Hôm nay,  

Thử Đặt Vấn Đề!

24/01/201300:00:00(Xem: 8879)
Mục tiêu chính của Phong trào Hướng Đạo là Đào tạo công dân. Dĩ nhiên việc đào tạo về kiến thức, bằng cấp và những mặt khác, để thành một con người “toàn hào” sẽ phải còn nhiều yếu tố về khách quan và chủ quan từng cá nhân. Phong trào Hướng Đạo chủ trương đào tạo trẻ bằng cách riêng độc đáo nhưng hiệu quả không thể nào so sánh. Khi một trẻ đã sinh hoạt với phong trào từ Sói Con đến khi trưởng thành, cầm gậy lên đường, xem ra người đó có phong thái một công dân gương mẫu và hãnh tiến!

Nhưng thế nào là “Đào Tạo Công Dân”! Ở dây ta không đặt dấu hỏi mà là đặt cho mình một lời nhắn. Vì toàn bộ những câu hỏi và câu trả lời nằm trong nguyên lý, châm ngôn, lời hứa, điều luật… Mỗi một Hướng Đạo Sinh “thuần thành” đều nằm lòng và tự nguyện với “trò chơi lớn” trong cuộc đời!

Dĩ nhiên, chúng ta nhắc đi nhắc lại rằng: “ Phong trào Hướng Đạo không hoạt động chính trị” hay: “Không bị chính trí hóa” Nhưng cá nhân “công dân” đối với đất nước thì phải hết sức trung thành (theo lời hứa thứ nhất)! Vậy thì lúc nào là tự nguyện hiên dâng cho tổ quốc và lý tưởng “chính trị”, lúc nào là không tham gia chính trị? Vấn đề nầy rất lớn cần phải xem xét thật sâu sắc. Ở dây, ta chử xem một chút về một mặt nhỏ trong sinh hoạt Cộng Đồng, xem chúng ta có thể tìm hiều và tham gia hay không.

Đã gần 40 năm, Phong trào Hướng Đạo Việt Nam trong nước bị chính thức giải tán! Một phần con dân Việt đã tị nạn Cộng Sản khắp Năm Châu. Phong trào Hướng Đạo cũng cuốn cờ. Những người Cộng Sản “chiến thắng” không thể chấp nhận một “tổ chức” khác và đối đầu với cái gọi là “Đoàn Thanh Niên Cộng Sản HCM”.

Phong Trào Hướng Đạo Việt nam hải ngoại được thành lập từ Hội Nghị Costa Mesa trở thành danh xưng “Hội đồng Trung Ương HĐVN”! Một trong những diều khoảng giải thích về sinh hoạt chính trị có ghi:

Theo sự giải thích của Tổ chức HĐTG: “Tính cách phi chính trị của HĐ có nghĩa là không tham gia chính tri đảng phái, không hỗ trợ cho bất cứ phe nhóm nào hay bất cứ cá nhân nào trong việc lật đổ chính quyền hay để củng cố chính quyền đang có. Nhưng HĐ không đứng ngòai, không tách rời khỏi các thực tế chính trị của quốc gia xứ sở mình.”

Vì vậy, khi HĐ tổ chức hội học hội thảo để giúp đòan viên tìm hiểu thấu đáo về Luật pháp quốc gia, Công ước quốc tế, Tuyên ngôn nhân quyền, các học thuyết về chính trị, kinh tế, xã hội, tôn giáo, đưa đòan sinh mặc đồng phục đi diễn hành trong những ngày lễ lớn, tham dự những cuộc lạc quyên từ thiện, giữ trật tự nơi hội chợ, phòng phiếu, hay hô hào dân chúng tham gia các cuộc bầu cử tại địa phương… Tát cả sinh họat trên đều nhằm mục đích giáo dục bổn phận công dân. Nếu Hướng Đạo cho phép đoàn sinh mặc đồng phục, mang biểu ngữ đi cổ động dân chúng bỏ phiếu cho ông Nguyễn, bà Trần, nhằm giúp họ trở thành nghị viên, dân biểu, họặc tham dự những cuộc tuyệt thực đấu tranh, hoan hô đả đảo đòan thể này cá nhân nọ, thì đó là hành động chính trị…”

Vậy, Hướng Đạo có nên tham gia diễn hành Tết hàng năm trên đường Bolsa, do Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tổ chức hay không? Đây là sinh hoạt có tính dân tộc, mang màu sắc tình nghĩa nhớ về. Mỗi lần Tết đến là chúng ta có chung một hướng nhìn, khoắc khoãi như nhau! Diễn hành Tết là truyền thống và là sinh hoạt văn hóa hoàn toàn phù hợp với hướng giáo dục “Đào Tạo Công Dân” của Phong Trào Hướng Đạo toàn thế giới!

