Hôm nay,  

Đóa Hoa Tim

14/07/201300:00:00(Xem: 12464)
Tôi có đứa con gái tuổi vừa hai mươi.

Nhà thường bất ngờ nhận được những bó hoa tặng. Nó cắt tỉa trưng bầy ở phòng khách hay trên bàn ăn trong cái lọ bằng pha lê.

Những bông hồng đỏ sẫm, tím đậm có khi mầu nhạt phớt hồng giống như tên gọi. Đôi lần, tôi thấy bó hoa nằm dài trước cửa với tờ giấy nhỏ chờ đợi mang tin yêu vào nhà...

Hoa tàn lại được nó phơi khô. Có lẽ chút tình gởi gấm chưa phai cho dù cánh hoa đã đổi mầu? Mặc áo nâu sồi, mầu của mùa thu chết nhưng hoa vẫn tiếp tục sống giữa những con người cũ. Nó treo hoa khô trên tường hay cắm trong bình cạn nước. Hoa cũng có linh hồn, chết vỏ ngoài mà vẫn sống với mối tình bên trong...

Tôi ít khi ghé tiệm mua hoa về nhà.

Chẳng phải tiếc tiền bởi mỗi lần đi ăn tiệm đãi ngộ có khi phải chi gấp mười nhưng bây giờ tôi mới hiểu... “hoa mãi mãi là hoa” và chẳng nên so sánh với bất cứ một vật gì trên đời huống hồ... một bữa ăn!

Hoa là hình ảnh của mỹ nhân. Hương sắc cũng mai một giống như người tôi yêu... Ở tuổi xuân thì, cả hai có thể gọi là kỳ quan vũ trụ! Trời cho cái mãnh lực chuyển hóa lòng người... có khi làm họ bất động, ngây ngất với cả tình và sắc.

Tại sao tôi không hay mua hoa? Bởi lòng tin yêu bất chấp thói quen của người đời... Tôi vẫn nghĩ rằng, trên thế gian này không có bó hoa nào mua về đẹp bằng “đóa hoa tim” của tôi đối với nàng.. dù bây giờ đang nhìn dung nhan mùa thu ấy trải qua những tàn phai!
hoa_tim__resized
Hoa tim...

Chiều nay, tôi sẽ ghé tiệm hoa để chọn một nụ hồng mầu máu đỏ đẹp không thua gì đóa hoa tim đã nở sẵn từ lâu trong lòng... hay là “thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu?”

Tình “vào thu” có dáng nâu sòng, đâu cần vẻ ngoài rạng rỡ kiêu sa? Giống như “Cảm Thu” của Tản Đà: “Từ vào thu đến nay. Gió thu hiu hắt. Sương thu lạnh...” Mối tình già ấy thường thích hợp với cảnh tĩnh lặng thiền môn... Bao nhiêu giản dị bấy nhiêu lòng thành.

Lát nữa khi em về, ngày dài tháng bẩy, nắng hoàng hôn còn trải dài bóng cây sau vườn, tôi sẽ ngắt một chùm “bougainvillea” mầu máu đỏ để tặng em... Loài hoa khiêm tốn có vẻ đẹp mộc mạc mọc trên giàn mà em yêu thích!

Nhưng em ơi! Tình yêu là trò chơi đuổi bắt...

Cuộc tình luôn cần hai tâm hồn gắn bó, trao đổi tư duy và thân xác. Người cho kẻ nhận không ai được phép ngừng nghỉ chẳng khác gì người đàn ông theo đuổi người đàn bà cho đến khi bà ấy bắt được ông ta hay ngược lại...

Giận hờn hay yêu đương như cảnh trời mưa hay nắng vẫn chỉ là những kích thích tố đối nghịch chấp nhận trong tình yêu nhưng sự lạnh lùng, hờ hững... chính là độc tố âm thầm giết chết cuộc chơi!

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở..” bởi vì “Em nỡ lạnh lùng đến thế sao? Nghĩ thế nên bằng mọi giá, chúng mình hãy đối xử với nhau nồng nàn. Tình già cần sự gắn bó hơn bao giờ hết để “đóa hoa tim” nở mãi trong lòng... Cho dù thời gian đổi thay nhưng tình sẽ trẻ như Samuel Ulllman định nghĩa: “Youth is not a time of life, it is a state of mind...”

Cao Đắc Vinh (7 / 2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tỉnh Bắc Ninh, diện tích 823 km vuông. Dân số năm 2011 là 1.060.300 người, mật độ 1289 người/km vuông. Sắc dân: Kinh, Tày, Nùng, Mường.
Mấy năm gần đây, hiện tượng công an ở trong nước dùng các nhóm xã hội đen để chống những công dân yêu nước chống bành trướng càng trở nên nhiều, đến mức rộng khắp.
(Lời tâm tình: “Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng chi tiết của Nhân vật.
Hội Nghị An Ninh Châu Á hay vẫn thường được gọi là Đối thoại Shangri-La vì địa điểm tổ chức tại khách sạn Shangri-La ở Singapore là một diễn đàn cấp quốc tế về lãnh vực an ninh và quốc phòng
...Obama đắc cử nhờ phiếu của 98% dân da đen, 75% gốc Nam Mỹ, 70% da vàng...
Phim “Ba mùa” – Three Seasons – của đạo diễn Tony Bùi có đoạn kết với hình ảnh một thiếu nữ trong áo dài trắng tung tăng giữa hàng phượng đang rụng đầy hoa đỏ.
Một thói hư tật xấu rất độc đáo của người Việt Nam là thói tật “nói dóc” hay người miền Bắc còn gọi là “nói phét” và người miền Nam để tỏ sự chán chường cho là “nói dóc chó” để chứng tỏ sự khinh bi đối với hạng người chỉ biết “nói dóc nói phét” trong xã hội.
Trong những tuần lễ thứ 19, 20, 21 của tháng 5 năm 2013, nghe tin trên các đài RFA, RFI tiếng Việt, chúng ta là người đã vượt biển tìm tự do từ sau 30-04-1975 và mãi đến thập kỷ 1990 mới tạm chấm dứt khi các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á đóng cửa,
Hôm nay người viết trở lại với quý độc giả với Lá Thư từ Đức quốc, tóm lược vài chuyện xảy ra trong tuần qua tại Đức và vài quốc gia Châu Âu. Tôi xin được bắt đầu với nước Đức.
Nguyễn Hành được người đời đánh giá là một trong An Nam Ngũ Tuyệt, năm nhà thơ lớn tuyệt diệu Việt Nam trong thời đại cùng với chú ông là Đại thi hào Nguyễn Du (1766-1820) tác giả Đoạn Trường Tân Thanh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.