Hôm nay,  

Nường Mông Tốc Váy

22/08/201500:00:00(Xem: 9950)
Hình ảnh một người phụ nữ tốc váy bao giờ cũng hấp dẫn. Hẳn khi cái váy ấy tốc lên trong gió khoe đôi chân trần, hoặc tốc lên cao tí nữa thì luôn luôn gợi sự tò mò... Cái váy ấy chỉ được tốc lên khi họ nổi cơn tam bành, khi họ giận dữ vì... mất con gà mà chửi. Họ tốc váy mà chửi. Có lẽ để hạ hỏa thì phải tốc váy, hay là cái dáng khi đang phùng mang trợn mắt, hai tay tốc váy lên, dáng nàng lúc ấy như con công xòe bộ cánh kiêu sa, những tiếng chửi sẽ uy vang ngàn phần làm đối phương, hàng xóm... phải kinh hãi? Mọi người tất nhiên kinh hãi với khuôn mặt xấu vì giận dữ, vì dáng nàng tốc váy lúc ấy. Đó là hình ảnh nàng tự tốc váy. Còn trường hợp nàng bị tốc váy, do một ngọn gió tinh quái thốc lên. Ôi chao ngượng lắm! Nàng hẳn đỏ mặt đến chín người, xấu hỗ thiếu đường muốn chui xuống đất.

blank
Hình ảnh Monroe trên gió...

Ấy vậy mà vào ngày 15 tháng 9 năm 1954, nghĩa là cách đây hơn 60 năm, khi một số nàng gái quê của mình còn mang chiếc váy đen dài lết đất, thì ở New York cái váy màu trắng tinh của cô đào Marilyn Monroe bị tốc lên khi nàng đứng trên tấm lưới thông gió subway. Nàng không xấu hổ, nàng không ngượng trân bối rối. Trái lại nàng cười thật tươi và còn gởi đến người xem vây quanh những nụ hôn gió. Gió ở dưới đất thổi tung váy lên, nàng phải dùng tay chặn váy lại với chút khép nép. Không cần che kín cái váy thì nàng cũng đã là hiện thân của cái đẹp hoàn mỹ, từ mái tóc vàng hoe óng ả, đôi mắt xanh lơ tròn xoe, làn môi đầy đặn quyến rũ, giọng nói đầy rung cảm đến ngây thơ, cho đến thân hình cao ráo, cân đối tuyệt hảo như một chuẩn mực vàng cho cái đẹp; đẹp rực rỡ khiêu gợi no tròn và căng mắt ở vòng 1 và vòng 3, cái eo nhỏ xíu như dáng chiếc đồng hồ cát. Huống chi cái váy trắng của nàng bị gió thổi tung lên, nàng dường như yêu thích ngọn gió từ dưới subway thổi lên lắm, nàng cười tươi chu môi đỏ mọng khiêu gợi và ưỡn ẹo cái vòng 3 vờn xoay trên ngọn gió tinh nghịch. Lúc ấy là 1 giờ khuya, ở góc đường 52 và Lexington Avenue, khoảng chừng 2,000 người xem hiếu kỳ vây quanh và họ phấn khích trầm trồ mỗi khi váy nàng thổi tung lên. Họ không phải thất vọng khi chừng 100 nam nhiếp ảnh gia bấm máy, Marrilyn Monroe phải tạo dáng như vậy 14 lần trong suốt 3 tiếng đồng hồ để có được những thước phim cảnh nàng bị tốc váy. Đó là một đoạn trong cuốn phim Seven Years Itch (tạm dịch là Bảy Năm Ngứa Ngáy).

Khoảnh khắc tốc váy của Marrilyn Monroe trở thành một biểu tượng nổi bật nhất trong lịch sử nghệ thuật điện ảnh. Nhưng trước tiên trước khi lan man về iconic moment này, hảy nói về một chút hệ lụy của nó và cuộc đời tình ái của Marilyn Monroe. Sau khi quay cảnh này cho cuốn phim 7 Năm Ngứa Ngáy, một cuốn phim hài nói về chàng Richard Sherman (Tom Ewell) 38 tuổi đơn độc trong căn hộ ở New York khi vợ và con đi nghỉ hè, chàng làm quen với cô láng giềng (Marilyn Monroe) nóng bỏng tóc vàng 22 xuân xanh. Nàng ở trong căn hộ phía trên. Chàng thì đang đọc cuốn sách về "7 năm ngứa ngáy" nói về những xu hướng đổ vỡ, ngoại tình của hôn nhân sau 7 năm chung sống. Chàng Richard mời nàng đến phòng uống tí rượu sau khi cô nàng vô tình làm rơi chậu cây cà chua, suýt đụng vào đầu chàng. Là người làm trong ngành xuất bản sách, tâm hồn chàng mơ mộng và trước cô láng giềng nóng bỏng xinh đẹp, chàng tưởng tượng đến những phút giây fantasy lãng mạn ướt át với nàng, cũng như tưởng tượng rằng vợ mình ngoại tình trong khi đi nghỉ hè với người khác...

