng từ “Nhớ một cách đằm thắm” hay “ Nhớ một cách căm thù” là chuyện của mỗi người đọc
“Chỉ có hai thứ chắc chắn xẩy ra trong đời sống; đó là chết và thuế.”
Có nhiều người than phiền phụ nữ có Ngày Quốc tế Phụ nữ, có nhiều tổ chức tranh đấu cho quyền lợi người phụ nữ, trong lúc đó, cho tới thời đại @ này, vẫn chưa có một ngày dành cho cánh đàn ông,
Cái giá trị thật sự không do sự đo lường chấp nhận hay không chấp nhận mà tự thân của nó đã thể hiện là một sự hiếm có, một khả năng tiềm tàng mà càng bị vùi dập, trù yểm, tấn công hay phá hoại vẫn không thay đổi.
Tháng Ba hàng năm mấy tấm quảng cáo được treo lên trong Liltle Saigon “TAX”. Mùa nhức đầu hay không cũng tùy người. Có người được trả tiền lại và cũng có người phải đóng trả... ôi chuyện thuế má thiệt là khó nói.
dự án Vườn Việt lại dẫn đến tình trạng bế tắc với một vài công trình xây cất dở dang
Nguyễn Đăng Tuân tự Tín Phu, hiệu Thận Trai, quê huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.