Hôm nay,  

Đạo & Đời

20/09/201400:00:00(Xem: 8449)
Chị em bạn mới gặp nhau sau lời chào hỏi thân thiết Tâm đã lên tiếng…

- Chuyện Đạo và chuyện Đời cũng không khác gì nhau... Bộ quần áo đồ hiệu đắc tiền, trang sức lộng lẫy đôi khi chỉ là cái vỏ làm ăn sang trọng bề ngoài, ai biết họ bị nợ nần chồng chất thật sự ra sao? Những vị lãnh đạo đứng đắn luôn nói lời nhân nghĩa, khéo léo nhưng thâm tâm tính toán thủ đoạn cốt đem cái tốt cái lợi cho bản thân, dễ mấy ai hay ?! Kẻ đón gió trở cờ, nịnh bợ luồn cúi, "Miệng Nam Mô, bụng một bồ dao găm ", bất tài bất lực vẫn ăn trên ngồi trước trong các Hội đoàn chắc mọi người vẫn thấy ?

- Nhiều bậc học thức trưởng thượng tiếng tăm lẫy lừng trong xã hội, nhưng thực chất con người lỗ mãng, nhỏ nhặt, thiển cận, ăn nói hồ đồ, không có tư cách, thì bằng cấp Tiến sĩ, Thạc sĩ chỉ là tờ giấy lộn, về lâu dài không thể che đậy được bộ mặt thật của các “Ngài” và kết quả sẽ khiến mọi người xung quanh xem thường và xa lánh ! Kim lên tiếng chia sẻ thêm…

- Con người ở đời thật sự được trân trọng quý mến không phải vì hình thức bên ngoài hay do bằng cao chức trọng mà là do NHÂN CÁCH đạo đức, khiêm tốn, nhã nhặn, lịch sự, biết đối nhân xử thế, kính trên nhường dưới… Hoa lại góp ý để cuộc bàn luận thêm sôi nổi…

- Tâm thành thật chia sẻ với các bạn… Mình là bạn bè thân xin nhớ nhắc nhở nhau "Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Một lời nói ra phải "uốn lưỡi bảy lần". Một câu viết xuống phải cân nhắc vì “ bút sa, gà chết ”. Người học thức mà lời ăn tiếng nói không đẹp thì cũng vất đi vì "Có học phải có hạnh", Có Tài phải có Đức "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn" và chắc chắn "Cái áo không làm nên ông thầy tu" đồng ý không các bạn ?

- Đúng đó chị, nhưng khổ nỗi “thế gian” đâu phải “thế ngay” người mặc áo sang trọng, tiền bạc rủng rỉnh thì được tiếp đãi nồng hậu, o bế. Người áo quần rách rưới thì bị mọi người tìm cách xa lánh, đôi khi bị nghi oan là trà trộn vào để làm điều phi pháp trộm cắp … “Miệng nhà quan có gang có thép”. Nhưng khổ nỗi “thức đêm mới biết đêm dài, ở lâu mới biết con người phải chăng!” Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh. Con người bản tính xấu xa, dù có tìm mọi cách che đậy, nhưng đã là cố tật thì lâu ngày cũng lòi ra tâm địa không tốt “cháy nhà thì ra mặt chuột” mà chúng ta đã từng đề cập đến. Có vài vị hồi trước đi tù làm ăn-ten, lấy điểm với giặc để chỉ điểm tố khổ anh em đồng đội… như vụ Cha Lễ đã viết trong hồi ký “Tôi Phải Sống” bị vạch trần ra. Nhưng có người khéo che đậy một cách tài tình, nên chưa phát hiện ra. Họ sang Mỹ sống nhởn nhơ, rồi làm bộ hăng say tham gia vào các hội đoàn, đoàn thể chống Cộng, gây tạo thanh danh uy tín để có chức có phận và rồi làm cái gì… đố ai mà biết được?! Tuy vậy không sớm thì muộn sẽ bị lật tẩy ra, tay đã lỡ vấy chàm làm sao gột rửa được! … Ngựa quen đưởng cũ, tâm địa xấu xa sẽ lần lần hiện ra để gây chia rẻ & đánh phá cộng đồng rồi sẽ bị phát hiện là vẫn làm tay sai cho giặc! Dưới ánh sáng mặt trời không có bí mật nào che dấu được! Kim gật gù nhận xét….

