Hôm nay,  

Thơ Thơ

10/09/200700:00:00(Xem: 8994)

Vết Khắc tình Xưa

Một chút buồn thương, trời xa xứ
Làm sao quên được mắt năm xưa
Màu nâu ươn ướt tình nhung nhớ
Một thuở đời ta ướp gió mưa…

Mười mấy năm, lòng vẫn thương quê
Trong mơ bước rối lối quay về
Nủa đêm tỉnh giấc ta buồn lắm
Một cảnh hai đời ý mỏi mê

Em ướp đời ta chút dị hương
Chiếu chăn chia xẻ ấm canh trường
Đôi môi tìm ngọt hương trăng mật
Ta siết vòng tay đậm luyến thương…

Tóc xõa rối đùa phủ lấy thân
Em cười đêm tối ấm tay trần
Run run vuốt lấy niềm ân ái
Một chút mê đời buốt rẽ phân

Ta trải đời ta cảnh tội tù
Mùa xuân đang thắm bỗng vàng thu
Ta đi, lối bước đường vô định
Từ đấy tình chia cách mịt mù

Trở giấc đời em chăn chiếu đơn
Trách đời, ta biết nói gì hơn
Làm sao giữ bước em im được
Phận mỏng riêng đau nuốt tủi hờn

Nhung nhớ lòng ta vẫn giữ riêng
Chữ ân, chữ ái nát ưu phiền
Thôi thì tình ý con đò lỡ
Sóng chuyển đò xa, bến rũ yên!

Em lỡ tình em, ta xót xa
Làm sao nối lại ý tơ ngà
Ta quay lưng bước lòng chua xót
Đôi mắt em buồn héo cánh hoa

Đời đã vào thu, tình vẫn nhớ
Trời xa vạn dặm rẽ uyên ương
Nửa đêm choàng tỉnh nghe em thở
Ta vẫn mê- bờ môi ngát hương…

Chữ duyên, chữ phận buồn cho số
Bước lẻ chia lìa, thương nhớ thêm…

Thy Lan Thảo

*

Có Những Chiều Thu

Có những chiều Thu trên xứ lạ,
Con ngồi nhớ Mẹ, nhớ quê nhà,
Ngõ tre rất vắng mà con vẫn,
Đón Mẹ về sau buổi chợ xa.

Có những chiều Thu đại bác rền,
Muốn đừng nhớ nữa vẫn không quên,
Chiến tranh, đau khổ và tang tóc,
Cùng dắt dìu nhau qua xóm bên.

Có những chiều Thu giữa phố phường,
Nhớ hình dáng Mẹ rất yêu thương,
Nhớ khu vườn cũ nhiều cây trái,
Và tiếng chim lẻ bạn não nùng.

Có những chiều Thu vương nắng mới,
Ngồi ngắm trùng dương sóng bạc đầu,
Mênh mông tình Mẹ như lòng biển,
Nâng đỡ đời con giữa bể dâu.

Hoàng Yến

*

Nhớ Trường Cũ

Về thăm mái trường xưa
Trên sân trường năm trước
Cây bàng lá rụng thưa
Nhìn trời xanh mơ ước
 
Dìu dịu mát hè qua
Nao nao bao nỗi nhớ
Tường vôi trắng năm xưa
Ngôi trường tươi ngói đỏ
 
Màu tóc pha sương gió
Nhìn bày trẻ xinh xinh
Tìm lại bạn nữ sinh
Đẹp sắc hương hồi đó
 
Gương mặt vẫn thân thương
Tay nắm tay vương vấn
Bốn mắt nhìn long lanh
Hồi tưởng thời xưa ấy....

Áo Trắng

*

Xa Cách

Có một mùa xuân đến
Én chao liệng rộn ràng
Người đi chào lưu luyến
Kẻ ở nhớ chứa chan
Theo dòng chảy thời gian
Từ mùa xuân năm ấy
Ngào ngạt thơm hương hoa
Theo gió bay phảng phất
 
Người lên đường đi xa
Nhớ quê, nhớ mẹ già
Trằn trọc đêm không ngủ...
Thu về lá rụng đầy
Nhìn trời cảnh buồn hiu
Nhớ ai... xa cách mãi
Âm thầm chốn tịch liêu
Vẫn mong ngày gặp lại
Nghìn dặm áng mây chiều
Người ơi nào có biết..."

