Hôm nay,  

Siêu thị

12/10/201915:40:00(Xem: 9819)

Hồ Thanh Nhã

  

        Siêu  thị

  

Siêu thị nầy có lần mình quen

Chiều cuối Đông phố mới lên đèn

Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió

Hứa một đêm dài chắc lặng yên

 

Em đẫy xe qua hàng trái cây

Nầy em …xoài bưởi mãng cầu đây

Quê hương một góc trời thu hẹp

Gió Lái Thiêu về hoa mận bay

 

Em lựa giùm anh mấy quả dừa

Để anh tìm lại Bến Tre xưa

Thắp nhang cúng mẹ chiều Đông muộn

Mà thấy trong lòng nặng gió mưa

 

Em lựa giùm anh nhãn hột tiêu

Dầy cơm nhỏ hột đất quê nghèo

Nước non ngàn dặm xanh màu mạ

Mát mặt trưa Hè gió Bạc Liêu

 

Em chọn giùm anh quả sầu riêng

Sầu riêng …ai nỡ để mình em

Lòng như một thoáng tình khơi dậy

Lửa cháy bùng lên mấy nỗi niềm

 

Em đẩy xe qua hàng rau xanh

Nầy em ! Rau húng với rau cần

Ngò gai …đâu nữa thời thơ ấu

Đâu bát canh chua mẹ để dành ?

 

Em đẩy xe qua hàng đồ khô

Gói tiêu Xuân Lộc lúc giao mùa

Lựa cân hủ tiếu trong …trong vắt

Nhớ chén nước lèo quán Mỹ Tho

 

Chọn cho anh …cà phê Trung nguyên

Mới hay đất nước dẫu ba miền

Cũng mê hương vị cà phê đặc

Cái nhớ…vào lòng kẻ ngoại biên

 

Em lựa cho anh tất cả gì

Vô vàn …mất hết từ ngày đi

Để anh thấy lại quê hương cũ

Một thoáng xa rồi …buổi biệt ly

 

Siêu thị nầy anh đã chờ em

Đường xa hun hút nẻo đi tìm

Chiều sang …từ những chiều Đông trước

Vọng tiếng bên trời, nắng mới lên

   

                      Hồ Thanh Nhã

 

Vườn trái cây Lái Thiêu – Bình Dương
 

        Vườn trái cây Lái Thiêu nằm cạnh sông Sài Gòn, cách thị xã Thủ Dầu Một khoảng 10 km về phía Nam. Nơi đây được nhiều người biết đến như là một địa danh nổi tiếng với nhiều loại trái cây miền nhiệt đới thơm ngon tại Bình Dương. Du khách đến Lái Thiêu sẽ được tận mắt thấy những khu vườn trái cây trải dài với nhiều loại trái cây như chôm chôm, sầu riêng, bòn bon, mít tố nữ. . .Không chỉ được tham quan mà du khách có thể chính tay bẻ và ngồi ngay tại gốc ăn tại chỗ và sau đó mua về biếu bà con. Cứ vào mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 8 âm lịch là mùa trái cây chin rộ. Do đó vào cuối tuần đồng bào ở Sài Gòn có thể chọn vườn Lái Thiêu làm nơi nghỉ ngơi, vui chơi, sum hợp  gia đình, bè bạn, coi như một ngày vui chơi dã ngoại, được tận hưởng không khí trong lành của vườn cây, sông nước thiên nhiên.
 

             Với diện tích rộng 1,200 hecta trải dài trên địa bàn 6 xã ven sông Sài Gòn, vườn trái cây Lái Thiêu có thành tích lâu đời hơn 200 năm, nổi tiếng cả nước ta. Nhiều loại trái cây ngon nhất nước như sầu riêng, mít tố nữ, chôm chôm. .Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là măng cụt Lái Thiêu. Du khách có thể mắc võng nằm nghỉ ngơi, thư dãn dưới bóng mát của vườn cây, nhắm nháp đủ loại trái cây tại chổ, quên hết cả tuần làm việc mệt nhọc. Hoặc có thể ghé Cầu Ngang, đi thuyền dạo chơi trên sông Sài Gòn, vừa hứng gió mát trên sông, vừa ngắm vườn cây ven sông trĩu quả, thì cũng là một lạc thú cuối tuần vậy. Thuận tiện nhất khi đi chơi Lái Thiêu là bạn có được một ngày nghỉ dã ngoại cuối tuần hứng thú vì chỉ cách Sài gòn có 20 km, có thể đi và về trong ngày.

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.