- Hoa thấy các chị nói rất đúng! Vậy chúng ta sống làm sao cho cuộc đời trở nên đáng sống, có ý nghĩa, có lý tưởng, có thương yêu hiểu biết thì đó là Đời Đạo. Còn như chạy theo Đạo mà quan niệm hẹp hòi, bảo thủ cố chấp, không khoan dung độ lượng thì đó là Đạo Đời. Có người sống cả đời chỉ để làm một việc lợi ích thôi, như Lão tử, đến và đi không tung tích, để lại độc nhất một quyển Đạo Đức Kinh giá trị vô cùng, há không phải là một đại thiền sư hay sao?


- Kim có nghe một vị sư thuyết pháp đã đặt câu hỏi… Có bao giờ trong cuộc sống bon chen vội vả hằng ngày, ta dừng lại vài phút và tự hỏi mình sinh ra đời để làm gì? Phải chăng là để chạy theo sau đồng tiền, danh lợi, địa vị, tình yêu, sắc đẹp, của cải,, v.v...? Để lập gia đình, sinh con đẻ cái nối dõi tông đường? Để gây dựng một sự nghiệp? Để tranh đấu cho một lý tưởng chính trị, kinh tế, xã hội, v.v...? Hay là chỉ để đơn giản đi làm kiếm ăn sống qua ngày như bao nhiêu người khác? Để rồi một ngày kia nằm xuống và ra đi với hai bàn tay trắng?

Cả phòng hội đang suy nghĩ thì vị sư tiếp lời…

- Chúng ta hãy dừng lại vài phút để tự hỏi hay tự kiểm lại xem cuộc đời mình đang sống đây có ý nghĩa gì không? Mình có hài lòng với những gì mình đang có và đang sống không? Những cái đó có đem lại cho mình hạnh phúc hay không? Hay mình chỉ làm một kẻ nô lệ, một người máy rô bốt, mặc cho xã hội vật chất lôi kéo và điều khiển? Ở đây không bàn đến những người vô thần vô đạo, chủ trương duy vật, sống chỉ để hưởng thụ, chết là hết. Ngay trong Phật giáo, đa số cho rằng sinh ra ở đời là để tạo nghiệp và trả nghiệp, vay trả trả vay mãi mãi không ngừng. Quan niệm này đúng chứ không sai, đứng trên luật nhân quả thì mỗi khi ta cử động, nói năng hay suy nghĩ một chút, dù chỉ vài giây thôi cũng là tạo nghiệp, và như vậy thì đương nhiên sẽ gặp quả báo, tránh sao cho khỏi. Nhưng quan niệm này nếu không khéo thì có thể khiến cho người ta trở nên thụ động, gặp việc gì cũng đổ thừa tại nghiệp rồi ngồi yên chịu trận.

Cuộc đời đã lắm khổ đau, sao ta không tìm những quan niệm khác giúp ta lạc quan hơn trong cuộc sống? Đối với tôi, con người sinh ra ở đời là để học hỏi những kinh nghiệm để tiến hóa. Mỗi kiếp sinh ra là một lớp học. Ta có thể chọn học một hoặc nhiều môn, nhưng bài học phải được hiểu và học cho xong thì mới được lên lớp…

- Ta lấy vợ lấy chồng không phải để thỏa mãn tình cảm nhục dục hay lấp vá cô đơn, mà là để học sự thương yêu và sống chung hòa hợp- Ta sinh con đẻ cái không phải để tiếp nối giòng dõi hay để nhờ vả khi về già, mà là để chính ta tập học làm cha làm mẹ, tập thương yêu dạy dỗ giúp đỡ con cái.

- Ta làm vua hay tổng thống một nước không phải để ăn trên ngồi trốc, bóc lột của dân, mà là để học thương dân trị nước.

- Ta làm bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ không phải để có nhiều tiền hay danh vọng, mà là để học cách giúp đỡ thương yêu bệnh nhân.

- Ta làm bác học, kỹ sư không phải để chế ra những vũ khí máy móc sát nhân hay nô lệ hóa con người, mà là để đóng góp xây dựng cho cuộc đời bớt khổ về vật chất.

