Hôm nay,  

Lá Cờ Thiêng

28/01/202110:02:00(Xem: 4588)

Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày xảy ra thảm kịch: một góc Ngũ Giác Đài cùng hai tòa cao ốc ở New York sụp đổ do bàn tay nhuốm máu dã man của bọn khủng bố cuồng tín, giết hại khoảng 3000 lương dân vô tội, không chỉ nước Mỹ chấn động mà khắp thế giới đều gục đầu thương cảm...

Bên cạnh những kế hoạch, những chương trình cứu trợ tới tấp được tổ chức tại địa phương xảy ra tai nạn cũng như được trải đều trên 50 Tiểu Bang Hiệp Chủng Quốc, một sự hiện chứng tỏ lòng yêu nước từ trước đến nay chưa bao giờ hiển hiện một cách nhiệt thành đến như vậy: vận động treo quốc kỳ!

Người ta thấy, từ thành thị đến thôn quê, từ trước những cửa kính trên đường phố sang trọng tấp nập, đến trước cửa những căn nhà lụp xụp ở vùng xa xôi hẻo lánh... hàng ngàn, hàng triệu lá quốc kỳ sọc đỏ với 50 ngôi sao trắng sáng rực một góc trên nền xanh đậm, treo rũ đánh dấu một ngày tang khó chung của dân tộc Hoa Kỳ. Thậm chí đến xe cộ lưu thông, lá cờ tưởng niệm ngày đau thương lịch sử cũng xuất hiện trên kính xe, hay quả quyết hơn, có người còn giương cao để lá cờ tung bay phấp phới trong gió khi xe luân chuyển.

Báo chí đăng tải cách thức treo quốc kỳ. Người người hối hả đi mua quốc kỳ, đến nỗi các hiệu tiệm bán cờ không còn cờ để bán! Không mua được cờ lớn để treo trước nhà, người ta cố lục trong góc tủ một lá cờ giấy nhỏ để dán trên cửa kính... Miễn là có một lá cờ, bất luận lớn hay nhỏ, lá cờ tượng trưng cho lòng ái quốc vô biên của mọi người công dân!

Hơn cả một lá quốc kỳ trước cửa, người ta còn chuyền tay nhau những khoen nút, những lá cở nhỏ xíu làm bằng tay, để đính trên bâu áo; thanh thiếu nữ tặng nhau những vòng chuổi có ba màu xanh, trắng đỏ để đeo trên cổ tay...
Sự ồ ạt, lòng yêu nước hăng say nhiệt thành đó khiến tôi nghĩ nhiều đến lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, tuy đã hơn 20 năm “mất nước” vẫn còn hiển hiện vững vàng trong tâm trí người Việt Quốc Gia.

Khơi lại một số sự kiện lịch sử trước đây về lá quốc kỳ Việt Nam Công Hòa, tôi nhớ... năm con tôi còn học tại Oregon State University ở thành phố Corvalis. Một ngày cuối tuần con tôi về nhà kể chuyện : trường có một phòng khánh tiết treo dọc dài những lá cờ của tất cả các quốc gia trên thế giới –vì trường nhận rất đông sinh viên các nước bạn- , trong số đó có lá cờ... Việt Cộng –tức là cờ đỏ sao vàng ! Lá cờ treo sẳn từ lúc nào không biết, nhưng khi con tôi vào học trường này, cháu hiện diện trong Ban Chấp Hành Hội Sinh Viên Việt Nam của trường. Lập tức, vấn đề lá cờ được đặt ra trong buổi họp thường lệ. Một phái đoàn đại diện sinh viên Việt Nam được cử đến gặp Ban Giám Đốc trường để trình bày về ý niệm “lá cờ Việt Cộng treo trên sảnh đường không đại diện cho Sinh Viên Việt Nam học tại trường”. Kết quả, Ban Giám Đốc công nhận sự hợp lý ý kiến và đề nghị của Ban Đại Diện Sinh Viên và đồng ý thay lá cờ VC bằng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ ! Buổi văn nghệ mừng Xuân năm đó, tôi đã đến trường, nhìn lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa đứng song hàng cùng quốc kỳ các quốc gia khác, lòng thấy tràn ngập hân hoan !



Cũng tại Tiểu Bang Oregon, thành phố Portland được mệnh danh là Thành Phố Hoa Hồng, mỗi năm có một đại lễ tưng bừng với gần 100 xe hoa kết toàn hoa hồng diễn hành trên đường phố. Trước đó có vài cuộc diễn hành phụ thuộc nho nhỏ tổ chức về đêm hoặc trên những trục lộ khác. Trong một buổi diễn hành phụ thuộc, một điều gai mắt là người ta thấy lá cờ Việt Cộng được đứng chung với cờ các quốc gia khác trên một chiếc xe hoa “quốc tế”. Hôm sau nhiều thư và điện thoại của người dân Oregon, Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Oregon gửi đến Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng phản đối về lá cờ “vừa không dại diện vừa nhục mạ người Việt Tỵ Nạn sinh sống trên đất Mỹ”. Ngay sau đó, Ban Tổ Chức Lễ Hoa Hồng gửi thư đến Cộng Đồng Người Việt Oregon và Văn Phòng Điều Hợp Tỵ Nạn Portland ngõ lời chính thức xin lỗi về sự vô ý này. Trong buổi diễn hành chính , mọi người thoải mái vì không còn thấy cờ VC trên chiếc xe hoa đêm trước!