Theo các nhà tâm lý học và thống kê thì một cặp vợ chồng sau 7 năm chung sống, khả năng ly dị rất cao. Ngay cả trong công việc hãng xưởng hay mua một cái nhà để ở thì sau 7 năm, hạnh phúc và sự thỏa mãn hài lòng với công việc và ngôi nhà đang ở càng giảm dần đáng kể. Người ta còn cho rằng cứ trung bình 7 năm sẽ có biến chuyển lớn lao trong đời sống tâm sinh lý của con người: 7 tuổi là bắt đầu có hiểu biết. 14 tuổi thì dậy thì. 21 tuổi là tràn trề yêu đương sung mãn. 28 tuổi là đến lúc lập thân. 35 tuổi phải lập sự nghiệp. 42 tuổi chín chắn lẽ đời và "49 chưa qua 53 đã tới" là bắt đầu đại hạn khi con người bước vào giai đoạn mãn kinh, khủng hoảng trung niên (midlife crisis) và từ đó tuột dốc đời như xe mòn thắng.

Trở lại cảnh tốc váy tuyệt vời của Marilyn Monroe thì chính cảnh quay này là một trong những nguyên nhân đưa đến đổ vỡ trong hạnh phúc hôn nhân của nàng và chồng là Joe DiMaggio một ngôi sao bóng chày. Theo nhiếp ảnh gia George S Zimbel nhớ lại thì lúc ấy Joe DiMaggio ghen tuông với cảnh nàng tốc váy trong phim và giận dữ bỏ trường quay ra về, Marilyn Monroe thì không chấp nhận chồng đối xử như vậy với mình trước công chúng, sau khi bay về California một trận gây gổ tơi bời tại khách sạn, nàng làm đơn ly dị với lý do " tinh thần bị hành hạ" (mental cruelty) sau 9 tháng chung sống.

Một vài chi tiết về cảnh quay này thiết nghĩ cũng làm bạn đọc thích thú. Thực sự thì cảnh quay trong phim đã phải quay lại ở California trong phim trường của Fox. Lý do là sau 14 lần dàn dựng và bấm máy ở New York, tiếng ồn của các cánh quạt gió làm trở ngại đoạn phim. Hình ảnh đáng yêu của nàng tốc váy ở subway New York chỉ được dùng cho quảng cáo thương mại về sau này, trong cuốn phim chỉ có một cảnh ngắn khoe đôi chân nàng trên vỉ sắt thông gió ở vỉa hè New York. Marilyn cũng dè dặt chu đáo khi không muốn "phơi bày" nhiều, nàng đã mặc đến 2 chiếc quần lót trắng. Và nàng đã lấy tay đè phía trước của váy xuống khi gió "tinh quái" thổi lên từ phía dưới đất. Kết quả tuyệt vời cho dáng đứng và nét đẹp có một không hai này là váy bay phơi phới, lồng lộng ngỏ sau. Chiếc áo đầm trắng này gần đây được bán đấu giá 4.6 triệu mỹ kim từ chủ nhân của chiếc áo lúc ấy là Debbie Reynolds mua năm 1971 với giá 200 đô la.

Ảnh hưởng nghệ thuật về chiếc váy trắng tốc gió của nàng không dừng lại ở con số tiền bạc và văn hóa nước Mỹ. Ở Nhật, người ta đã ái mộ nàng đến mức bằng cách làm một hình ảnh của nàng tốc váy trên một thửa ruộng rộng hơn 100 mét vuông, bằng 9 loại lúa khác màu. Trong khi đó ở New Jersey bức tượng Forever Marilyn do Seward Johnson thiết kế được dựng lên vào tháng 5 năm 2014 cao 7.9 mét, nặng 34.000 lbs. Sau khi được trưng bày trước đó July 2011 tại Chicago và Palm Spring California 2012.

