Hôm nay,  

Mộ Tuyết (2)

12/11/200200:00:00(Xem: 7305)
Gia đình một mẹ, một chị, ba anh em trai. Bố làm nghề dậy học, và là hiệu trưởng trường tiểu học trong những năm Pháp thuộc, tới 1945 hoặc 1946. Bốn đứa con mỗi đứa sinh một nơi, do bố bị thuyên chuyển liên tục. Đứa em trai tử trận sinh tại Gia Khánh, Ninh Bình (Bắc Việt).
Nơi tử trận: một quãng sông thuộc địa phận xã Trường Khánh, tỉnh Ba Xuyên.
Trích báo cáo một quân nhân (CLQ/BP: Chủ lực quân/Biệt phái) tử trận (chết), do Bộ chỉ huy tiểu đoàn... ngày 23 tháng 11 năm 1967:
Họ và tên: Nguyễn Quốc Sĩ
Cấp bậc: Chuẩn Uý (CLQ).
Số quân:
Chức vụ: Trung đội trưởng.
Ngày và nơi sinh:... năm 1942, tại Gia Khánh, Ninh Bình.
Tên cha:.... (chết)
Tên mẹ:
Gia cảnh: Độc thân
Ngày chết: 23 tháng 11 năm 1967.
Trường hợp chết: Trong cuộc hành quân.... chạm súng với địch tại xã Trường Khánh, quận Long Phú, tỉnh Ba Xuyên, bị trúng đạn, tử thương lúc 10 giờ sáng.
Ngày và nơi an táng: Được thân nhân xin thi hài về mai táng tại nghĩa trang Quân Đội, Sài Gòn, ngày 23-11-1967.
Địa chỉ cấp báo thân nhân:
KBC... ngày 23 tháng 11 năm 1967.
Đại Uý...
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn...
[Gia Khánh, Trường Khánh: Liệu chỉ là tình cờ, giữa hai địa danh, một là nơi ra đời, ở miền bắc, và một là nơi từ giã cõi đời, ở miền nam" Hai tên gọi, như hai dấu báo của một định mệnh"]
Bố mất tích đúng ngày ba mươi tết năm 1945, năm bắt đầu mọi biến động.
*
Một ngày nào, tự nhiên, hay đột nhiên, anh nhớ lại, hay có cảm tưởng, là mình sẽ nhớ lại, và hiểu được những chuyện đó, anh sẽ viết, nghĩa là bỏ vào đống gạch ngói vụn nát đầy rong rêu cỏ dại của những năm tháng già nua cũ kỹ đã gần như trở thành vô ích mà chúng ta thường gọi là ký ức, là kỷ niệm, sự quyết tâm không để cho nó trở thành vô ích, không để cho những thú vui vật chất, mất thì giờ, có tính nhất thời lôi cuốn, những thói hư tật xấu chi phối (những cờ bạc, rượu chè, chơi bời lêu lổng, túm năm tụm ba nơi quán nước nhà hàng, những cơn buồn ngủ và sự lười biếng, trốn tránh công việc, trốn tránh sự khổ hạnh cần thiết bằng cách đọc những cuốn truyện trinh thám, gián điệp, chưởng, vừa đọc vừa tự nhủ thầm, tự an ủi, rằng cái giây phút sáng tạo thiêng liêng kia chưa tới, cần phải kiên nhẫn chờ đợi, đừng nóng nẩy, đừng vội vàng, đừng hái trái xanh, đừng ăn non, ăn gian... trong khi chờ đợi phải tập giết đời mình, giết thời giờ, bằng những đam mê... sự quyết tâm, cố gắng, nhẫn nhục chịu đựng: Bởi vì đối với những hạng ngưòi như anh, quá coi trọng chữ nghĩa hơn là đời sống, coi cái giả còn thực hơn cả cái thực, do không hiểu tại sao, nguyên nhân huyền bí hay tầm thường giản dị nào, khiến chữ này mang nghĩa này thay vì nghĩa kia, quá coi trọng đền nỗi bàng hoàng sợ hãi khi phải đối diện với nó, nghĩa là với cô đơn và sự yên lặng, quá coi trọng bởi cì coi nó như là khí giới độc nhất nhằm chống lại sức mạnh khủng khiếp của thời gian, của lãng quên và tuyệt vọng.

