Hôm nay,  

Lá Cờ Thiêng

28/01/202110:02:00(Xem: 6337)

Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày xảy ra thảm kịch: một góc Ngũ Giác Đài cùng hai tòa cao ốc ở New York sụp đổ do bàn tay nhuốm máu dã man của bọn khủng bố cuồng tín, giết hại khoảng 3000 lương dân vô tội, không chỉ nước Mỹ chấn động mà khắp thế giới đều gục đầu thương cảm...

Bên cạnh những kế hoạch, những chương trình cứu trợ tới tấp được tổ chức tại địa phương xảy ra tai nạn cũng như được trải đều trên 50 Tiểu Bang Hiệp Chủng Quốc, một sự hiện chứng tỏ lòng yêu nước từ trước đến nay chưa bao giờ hiển hiện một cách nhiệt thành đến như vậy: vận động treo quốc kỳ!

Người ta thấy, từ thành thị đến thôn quê, từ trước những cửa kính trên đường phố sang trọng tấp nập, đến trước cửa những căn nhà lụp xụp ở vùng xa xôi hẻo lánh... hàng ngàn, hàng triệu lá quốc kỳ sọc đỏ với 50 ngôi sao trắng sáng rực một góc trên nền xanh đậm, treo rũ đánh dấu một ngày tang khó chung của dân tộc Hoa Kỳ. Thậm chí đến xe cộ lưu thông, lá cờ tưởng niệm ngày đau thương lịch sử cũng xuất hiện trên kính xe, hay quả quyết hơn, có người còn giương cao để lá cờ tung bay phấp phới trong gió khi xe luân chuyển.

Báo chí đăng tải cách thức treo quốc kỳ. Người người hối hả đi mua quốc kỳ, đến nỗi các hiệu tiệm bán cờ không còn cờ để bán! Không mua được cờ lớn để treo trước nhà, người ta cố lục trong góc tủ một lá cờ giấy nhỏ để dán trên cửa kính... Miễn là có một lá cờ, bất luận lớn hay nhỏ, lá cờ tượng trưng cho lòng ái quốc vô biên của mọi người công dân!

Hơn cả một lá quốc kỳ trước cửa, người ta còn chuyền tay nhau những khoen nút, những lá cở nhỏ xíu làm bằng tay, để đính trên bâu áo; thanh thiếu nữ tặng nhau những vòng chuổi có ba màu xanh, trắng đỏ để đeo trên cổ tay...
Sự ồ ạt, lòng yêu nước hăng say nhiệt thành đó khiến tôi nghĩ nhiều đến lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, tuy đã hơn 20 năm “mất nước” vẫn còn hiển hiện vững vàng trong tâm trí người Việt Quốc Gia.

Khơi lại một số sự kiện lịch sử trước đây về lá quốc kỳ Việt Nam Công Hòa, tôi nhớ... năm con tôi còn học tại Oregon State University ở thành phố Corvalis. Một ngày cuối tuần con tôi về nhà kể chuyện : trường có một phòng khánh tiết treo dọc dài những lá cờ của tất cả các quốc gia trên thế giới –vì trường nhận rất đông sinh viên các nước bạn- , trong số đó có lá cờ... Việt Cộng –tức là cờ đỏ sao vàng ! Lá cờ treo sẳn từ lúc nào không biết, nhưng khi con tôi vào học trường này, cháu hiện diện trong Ban Chấp Hành Hội Sinh Viên Việt Nam của trường. Lập tức, vấn đề lá cờ được đặt ra trong buổi họp thường lệ. Một phái đoàn đại diện sinh viên Việt Nam được cử đến gặp Ban Giám Đốc trường để trình bày về ý niệm “lá cờ Việt Cộng treo trên sảnh đường không đại diện cho Sinh Viên Việt Nam học tại trường”. Kết quả, Ban Giám Đốc công nhận sự hợp lý ý kiến và đề nghị của Ban Đại Diện Sinh Viên và đồng ý thay lá cờ VC bằng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ ! Buổi văn nghệ mừng Xuân năm đó, tôi đã đến trường, nhìn lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa đứng song hàng cùng quốc kỳ các quốc gia khác, lòng thấy tràn ngập hân hoan !