Bức tượng được du khách yêu thích và trở thành điểm chụp hình lý tưởng không riêng gì nam giới. Người ta hôn chân nàng, ngước nhìn lên bên trong váy nàng, trầm trồ nhìn quần lót khổng lồ của nàng và dĩ nhiên bắt chước dáng đứng khiêu gợi, kiêu sa bất hủ của nàng. Dù vậy bức tượng cũng nhận được vài vệt sơn đỏ quậy phá bôi bác vì vài người Mỹ bảo thủ không thích biểu tượng tình dục và khiêu gợi của Marilyn Monroe.

Ảnh hưởng về nghệ thuật, thời trang, chuẩn mực về cái đẹp và những thực hư về đời sống tình cảm nóng bỏng mà sớm tàn lụi 35 xuân thì của Marilyn Monroe thật là to lớn. Từ chiếc áo dạ hội satin màu hồng trong phim “Diamonds Are a Girl's Best Friend” (Kim cương là bạn đời của phụ nữ), đến chiếc áo đầm trắng xẻ ngực, hở vai, lồng lộng gió trong 7 Năm Ngứa Ngáy đến chiếc áo đầm bó sát thân hình, lóng lánh hạt cườm nàng mặc khi hát chúc mừng sinh nhật tổng thống Kennedy...Thời trang và phong cách của Marilyn Monroe đã ảnh hưởng ngập tràn từ Madona, Lady Gaga đến Adele... Sẽ tốn biết bao giấy mực và tháng năm dài chuyện trà dư tửu hậu về nàng, từ những trang Playboy ngồn ngộn thịt da và những chuyện tình huyền thoại với 2 anh em dòng họ Kenedy danh giá, cũng như cái chết bí ẩn của ngôi sao sớm tàn này...

Ở tại Trung Quốc, người ta tìm thấy một phiên bản "nhái" của nàng trong bải thu nhặc rác ở Guigang, sau 6 tháng trưng bày ở một khu thương mại. Có lẽ đất nước này không ưu ái đến những biểu tượng của cái đẹp nhục thể, cái đẹp tự do phơi phới tung váy của phương Tây. 60 năm sau cái chết non trẻ của một biểu tượng cho cái đẹp của người phụ nữ, cái đẹp làm no mắt những đấng nam nhi, làm ghen tị phái quần hồng. Marilyn Monroe luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho nghệ thuật, âm nhạc và thi ca. Ca khúc tuyệt vời Candle In The Wind (Ngọn đèn trước gió) của Elton John vẫn làm mềm lòng người, ngay cả khi được hát để tưởng nhớ Công Nương Diana (người viết sẽ viết tiếp cho chủ đề này kỳ tới) Riêng Trung niên thi sĩ họ Bùi nhà mình thì phải nói là đắm đuối mê say Marilyn Monroe còn hơn cả người viết và bạn ngàn lần:

Ngày sau Thượng Đế hỏi anh
Ở trần gian có thấy đành lòng không
Thưa rằng: rất có và không
Vì chưng nửa cuộc Nường Mông vội gì
Hỏi: rằng giờ có muốn đi
Về Thiên Đường ngó mấy Dì Tiên Nga ?
Thưa rằng: thà ở với ma
Miễn là được thấy lại Tòa Mông Rô. (Ngày sau)

Nường Mông là nàng Monroe, Tòa Mông Rô là gì chắc bạn hiểu. (Rõ màu trong ngọc trắng ngà. Rành rành sẵn đúc một tòa thiên nhiên. Truyện Kiều) Xin bái phục cụ Bùi Giáng. Chắc cụ đã toại nguyện gặp nàng Mông ở miền mây trắng bay. Và xin kết thúc bài viết ở đây, vì dư âm của cái đẹp và dư ảnh của người đàn bà tốc váy sẽ còn rất dài, miên viễn tới ngày sau.

