Hôm nay,  

Tin Vui

09/08/201700:00:00(Xem: 11289)

Xin Kính Chào quý vị, chúng tôi hi-vọng quý vị có được một Mùa Hè vui vẻ, bình an. Có khi nào quý vị có được một tin vui như con cái ở xa về, hoặc con cái học được điểm tốt, và gia đình được đoàn tụ sau nhiều năm xa cách. Hoặc quý vị có được một việc làm tốt, hoặc quý vị đi khám sức khỏe và không bị bệnh gì hết. Hoặc quý vị có được đứa cháu đầu tiên v.v.. Khi quý vị có được tin vui đó quý vị có muốn cho mọi người biết không?

Thưa quý vị hôm nay tôi muốn nói cho quý vị nghe về một câu chuyện một người con trai được sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng anh đã không biết trân trọng cuộc sống của anh và đã sống hoang phí một đời. Nhưng sự vui mừng ở đây ở cuối câu chuyện là anh đã biết trở về nhà của mình sau nhiều ngày đi lạc.

Một người giàu kia có hai con trai, một hôm người con nhỏ đến nói với cha của mình rằng: Cha ơi! Phần gia tài của con cần chia bây giờ. Người cha buồn bả vì biết con mình còn nhỏ và ham vui nhưng cuối cùng cũng chia phần gia tài cho con mình.

Cách sau đó mấy ngày người con tóm thâu hết rồi đi phương xa, ở đó nó ăn uống vui chơi hoang phí, và tiêu hết tiền của mình. Lúc đó trong xứ có cơn đói kém và rất khó xin việc làm. Nó bị nghèo đói và không tìm được việc gì hết. Cuối cùng nó xin được công việc đi chăn heo. Nó rất đói thấy vỏ đậu của heo muốn lấy ăn cho no mà không ai cho nó hết. Nó đói và buồn và ngồi nhớ lại những ngày sống ở nhà với cha của mình, có kẻ hầu người hạ và được ăn uống dư dật. Nó đã sống một cuộc đời sung sướng mà nó không biết. Nó quyết định trong lòng rằng, ta phải trở về nhà và xin cha tha thứ cho ta, mong rằng cha sẽ nhận ta như những người làm công để có thức ăn.

Khi nó đi về còn ở đàng xa, cha nó đã đứng đợi nó ở đó tự bao giờ. Cha ôm lấy nó, không cần biết nó dơ bẩn và hôi thối như thế nào. Nó nói với cha rằng: Cha ơi! Con đã đặng tội với Trời và với cha con xứng đáng được gọi là con của cha nữa. Xin cha cho con ở đây và làm việc như các đầy tớ trong nhà.


Cha ôm chầm lấy nó, ông gọi người nhà đem quần áo mới, giầy mới, nhẩn mới mang vào cho con. Cha nói rằng, con ta tưởng đã mất mà nay đã tìm lại được, tưởng đã chết nhưng nay vẫn còn sống. Hãy mở tiệc ăn mừng mời tất cả bà con, bạn bè đến cùng chung vui với ta.

Tình yêu thương của người cha trên đất rất bao la, ông đã yêu con của mình, ông đã không nhìn thấy những lỗi lầm, xấu xa của con ông đã đi lạc. Nhưng cha chỉ nhìn thấy tấm lòng ăn năn và muốn được thương xót.

Kính thưa quý vị Cha Thiên-thượng của chúng ta cũng vậy. Đấng Tạo-hóa trong buổi ban đầu Ngài đã dựng loài người và muôn loài vạn vật. Điều duy nhất Ngài muốn là để ban cho chúng ta được sống đời đời với Ngài. Loài người đã cho chọn lựa sai lầm, họ đã chọn đi theo đường riêng và chối từ Ngài.

Chúa rất thương yêu loài người, Ngài rất kiên nhẫn chờ đợi chúng ta quay về, như người con đã đi lạc trong câu chuyện ở trên. Chúng ta chỉ cần nhận biết mình là người có tội, và muốn được trở về nhà với Ngài, muốn được làm con của Ngài, và muốn đi theo Ngài. Kể từ đây quý vị đã tìm được nhà của mình rồi đó. Thật rất đơn giản để trở nên một người con của Chúa. Quý vị chỉ cần muốn và tin vào Ngài.

Đây là tin vui lớn nhất khi một người tưởng đã chết mà nay còn sống và tìm thấy được. Chúa hứa Ngài sẽ yêu thương và ban phước cho quý vị kể từ đây.

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop Place, Westminster CA 92683 vào mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 10am và mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm.

Chúng tôi xin Kính Mời quý vị đến với chúng tôi. Chúng tôi đã tình nguyện làm việc trên 20 năm trong các trại tỵ nạn Hong Kong và Thái Lan. Chúng tôi hi-vọng được gặp và đón tiếp tất cả quý vị một lần nữa. Chúng tôi có thì giờ trà đàm và thông công với quý vị ở địa điểm trên.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481 và nhà của tôi là Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726.