Khi đó, khi anh định viết những gì anh đã sống, đã trải qua, chắc là anh đã đứng tuổi, đã lập gia đình, ngoài mẹ già anh may mắn còn được gần, trong khi chị và em - đứa thứ nhì tử trận, người chị mê phong trào ở lại đất bắc, đứa út ở với bà nội đương đêm bị du kích từ bên kia sông là vùng kháng chiến, lội về làng bắt đem đi, trao cho người bác của anh, với lý do, nó còn quá nhỏ có thể vô tình chỉ chỗ ẩn náu của du kích cho Tây, [ngoài ra còn một lý do khác nữa, nhưng anh chưa tiện viết ra ở đây, có phải không"], ngoài mẹ già, già nua, tật bệnh, khốn khổ vì những bất hạnh, suốt đời chỉ hưởng một vài năm sung sướng, dễ chịu, đó là khi bố anh còn sống, chưa bị người học trò viết thiệp mời thầy đi dự tiệc tất niên nhưng thực sự là mời thầy đi mò tôm, và sau đó, sau cái ngày bố anh rời nhà ra đi, nói là sẽ về liền, bà mẹ anh đã chạy ngược chạy xuôi, lặn rừng leo núi, tới tận vùng thượng du Bắc Việt, tới tận biên giới, xuống tận vùng biển, vùng mỏ, để tìm chồng, vẫn còn nhen nhúm trong lòng một chút hy vọng, rằng người chồng vẫn còn sống, và sẽ trở về...
(còn tiếp)
Sơ Dạ Hương
Thông báo:
Chủ biên tạp chí VHNT trên lưới, Phạm Chi Lan, và người phụ trách trang Tin Văn, Nguyễn Quốc Trụ, trân trọng thông báo tới độc giả và thân hữu:
Do server saomai.org bị trục trặc kỹ thuật, nên không thể đưa báo và trang Tin Văn lên lưới được. Chúng tôi hiện đang tìm cách khắc phục, và có thể, sẽ phải dời qua một server khác. Xin cáo lỗi cùng tất cả bạn đọc và thân hữu.
Sau đây là địa chỉ tạm thời:
Tạp chí VNHT: http://demthu.lonestar.org/default.htm
Trang Tin Văn: http://demthu.lonestar.org/~tinvan/unicode/index.html
Email: [email protected]
hay: [email protected]
PCL & NQT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong những năm qua, hiện tượng biến đổi khí hậu làm tăng tần suất và mức độ nghiêm trọng của hiện tượng thời tiết khắc nghiệt như mưa bão, lũ lụt, cháy rừng. Các công ty bảo hiểm gặp khó khăn nghiêm trọng trong việc đền bù thiêt hại, nên kinh doanh thua lỗ.
McDonald's, một điểm đến được nhiều ông bà thế hệ di dân và các con cháu sinh ra tại Mỹ của họ yêu thích, nay mang đến một cách kết nối mới bằng công nghệ AI và giúp gia tăng sự kết nối sâu sắc hơn nữa. Lần đầu tiên tại Hoa Kỳ, McDonald's đã ra mắt trang mạng sweetconnections.ai, chỉ với vài cú nhấp chuột sẽ cho phép người dùng ghi lại những tin nhắn video chân thành và dịch chúng sang ngôn ngữ mẹ đẻ của ông bà họ. Với những tiến bộ mới nhất trong trí tuệ nhân tạo, trang mạng sử dụng công nghệ sao chép giọng nói và nhép môi để chuyển đổi video từ tiếng Anh sang một trong 31 ngôn ngữ, bao gồm tiếng Tây Ban Nha, tiếng Hoa, tiếng Tagalog, tiếng Ý và tiếng Pháp. Kết quả là một video trong đó người dùng sẽ trông và nghe như thể họ đang nói một ngôn ngữ hoàn toàn mới.
Bắt đầu từ Chủ Nhật, ngày 2 Tháng Sáu, các thành viên Sky River Rewards chơi Trò chơi trên Bàn có thể kiếm được các lượt rút thăm để có cơ hội giành được Thẻ Gas trị giá $5,000 hoặc Chip Khuyến mãi lên đến $2,500! Bạn sẽ nhận được các lượt rút thăm khi được chia tay bài đủ điều kiện, với Ngày Nhân Đôi Lượt Rút Thăm vào Thứ Hai và Thứ Ba hàng tuần. Bốc thăm sẽ được tổ chức vào Chủ Nhật hàng tuần từ ngày 9 tháng 6 - ngày 30 tháng 6, từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối, mang đến cho bạn nhiều cơ hội để giành chiến thắng lớn! Truy cập SkyRiver.com để xem danh sách các tay bài đủ điều kiện.