Sean Bảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta thường có nhiều cách định nghĩa về hy vọng. Hy vọng là một cảm xúc lạc quan, một niềm tin tươi sáng rằng mọi thứ chắc chắn sẽ được cải thiện. Hy vọng có thể đến từ một tiếng nói cá nhân xa lạ nào đó trong triệu triệu người trên thế giới này. Hy vọng có thể đến từ một bản tuyên bố chung của hai phong trào đối lập. Hy vọng là phải nhận ra rằng cái ác và sự bất công có thể chiếm ưu thế ngay cả khi chúng ta đang đối đầu với nó. Hy vọng là khi nhìn thấy rõ một bên sáng và một bên tối, thấu hiểu rằng vòng cung của vũ trụ đạo đức có thể không uốn cong về phía công lý – nhưng chúng ta không tuyệt vọng. Hy vọng, là khi một đêm vinh danh nghệ thuật trở thành nơi hàng trăm người giơ cao ngọn đuốc tôn vinh sự kiên cường, tiếng nói dũng cảm, như một lời nhắc nhở với thế giới rằng nghệ thuật và nhân văn là không thể tách rời.
Donald Trump từng bóng gió rằng mình xứng đáng được khắc tượng trên núi Rushmore, sánh vai cùng những bậc khai quốc công thần nước Mỹ. Bên kia Thái Bình Dương, Tập Cận Bình chẳng màng đá núi, nhưng ôm mộng lọt vào sử xanh, đặt mình ngang hàng những “đại thánh đế vương” của đảng và đất nước. Bởi thế, cuộc duyệt binh rùm beng ở Thiên An Môn vừa rồi không chỉ là phô trương cờ trống rình rang, mà là lời tuyên cáo giữa chiến địa, là tiếng trống thúc quân của một kẻ đang gấp gáp thúc ngựa đuổi theo bá mộng thiên cổ.
Bạn, tôi, chúng ta, không ai an toàn trước bạo lực súng đạn ở Mỹ. Chắc người Mỹ chưa kịp quên hình ảnh người mẹ tất tả chạy trên đôi chân trần, tìm con trong vụ xả súng mới nhất ở Annunciation Catholic School in Minneapolis tháng vừa qua. Những đứa trẻ xứng đáng có đời sống an toàn để đến trường mỗi ngày và trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ. “Thay vì kích động thêm bạo lực, các nhà lãnh đạo chính trị nên tận dụng thời điểm này để đoàn kết chúng ta hướng tới những thay đổi hợp lý về súng đạn mà đa số người Mỹ ủng hộ,” Giáo sư Robert Reich đã nói như thế.
Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nghiêm trọng về kinh tế, chính trị và công nghệ, toàn cầu hoá – vốn từng được xem là động lực chính thúc đẩy cho tăng trưởng và thịnh vượng – đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Tiến trình công nghiệp hoá và toàn cầu hoá đã đem lại nhiều thành tựu vượt bậc trong suốt thời gian dài qua, từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI, đặc biệt là thông qua sự chuyên môn hoá, tự do thương mại và tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, các cuộc khủng hoảng tài chính, đại dịch toàn cầu, chiến tranh và cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc đã khiến mô hình toàn cầu hoá truyền thống bộc lộ nhiều tình trạng bất ổn...
Nhiều thế hệ sống ở Sài Gòn những năm của thập niên 80-90, khi con gà trống của Thương Xá Tax chưa bị bức tử, khi những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng vẫn là nét thơ mộng của Sài Gòn, có lẽ đều quen thuộc với câu “Chương Trình Truyền Hình Đến Đây Là Hết…” Nó thường xuất hiện vào cuối các chương trình tivi tối, khi chưa phát sóng 24/24. Thời đó, mỗi ngày truyền hình chỉ phát sóng trong một số khung giờ nhất định (thường từ chiều đến khuya) nên hầu như ai cũng có tâm lý chờ đợi đến giờ ngồi trước màn ảnh nhỏ, theo dõi vài giờ giải trí. Đó cũng là chút thời gian quên đi một ngày cơ cực, bán mồ hôi cho một bữa cơm độn bo bo thời bao cấp. Nhắc nhớ chút chuyện xưa, để nói chuyện nay, đang diễn ra ở một đất nước văn minh hàng đầu, từng là niềm mơ ước của biết bao quốc gia về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
Sau thất bại trước đối thủ đảng Dân Chủ Joe Biden trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, nội các “gia đình trị” của Donald Trump gần như biến mất khỏi chính trường. Các đồng minh không thể có cùng tiếng nói với Trump, nhất là sau vụ bạo loạn Quốc Hội Jan 06. Duy nhất một người vẫn một lòng trung thành không bỏ rơi Trump, đó chính là Stephen Miller. Nhiệm kỳ hai của Trump, người được cho là có quyền lực hơn trong vòng tròn thân cận của Trump, hơn cả JD Vance, chẳng ai khác hơn chính là Stephen Miller. Để tạo ra những ảnh hưởng chính trong chính quyền Trump hôm nay, Miller đã có một đường dài chuẩn bị, khôn ngoan và nhẫn nại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.