Tôi cũng nhớ rõ, buổi Tổ Chức Kỷ Niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư tại thính đường Đại Học Cascade thuộc vùng Đông Bắc Oregon, có bàn thờ Tổ Quốc trang trọng, có lễ rước quốc kỳ uy nghiêm –do Gia Đình Mũ Đỏ trách nhiệm-, có phút mặc niệm các chiến sĩ vị quốc vong thân, có chương trình văn nghệ hướng về quê hương...v..v . Sau buổi tổ chức, các “anh HO” đón ban tổ chức trước thềm cửa để nói “cho được một câu” : Chúng tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thấy lại lá cờ Vàng Sọc Đỏ, lá cờ mà sau 75 và những ngày lao tù chúng tôi tưởng đã mất hẳn ! Cám ơn Ban Tổ Chức đã đốt lại ngọn lửa quê hương qua lá cờ thiêng mà chúng tôi được thấy lại hôm nay.”

Còn, còn rất nhiều chuyện về Lá Cờ Thiêng đáng kể trên khắp các Tiểu Bang nước Mỹ, nói riêng và trên thế giới nói chung. Rừng cờ của hàng chục ngàn người Việt Quốc Gia tại Cali trong cuộc mít tinh liên tiếp cả tháng trời phản đối tên Trần Văn Trường treo cờ Việt Cộng là một thí dụ điển hình. Rừng cờ phất phới suốt cả tháng đã gâ sục sôi tinh thần chống Cộng của những kẻ nhiệt thành, ngoài ra còn có tác dụng hâm nóng lòng yêu nước của một số người tưởng lòng đã nguội lạnh sau hơn 20 năm bỏ nước ra đi!

Tưởng cũng nên nhắc lại với những người Việt Nam quên mất lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa... Xin đừng quên một sĩ nhục lớn sau ngày mất nước: Việt Cộng đã cố tình dùng vải vàng ba sọc đỏ để may quần lót. Sĩ nhục này ngàn đời khó quên!

Những người Việt Nam đang sống trên đất Hoa Kỳ! Những người Việt Nam đã trở thành công dân Hoa Kỳ ! Những người Mỹ gốc Việt đang treo quốc kỳ Hoa Kỳ trước cửa ... Liệu chúng ta có thấy đẹp hơn và hảnh diện hơn nếu treo kèm thêm một lá quốc kỳ Việt Nam màu Vàng Ba Sọc Đỏ bên cạnh? Lá cờ thiêng của chúng ta đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng rồi tôi tìm ra một cái nhà trọ rẻ không ngờ, giá chỉ 10.000 kips mỗi đêm (khoảng một US dollar) thôi, nơi bản làng của người Khơ Mú – ở Thượng Lào. Tất nhiên là không có giường nệm, bàn ghế, điện nước gì ráo – ngoài một cái đèn dầu hột vịt tù mù.
Hồng hạc là tên của loài chim lội nước thuộc họ Phoenicopteridae, thường có thói quen sống từng đàn. Bahamas là một quốc đảo ở vùng biển Caribe, nơi tập trung rất nhiều chim hồng hạc. Loài chim nầy cũng là biểu tượng của đảo quốc Bahamas.
Tiếng Hạnh réo the thé ngoài cửa: - Hôm nay bà có đi chơi với tuị tui hôn? lần này bà không đi thì tụi tui không bao giờ rủ bà nữa đâu.
Trong sự thay đổi nhân viên trong nội các ‘như thay đổi áo’ thời TT Trump, John Bolton là nhân vật trọng yếu thứ ba trong ngành An Ninh QG bị mất ghế.
Một tượng đài Lone Sailor – Người Thuỷ thủ Cô đơn – đã được đặt ở công viên Ricardo J. Bordallo Governor's Complex, Hagatna trên đảo Guam.
Sau nhiều tháng biểu tình với quy mô lớn ở Hồng Kông, tương lai của thành phố như là cầu nối giữa Hoa Lục và thế giới bên ngoài đang trong tình trạng lâm nguy.
Dắt em gái về bên gốc cây dầu ở giữa con phố nhiều quán xá để đánh giày kiếm sống, sáng hôm ấy nó làm được ba người khách, lòng thấy vui lắm, có lẽ dễ sống hơn ở chỗ cũ.
Truyện này trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình... đồng hương Bắc California có thể gặp tác giả Đào Văn Bình và nhiều nhà văn khác, cũng như sẽ gặp khoảng 300 đầu sách nhiều đề tài để chọn lựa tại Hội Chợ Sách tại San Jose vào ngày 19/10/2019.
Nhà thơ Pháp, Guillaume Apollinaire sinh vào năm 1880 và bài thơ Le Pont Mirabeau được viết vào tháng 2-năm 1912, một bài thơ có âm hưởng như một bản nhạc… Nhạc sĩ Trinh Công Sơn sanh năm 1939 và bản nhạc Tình Xa được ra đời vào những năm 1960-70, một bản nhạc lãng mạn với lời như một bài thơ tình.
Tôi trọng tấm chân tình của ông dành cho quê hương, cái lập trường kiên định của ông trong cuộc chiến chống cái xấu, chống cái ác của chế độ đàn áp con người, chế độ không chấp nhận tiếng nói ôn hòa của đối lập, của phê phán, của góp ý xây dựng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.