Hơn nữa, tất cả chúng ta hiện có mặt trên đất nước, quê hương thứ hai, đều là người “tị nạn Cộng Sản” Tại sao chúng ta không tham gia vào, hòa vào niềm vui chung của Cộng Đồng, cùng diễn hành trên đường phố Little Saigon và cùng vẫy tay chào nhau trọn tình trọn nghĩa chung phận tha hương lưu trú!

Đây chỉ là một ý kiến thô thiển đầy chủ quan. Chúng ta hãy cùng ngồi lại xét xem có nên hướng dẫn các HĐS Việt Nam hải ngoại TRÒ CHƠI LỚN trong Diễn Hành Tết hàng năm; nhằm “soi sáng” lới hứa đầu tiên trong ba lời hứa “Trung thành với tín ngưỡng tâm linh và Quốc Gia tôi”!

Sóc lanh lợi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hình ảnh Cha Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa án đã bị sửa đổi bởi các thành phần chống đối cộng đồng Việt Nam để bôi nhọ cộng đồng và ý nghĩa và thực tế của chế độ áp bức tại Việt Nam.
Lãnh đạo một đất nước là việc lớn, có thể đưa quốc gia đến hưng vong. Thế mà, hiện nay Chủ tịch nước Tàu là Tập Cận Bình lại lâm vào thế “Tứ bề thọ địch.” Nước Tàu phải đối đầu một lúc nhiều biến động trong nước và từ các nước bên ngoài đang nghi ngờ hay muốn tiêu diệt nước Tàu.
Ước tính 2 triệu người Hồng Kông xuống đường biểu tình chống Dự luật dẫn độ, vào chủ nhật 16/6/2019, và các cuộc biểu tình vẫn tiếp tục được diễn ra cho thấy sách lược “một quốc gia hai thể chế” đã hoàn toàn thất bại.
17 em sinh viên sắp hoặc đang theo học tại các đại học danh tiếng vùng Hoa-Thịnh-Đốn như George Mason University (GMU – Virginia), University of Maryland (UMD) & Montgomery Community College (MC) niên khóa 2019-2020 đã được tuyển chọn
Ai cũng biết Thổ Nhĩ Kỳ hiện bị cai trị hà khắc dưới triều đại Erdogan. Hầu hết các nhà đối lập đều bị tìm cách cô lập. Chính Erdogan đã tuyên bố, "ai" nắm giữ chức Đô trưởng Istanbul là có thể giành được chiến thắng
việc ướp xác HCM đã được Bộ chính trị đảng Lao Động đặt ra ngay khi HCM còn sống vào năm 1967. Khi đó HCM còn sáng suốt, làm bài thơ chúc Tết năm 1968... Chắc chắn HCM phải biết quyết định ướp xác của Bộ chính trị đảng Lao Động, nhưng HCM không tỏ một dấu hiệu nào ngăn cản.
kêu gọi nhà cầm quyền nước CHXHCN Việt Nam triệt để tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân đã được qui định trong Hiến Pháp, trong đó có quyền tự do ngôn luận, biểu tình và hội họp đã bị các luật tố tụng dân sự và hình sự tùy tiện giải thích để ngăn chận, bắt bớ; chấm dứt việc trấn áp, bỏ tù hoặc giam lỏng những dân oan đòi đất, những người biểu tình vì bảo vệ môi trường và toàn vẹn lãnh thổ; tức khắc trả tự do những tù nhân lương tâm
Phương tiện kỹ thuật càng tinh xảo, con người càng dễ đi đến chỗ dối mình, dối người, hại mình, hại người, một cách tự nhiên, đến độ lòng chẳng có chút cắn rứt nào khi đã lỡ tạo ra những hậu quả xấu, làm khổ đau, thậm chí tổn hại đến sinh mệnh của kẻ khác.
Liên Hiệp Quốc chọn ngày 20 tháng 6 hàng năm làm Ngày Tị nạn Thế giới-World Refugee Day, để nâng cao nhận thức về tình trạng của những người tị nạn trên khắp thế giới. Nghệ sĩ Nam Lộc, tác giả của hai nhạc phẩm tiêu biểu nói lên tâm trạng của người tị nạn Việt Nam sau năm 1975
du lịch Đà Lạt thì lúc nào cũng mát dịu, nên thơ. Hoa được trồng khắp nơi ờ thành phố mộng mơ nầy. Hoa nở trên dọc theo hai bên đường từ sân bay Liên Khương về trung tâm thành phố. Hoa mọc đầy theo các sườn đồi, các con đường dốc dẫn đến những khu vực ngoại ô, làng xã ven thành phố.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.