- Ta có thể tiếp tục nói về từng nghề, nhưng tóm lại thì tất cả nghề nghiệp trong đời, từ cùng đinh hạ tiện cho đến quý phái sang trọng, không có nghề nào thực sự hơn nghề nào, vì nghề nào cũng có giá trị và cùng đóng góp cho sự tiến hóa của nhân loại, nếu như ta đứng trên quan niệm đời là một trường học tiến hóa.

- Hàng tuần chúng ta gặp nhau bàn luận nhiều đề tài để cùng đưa ra ý kiến học hỏi, giúp nhau kinh nghiệm sống tốt hơn, thành công hơn. Chúng ta không chủ trương chỉ trích cá nhân, đoàn thể, mong các bạn hiểu và ủng hộ Tâm nhá. Nhân mùa Holidays, Tâm không quên kính chúc tất cả bạn bè xa gần dồi dào sức khỏe, hạnh phúc tràn đầy An Khang Thịnh Vượng, mọi sự như ý….

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào những năm cuối thập niên 1970 của thế kỷ trước, trong khuôn viên trường Đại học UC Berkeley. Khi đó sinh viên Việt còn rất ít, chưa đến 100, và môi trường đã đưa chúng tôi đến với nhau là Hội Sinh viên Việt Nam tại đây (VSA) mà anh Chiến Nguyễn đã tham gia sinh hoạt từ những ngày thành lập vào đầu năm 1979.
Đức Giáo Hoàng khiêm cung của dân nghèo...
Tháng 3 năm nay là kỷ niệm lần thứ 60 cái chết của một nhân vật lịch sử Joseph Stalin, người từng cai trị Liên Bang Xô Viết suốt 30 năm (1922-1953) bằng một chế độ độc tài Cộng sản cá nhân sắt máu.
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) cứ nói mình có quyền cai trị dân vì đó là “tất yếu của lịch sử”, tính từ “cuộc Cách mạng tháng Tám 1945” đã đặt đảng vào vị trí “lãnh đạo” cho đến hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ rồi từ sau 1975 tiếp tục lãnh đạo công cuộc “đổi mới”, nhưng tại sao chưa bao giờ đảng dám hỏi xem dân có muốn như thế không?
...TQ sẽ khó xoay trở và... những năm tới đây sẽ là một thời kỳ suy sụp và động loạn...
Có người bảo cười và nghệ thuật chọc cười là một khoa tâm lý học. Nói thế cũng không ngoa, sức mạnh của tiếng cười, những câu chuyện cười, hành động mắc cười như những liều thuốc bổ làm thay đổi những trạng thái tâm sinh lý, con người và xã hội. Cười là ngôn ngữ chung của loài người,
Trận Trường Sa ngày 14/3/1988 đã xẩy ra cách đây một phần tư thế kỷ, nhưng cho đến nay để tìm hiểu thêm về trận đánh này người ta vẫn thấy có những khoảng trống khó hiểu.
Các tín hữu Công Giáo và đặc biệt giới truyền thông kể từ thứ Ba, 12-03-2013 đã theo dõi rốt ráo cuộc bầu cử Đức Giáo Hoàng mới. Đúng 19 giớ 15 phút hôm nay 13.03.2013, khói trắng bay lên: Giáo Hoàng mới đã được bầu!
Từ cuối năm 1790, đến 1794. Nguyễn Du về sống tại Thăng Long, thời gian này anh Nguyễn Nể đang làm quan Tây Sơn tại Thăng Long. Đó là người anh thân thương nhất của Nguyễn Du, cùng cha cùng mẹ, cha mất lúc Nguyễn Du 10 tuổi, mẹ mất lúc 12 tuổi, anh em được ông anh cả Nguyễn Khản nuôi dưỡng.
“Đọc Nước Mắt Của Rừng, người đọc mới xót xa, hoài cảm vì giữa cuộc sống hiện đại đã mọc lên những hàng quán café, quán nhậu, cửa hàng điện thoại và các dịch vụ khác, người đọc không còn tìm thấy nhiều dấu vết hiền hòa, êm ả của buôn làng,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.