Hôm nay,  

Người Tỵ Nạn

26/01/201300:00:00(Xem: 9987)
Lời người dịch: Vì thân tình nên anh Nguyễn văn Rị điện thoại cho biết là Linh mục John van der Vorst và anh được tờ báo Rheinische Post (RP), tờ báo lớn nhất của tiểu bang Nordrhein-Westfalen phỏng vấn. Hôm nay, tôi liên lạc trực tiếp với RP và nhận được ngay sau đó từ bà F.C. (xin lỗi viết tắt tên và trân trọng cám ơn bà F.C.) per E-Mail bài viết nói trên, được phổ biến trong mục "Điạ phương (Lokal) thuộc thành phố Moenchengladbach" với đề tưạ "Flchtlinge" (Xin dịch là Người Tỵ Nạn thay vì Người Chạy Trốn, Người Chạy Nạn).

Tôi phóng dịch bài viết của ký giả Brangenberg đăng trên Rheinische Post vào ngày Thứ Năm 24-01-2013 mục đích giới thiệu đến Quý đồng hương trong và ngoài nước Đức biết đến việc làm xã hội thiện nguyện của anh Rị. Vì là bài phóng dịch nên có vài chữ tôi "đã phải dịch thoáng một tí", bởi lẽ nếu chuyển ngữ đúng y như câu văn người Đức viết thì "hơi khó nghe". Mong Quý vị thức giả hoan hỷ (LNC).

Người Việt "kỷ niệm" 30 năm hội nhập

(SIBR) Với một chiếc thuyền Vincent Nguyễn Văn Rị cùng với gia đình đã chạy trốn chế độ cộng sản và được đánh dấu là một nước Việt Nam độc tài.

Khoảng 100 người tỵ nạn khác cũng đã quyết định chọn lựa thái độ như Văn Rị trong thời điểm này. Họ trôi dạt nhiều ngày trên biển cả, những người được gọi là "thuyền nhân" đến giờ phút cuối cùng đã được con tàu "Cap Anamur" của Tiến sĩ Rupert Neudeck và vợ là Christel cứu vớt.

Biến cố này xảy ra 30 năm trước đây. Kể từ đó, Văn Rị cùng với gia đình sống và làm việc tại Moenchengladbach và là tình nguyện viên xã hội. Ông ta quyên góp trong cộng đồng Việt Nam (ghi chú thêm, đúng hơn Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn!), trong đó ông là chủ tịch, không những chỉ cho người nghèo khổ ở Việt Nam, mà còn cho cả dự án "Mũ Sắt Xanh" (Gruenehelme) và Misereor.

Văn Rị là người Đức gốc Việt đầu tiên được vinh danh và ban khen vì công việc thiện nguyện xã hội trong thành phố với Huân Chương Thập Tự Sắt Liên Bang Đức (Deutsches Bundesverdienstkreuz). "Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của Christel và Rupert Neudeck" thì tất cả những điều này sẽ không có thể xảy ra được!.
vanri_pfarrer_van_der_vorst_rp
Linh Mục John van der Forst và Nguyễn Văn Rị.
Vì vậy, ông Văn Rị nhấn mạnh là tôi muốn cảm ơn Quý vị về tất cả".

Sự cám ơn của ông cũng dành cho Giáo xứ "Heilig Geist" và Linh Mục Chánh Xứ John van der Vorst. Bởi vì tại đây người Việt tổ chức ba lần Thánh Lễ trong một năm để quyên góp, trong đó có sự quyên góp giúp cho trẻ em "Kinderhilfe Bethlehem".

Vào ngày thứ Bảy, 23 Tháng hai 2013, từ 18 giờ đến 24 giờ, Hội người Việt tỵ nạn cộng sản tại Moenchengladbach mời tham dự Lễ Mừng Năm Mới (Neujahrsfest) tổ chức tại Hội trường Mehrzweckhalle Neuwerk. Một mặt người Việt đón mừng "Năm Con Rắn" (das Jahr der Schlange, ghi chú thêm: Năm Quý Tỵ 2013) và thứ đến họ (ý tác giả bài phỏng vấn muốn nói là người Việt tỵ nạn!) muốn cảm ơn dân chúng thành phố Moenchengladbach (được gọi là Gladbacher) đã hỗ trợ, giúp đỡ họ trong suốt hơn 30 năm qua!

* © Lê-Ngọc Châu (Munich_25-01-2013)
Phóng dịch theo SIBR_ Báo Rheinische Post- Thứ Năm 24-01-2013

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.