Mong gặp quý vị một ngày gần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy ba tuần nữa là ngày bầu cử. Cho đến hôm nay, ai nói, cũng đã nói. Ai làm, cũng đã làm. Nói nhiều hay ít, và làm nhiều hay ít, cũng đã thể hiện rõ ràng. Trừ khi, như một cựu ký giả của tờ Sóng Thần trước năm 1975, hiện đang sinh sống ở Virginia, nói rằng: “Có thể họ không lên tiếng trước công chúng, nhưng ngày bầu cử, lá phiếu của họ dành cho đảng đối lập.” Vị cựu nhà báo này muốn nói đến cựu tổng thống Hoa Kỳ, George W Bush, vị tổng thống duy nhất thuộc đảng Cộng hoà còn tại thế.
Hoa Kỳ luôn được tôn vinh là một cường quốc tích cực tham gia trong mọi sinh hoạt chính trị quốc tế, nhưng lịch sử ngoại giao đã chứng minh ngược lại: Hoa Kỳ từng theo đuổi nguyên tắc bất can thiệp và cũng đã nhiều lần dao động giữa hai chủ thuyết quốc tế và cô lập. Trong việc thực thi chính sách đối ngoại trong thế kỷ XX, Hoa Kỳ mới thực sự trực tiếp định hình cho nền chính trị toàn cầu, lãnh đạo thế giới tự do và bảo vệ nền an ninh trật tự chung. Nhưng đối với châu Âu, qua thời gian, vì nhiều lý do khác nhau, càng ngày Hoa Kỳ càng tỏ ra muốn tránh xa mọi ràng buộc càng tốt.
Tiếng Việt không ít những thành ngữ (ví von) liên hệ đến đặc tính của nhiều con vật hiền lành và quen thuộc: ăn như heo, ăn như mèo, nhát như cáy, gáy như dế, khóc như ri, lủi như trạch, chạy như ngựa, bơi như rái, khỏe như voi, hỗn như gấu, chậm như rùa, lanh như tép, ranh như cáo, câm như hến …Dù có trải qua thêm hàng ngàn hay hàng triệu năm tiến hóa, và thích nghi để sinh tồn chăng nữa – có lẽ – sóc vẫn cứ nhanh, sên vẫn cứ yếu, cú vẫn cứ hôi, lươn vẫn cứ trơn, đỉa vẫn cứ giai, thỏ vẫn cứ hiền, cá vẫn cứ tanh, chim vẫn cứ bay, cua vẫn cứ ngang (thôi) nhưng hến thì chưa chắc đã câm đâu nha.
Khi thiên tai đổ xuống, thảm họa xảy ra, và con người với khả năng chống đỡ có giới hạn, thì những gì nhân loại có thể làm là cứu nhau. Ngược lại với nguyên tắc tưởng chừng như bất di bất dịch của một thời đại mà con người luôn hướng đến hòa bình và lương thiện, lại là các thuyết âm mưu tạo ra để lan truyền thù ghét và mất niềm tin vào chính quyền đương nhiệm. Đại dịch Covid-19 vĩnh viễn là sự thật của lịch sử Mỹ, trong triều đại của Donald Trump. Tòa Bạch Ốc của Trump lúc ấy, qua lời mô tả của những nhân viên trong ngày dọn dẹp văn phòng làm việc để bắt đầu bước vào giai đoạn “work from home” là “ngôi nhà ma.” Giữa lúc số người chết tăng theo từng giây trên khắp thế giới thì Trump vẫn điên cuồng xoay chuyển “tứ phương tám hướng” để kéo người dân quay về một góc khác của đại dịch, theo ý của Trump: “Covid không nguy hiểm.”
Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng...
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?
Nếu mũ cối là biểu tượng của thực dân Tây phương vào thế kỷ 18 thì, bây giờ, “năng lượng tích cực”, như là diễn ngôn của thực dân Đại Hán với những dấu ấn đậm nét của tân hoàng đế Tập Cận Bình, đã trở nên gắn bó với người Việt, từ diễn ngôn của thể chế cho đến giọng điệu ngôn tình của những đôi lứa bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa hôn nhân.
AI là trí tuệ nhân tạo. AI là một kho kiến thức nhiều vô cùng vô tận, đã siêu xuất chứa đựng nhiều thư viện nhân loại hơn bất kỳ dữ liệu tri thức nào, và cứ mỗi ngày AI lại mang thêm nhiều công năng hữu dụng, mà một người đời thường không thể nào có nổi kho tri thức đó. Trong khi đó, Thầy Tuệ Sỹ là một nhà sư phi thường của dân tộc, với những tri kiến và hồn thơ (như dường) phong phú hơn bất kỳ nhà sư nào đã từng có của dân tộc Việt. Câu hỏi là, AI có thể biểu hiện như một Tuệ Sỹ hay không? Chúng ta có thể gặp lại một phong cách độc đáo của Tuệ Sỹ trong AI hay không? Thử nghiệm sau đây cho thấy AI không thể sáng tác được những câu đối cực kỳ thơ mộng như Thầy Tuệ Sỹ. Để thanh minh trước, người viết không phải là khoa học gia để có thể hiểu được vận hành của AI. Người viết bản thân cũng không phải học giả về kho tàng Kinh Phật để có thể đo lường sự uyên áo của Thầy Tuệ Sỹ.
Israel và Iran đã âm thầm chống nhau trong một thời gian dài. Nhưng nhiều diễn biến sôi động liên tục xảy ra gần đây làm cho xung đột giữa hai nước leo thang và chiến tranh có nguy cơ bùng nổ và lan rộng ra toàn khu vực. Điển hình là vào tháng 4 năm nay, Iran công khai tấn công bằng tên lửa vào lãnh thổ Israel. Đầu tháng 10, Israel đã tấn công bằng bộ binh ở miền nam Lebanon. Trước đó, trong cuộc không kích vào trụ sở dân quân Hezbollah ở Beirut, Israel đã tiêu diệt thủ lĩnh Hezbollah là Hassan Nasrallah và nhiều nhân vật quan trọng khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.