Cũng tại Tiểu Bang Oregon, thành phố Portland được mệnh danh là Thành Phố Hoa Hồng, mỗi năm có một đại lễ tưng bừng với gần 100 xe hoa kết toàn hoa hồng diễn hành trên đường phố. Trước đó có vài cuộc diễn hành phụ thuộc nho nhỏ tổ chức về đêm hoặc trên những trục lộ khác. Trong một buổi diễn hành phụ thuộc, một điều gai mắt là người ta thấy lá cờ Việt Cộng được đứng chung với cờ các quốc gia khác trên một chiếc xe hoa “quốc tế”. Hôm sau nhiều thư và điện thoại của người dân Oregon, Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Oregon gửi đến Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng phản đối về lá cờ “vừa không dại diện vừa nhục mạ người Việt Tỵ Nạn sinh sống trên đất Mỹ”. Ngay sau đó, Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng gửi thư đến Cộng Đồng Người Việt Oregon và Văn Phòng Điều Hợp Tỵ Nạn Portland ngõ lời chính thức xin lỗi về sự vô ý này. Trong buổi diễn hành chính , mọi người thoải mái vì không còn thấy cờ VC trên chiếc xe hoa đêm trước!

Tôi cũng nhớ rõ, buổi Tổ Chức Kỷ Niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư tại thính đường Đại Học Cascade thuộc vùng Đông Bắc Oregon, có bàn thờ Tổ Quốc trang trọng, có lễ rước quốc kỳ uy nghiêm –do Gia Đình Mũ Đỏ trách nhiệm-, có phút mặc niệm các chiến sĩ vị quốc vong thân, có chương trình văn nghệ hướng về quê hương...v..v . Sau buổi tổ chức, các “anh HO” đón ban tổ chức trước thềm cửa để nói “cho được một câu” : Chúng tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thấy lại lá cờ Vàng Sọc Đỏ, lá cờ mà sau 75 và những ngày lao tù chúng tôi tưởng đã mất hẳn ! Cám ơn Ban Tổ Chức đã đốt lại ngọn lửa quê hương qua lá cờ thiêng mà chúng tôi được thấy lại hôm nay.”

Còn, còn rất nhiều chuyện về Lá Cờ Thiêng đáng kể trên khắp các Tiểu Bang nước Mỹ, nói riêng và trên thế giới nói chung. Rừng cờ của hàng chục ngàn người Việt Quốc Gia tại Cali trong cuộc mít tinh liên tiếp cả tháng trời phản đối tên Trần Văn Trường treo cờ Việt Cộng là một thí dụ điển hình. Rừng cờ phất phới suốt cả tháng đã gâ sục sôi tinh thần chống Cộng của những kẻ nhiệt thành, ngoài ra còn có tác dụng hâm nóng lòng yêu nước của một số người tưởng lòng đã nguội lạnh sau hơn 20 năm bỏ nước ra đi!

Tưởng cũng nên nhắc lại với những người Việt Nam quên mất lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa... Xin đừng quên một sĩ nhục lớn sau ngày mất nước: Việt Cộng đã cố tình dùng vải vàng ba sọc đỏ để may quần lót. Sĩ nhục này ngàn đời khó quên!

Những người Việt Nam đang sống trên đất Hoa Kỳ! Những người Việt Nam đã trở thành công dân Hoa Kỳ ! Những người Mỹ gốc Việt đang treo quốc kỳ Hoa Kỳ trước cửa ... Liệu chúng ta có thấy đẹp hơn và hảnh diện hơn nếu treo kèm thêm một lá quốc kỳ Việt Nam màu Vàng Ba Sọc Đỏ bên cạnh? Lá cờ thiêng của chúng ta đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.