Hôm nay,  

Độc Hành

27/06/201400:00:00(Xem: 13719)

Trăng hạ huyền chếch trên đầu ngọn thông cuối đường. Một mình giữa đêm. Trụ đèn kiên nhẫn đứng thẳng và im lặng; bên cạnh cây bạch đàn cao ngất đang lao xao trước gió. Đèn vàng lay lắt tỏa bóng trong màn sương. Màu bông giấy đỏ rực dưới nắng mai, giờ trở nên tím sẫm. Con mèo lầm lũi, bước nhẹ trên mái nhà ai. Hoa một đóa, nở trong vườn đêm tịch mịch. Mùi cỏ dại phảng phất đâu đây. Trong phút giây bỗng thấy đời thênh thang, vô cùng.

Chẳng có gì đơn độc sinh ra, tồn tại, chuyển động, và biến mất giữa cõi đời. Chẳng có gì gọi là độc hành, độc lập, độc bộ, độc cư, cô thân, cô độc, cô đơn… Tất cả sự sinh xuất, chuyển động đều là sinh xuất, chuyển động của tổng thể, của những tập hợp các nhân duyên, các điều kiện. “Núi không là núi; sông không là sông.” (1) Chẳng có gì có thể tự sinh ra; chẳng có gì có thể được sinh ra từ một nguyên nhân (duy nhất) khác; chẳng có gì có thể vừa được sinh ra bởi chính nó và cùng lúc từ một nguyên nhân khác; cũng chẳng có gì có thể sinh ra mà không cần nguyên nhân nào cả. (2)

Thế nhưng trong đời sống thực tế, người ta vẫn thường cho rằng, hoặc mặc nhiên xác tín rằng, họ đã sinh ra và tồn tại như một cá thể độc lập; có riêng một thể xác, tâm hồn và tên họ, thủ đắc những sở hữu phụ thuộc (như tài sản, tài năng, sắc đẹp, danh vọng…); từ đó dẫn đến những khổ đau, hệ lụy cho mình, cho người, và cho cả cuộc đời. Chỉ đến khi, do một biến cố hay thảm họa nào đó, bị vuột mất tất cả những gì đinh ninh là của mình, thuộc về mình, mới nếm được nỗi thống khổ cùng tận (mà mình đã từng gieo đến cho kẻ khác) để rồi chạy đôn chạy đáo, tìm đến tập thể; đồng hóa mình với một tổ chức, nhằm cứu vãn sự tồn tại của bản ngã thông qua phóng ảnh của tổ chức ấy. Nghĩa là trong mộng tưởng, lại vẽ vời thêm mộng tưởng; nơi chiếc giẻ rách, lại vá thêm miếng giẻ rách. Sự vay mượn, vá víu, chẳng thể nào là giải pháp hay cho sự tìm cầu giá trị tự thân và hạnh phúc chân thật của cuộc tồn hữu.


Như vậy, có chăng sự độc hành của lữ thứ trên mộng dài xa quê, ngang qua cuộc đời chập chùng khổ đau, phiền lụy? Có chăng bước độc hành của thiền giả trên đường về cố quận bồng bềnh mây trắng?

Vẫn có đấy. Mỗi bước chân nở từng đóa sen; hay đường sen nở, đón mỗi bước chân êm. Bước chân ấy, không có người khởi động, không có động tác bước đi, không có thời gian diễn ra bước đi, không có con đường. Kẻ độc hành, vô ngã; một mình cất bước mà cùng ba cõi chạm đến khung trời tự tại thênh thang.
________________

(1) Thiền sư Duy Tín, một thiền sư Trung Hoa, đời Tống, từng nói “Trước khi học đạo, thấy núi là núi, sông là sông. Đang lúc học đạo, thấy núi không là núi, sông không là sông. Sau khi ngộ đạo, thấy núi vẫn là núi, sông vẫn là sông.” Phát biểu này được xem như một khẩu quyết, một chỉ nam tóm thâu kiến giải và trình tự liễu ngộ về Thiền.

(2) Chư pháp bất tự sinh. Diệc bất tùng tha sinh. Bất cộng bất vô nhân. Thị cố tri vô sinh. Các pháp không thể tự sinh; không sinh từ pháp khác; không sinh bởi cả hai (tự và tha) hợp lại; cũng không thể tự nhiên mà sinh (vô nhân – không có nhân); vì vậy nên biết rằng các pháp vốn không sinh (chẳng có gì thực sự sinh ra). (Bài kệ thứ 3 của Trung Luận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thông cáo từ văn phòng DB Ash Kalra -- Dân Biểu Bonta nói. “Tôi xin lỗi nếu tạo ra hiểu lầm, hoặc đau đớn, đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt và một số cựu chiến binh.
Người Tham dự đến từ Canada, Úc Châu, Âu Châu và nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ - Cựu Đại sứ Tòa Án Hình Sự Quốc Tế ICC: “Đừng bao giờ bỏ cuộc!”
Biệt ly… giây phút ngắn ngủi nhưng âm hưởng lại trĩu nặng cả một đời... Chúng tôi thay phiên nói lời từ biệt.
Dự Luật AB 22 được Hạ Viện Tiểu Bang thông qua Ngày 8/5, với tỉ lệ phiếu 41-30, không có phiếu nào của dân cử Cộng Hòa, và chuẩn bị trình vào Thượng Viện Tiểu Bang xem
Lời dạy của Phật được so sánh như cây cổ thụ khổng lồ, ngôn ngữ sáng tạo của các nhà Phật giáo Phát Triển và Thiền Tông như cành lá sum sê.
Mùa Quốc Hận 30-4 -2017, đài truyền hình SBTN và nhạc sĩ Trúc Hồ thực hiện một cuốn DVD lấy tên là Những Đứa Con Vong Quốc
Hội nghị quốc tế về Con Đường Tơ Lụa vừa kết thúc hôm Thứ Hai tại Bắc Kinh với lời phát biểu hùng hồn của Chủ tịch Tập Cận Bình về một trật tự mới của thế giới trong sự hợp tác cho thịnh vượng chung.
Trong năm 2014, vào một tháng với những triển lãm nghệ thuật khác nhau ở Bắc Kinh và Thượng Hải trong đó có trưng bày những tác phẩm của tôi, nhưng tên tôi đã bị bôi đi,
Sau khi Saigon sụp đổ ngày 30-4-75, nhân dân miền Nam Việt Nam thiên Cộng mới thức tỉnh vỡ mộng, tưỏng rằng sau bao năm hy sinh xương máu,
“Với tôi bà Hạnh Nhơn ví như một vị Bồ Tát sống”, đó là một lời phát biểu của một phụ nữ, khi được hỏi, trong buổi lễ tiễn đưa Cựu Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đến nơi an nghỉ cuối cùng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.