Phái đoàn chúng tôi gồm có Tuấn Lưu ở Ventura, Đức Nguyễn, Christina Kim Lê, Mai Tiến Dũng và Kiều Mỹ Duyên, ở Orange County đến nhà thờ Saint Catherine of Alexandria, Temecula, San Bernardino, tham dự thánh lễ vinh danh và giã từ linh mục Anthony Đào Quang Chính, linh mục chánh xứ của nhà thờ và cũng là hạt trưởng của hạt Helmet, hưu trí. Thánh lễ cử hành lúc 4 giờ chiều ngày thứ bảy 1/6/2024.
Tổ Chức Dịch Vụ Truyền Thông Sắc Tộc (EMS) kết hợp với AAPI Equity Alliance giới thiệu chương trình thí điểm ở Quận Hạt Los Angeles, nhằm chữa lành vết thương do tệ nạn phân biệt, thù ghét chủng tộc gây ra đối với các cộng đồng người Mỹ gốc Á.
Lễ giỗ của Đức Bà Lê Thị Nhậm, thân mẫu của Đức Huỳnh Giáo Chủ đã được tổ chức vào lúc 10 giờ 30 sáng Chủ Nhật, ngày 2 tháng 6, 2024, tại Hội Quán Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California số 2114 W McFadden Ave, Santa Ana, CA 92704.
Chùa Điều Ngự tọa lạc tại 14472 Chestnut St, thành phố Westminster, đây cũng là văn phòng thường trực Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại do Hòa Thượng Thích Viên Lý Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành, Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại làm Viện Chủ và Hòa Thượng Thích Viên Huy, Phó Chủ Tịch Thường Trực HĐĐH kiêm Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Xã Hội Tăng Đoàn GHPGVNTNHN làm Trụ Trì. Đã long trọng tổ chức Đại Lễ Phật Đản PL. 2568-2024 vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 01 tháng 6, 2024 tại hội trường chùa Điều Ngự. Chứng minh, tham dự buổi lễ có hàng trăm chư tôn Giáo Phẩm, chư tôn đức Tăng, chư tôn đức Ni và hàng ngàn đồng hương Phật tử.
Khi con gái của chúng tôi học cấp hai, cô giáo cho bài làm chủ đề “culture box” trong đó có những biểu tượng về nguồn gốc mà học sinh sẽ đem trưng bày cùng thuyết trình cho cả lớp nghe. Cuối tuần có đi học Việt ngữ, tham gia múa hát trong các lễ hội nên con biết áo dài, khăn đóng là nét văn hoá Việt Nam và đã chọn làm biểu tượng. Con cũng hỏi còn có gì nữa là đặc trưng của quê hương, chúng tôi đề nghị một chiếc quạt giấy xếp, một tờ báo Việt ngữ, ba hình tiêu biểu cho Sài Gòn, Huế, Hà Nội. Nhà tôi còn muốn thêm chiếc nón lá nhưng vì giới hạn của chiếc hộp nên không đủ chỗ.
Ngày Memorial Day, ngày Chiến Sĩ Trận Vong là ngày lễ chính thức và trọng đại của nước Mỹ, để tưởng niệm và tri ân người lính đã hy sinh vì Tổ Quốc. Riêng đối với cộng đồng người Việt thì ngày này là cơ hội tốt nhất để chúng ta bày tỏ lòng tri ân đối với nước Mỹ : Vì lý tưởng Tự Do đã gửi con em sang chiến đấu cùng chúng ta chống Cộng sản xâm lược từ phương Bắc. Trong 10 năm đã có trên 58 ngàn chiến sĩ Hoa Kỳ nằm xuống ở Việt Nam, cách xa quê hương họ đến nửa vòng trái đất. Sau chiến tranh, chánh quyền và nhân dân Mỹ lại hào hiệp mở rộng vòng tay tiếp nhận chúng ta định cư trên đất nước Tự Do này như quê hương thứ hai.
Sau nhiều năm với 4 trại Bách Hợp đã được thực hiện thành công dưới danh nghĩa Văn Phòng Hướng Đạo Trưởng Niên và các đơn vị Bách Hợp HĐTrN tại địa phương đứng ra phối hợp tổ chức và điều hành với hàng trăm trại sinh trưởng niên Hướng Đạo tham dự, trại Bách Hợp hàng năm, với mô thức sinh hoạt như Ngày Văn Hoá , Kết Thân, Mừng Thọ, Đêm Tâm Giao, Buồn vui Hướng đạo bên Quán Phụng Hoàng, Du Ngoạn và Văn Nghệ Lửa Trại … theo thời gian đã dần dần trở thành trại truyền thống và là sân chơi thiết thực và thân ái của những hướng đạo sinh Việt Nam cao tuổi ở bốn phương trời hải ngoại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.