Phương Xa

*

Con Đường Ấy

Con đường ấy một lần tôi mở mắt
Tháng ngày đi vạt nắng mịt mờ trôi
Trong vũ trụ vô bờ rộng lớn
Có con đường in bước lối riêng tôi
 
Chả mấy chốc sương pha màu tóc
Sợi mong manh mang buộc giữa cành hồng
Sợi tơ đứt, đường chiều xa khuất lấp
Câu thơ buồn đứng khóc dưới mưa giông
 
Trời rộng thế, hạt bụi tôi nhỏ thế
Hạt bụi nào tránh khỏi kiếp trần ai
Người yêu dấu nơi chân trời chớp bể
Tôi bóng sao cô quạnh vệt đêm dài
 
Con đường ấy tôi nhặt về giọt nắng
Giọt mưa ơi se sẽ đọng bên lòng
Con đường ấy tôi đi không gặp lại
Tôi tìm tôi, tìm người giữa con người.

Thanh Y Nữ

*

Tình  Riêng

Hai ta thương nhớ vẫn nhiều
Nói sao em hiểu những điều trong anh
Mối tình đầu ấy vẫn xanh
Vẫn nguyên cái thuở ta dành cho nhau
Trầu sao chẳng ở với cau
Áo sao để nỡ qua cầu gió bay...
Tháng Năm vẫn tháng Năm này
Mà sao nhớ mãi Tháng này năm xưa
Cuộc đời đã xế về trưa
Ba mươi năm ấy như vừa hôm qua
Dẫu không chung một mái nhà
Trái tim thuở trước vẫn là của nhau
Dẫu nay hương sắc đẹp giàu
Nhớ làm sao mối-tình-đầu em ơi
Đã riêng hai nửa cuộc đời
Vẫn còn nguyên vẹn những lời thủy chung
Nhớ thương-thương nhớ lạ lùng
Tình riêng-giấu trọn một vùng trong tim.

Thuỳ Hương

*

Nỗi  Đau  Mùa  Lũ

Nước nhòa với sắc trời vàng
Chập chờn điền điển ngang hàng tràm xanh
Sóng ì oạp, sóng loanh quanh
Nhà em nay đã hoá thành võng đưa
Xòe tay cha chắn gió lùa
Em tôi co lại, cho vừa ấm lưng
Xin em ráng chút... đói lòng
Đây bông điên điển cua còng... nhớ cơm
Lúa chôn trong lũ nước đầy
Phù sa mà cũng nỡ cay nghiệt người
Ta về níu mảnh trời trôi
Nghe đâu đây đất đang rời rã đau
Chìm xa xót cái tổ nhàu
Bông sen ngoi ngóp giữa dâu bể mùa
Người đâu nay-người đâu xưa
Thùy tinh- chàng nỡ được thua với tình.

Ái Vân

*

Tâm Sự Mùa Xuân

Đưa tay hái nụ xuân hồng.
Tay không với tới mình trông lại mình.
Tan rồi hết cuộc chiến chinh.
Ngẫm đời, đời mấy ân tình xót xa.
Nắng xuân ấm nụ hoa cà.
Sóng lùa vách núi sương sa đêm rừng.
Rưng rưng giọt lệ rưng rưng.
Giữ trong khoé mắt xin đừng lan ra.
Tuổi xuân nào có đợi ta.
Đã theo ngày tháng trôi qua dòng đời.
Nhớ nhau tóc rối tơi bời
Lòng son ấm lại một thời trẻ trung
Mái tranh núp bóng chị Hằng.
Gió xuân trôi nhẹ bóng trăng sau vườn.
Đường về ngàn dặm cố hương.
Đường xa gửi gió mười phương ấm lòng.
Ngoài kia trời sáng mây trong.
Trong ta lấp lánh bềnh bồng mùa xuân

Tôn Thất Phú Sĩ

*

Gom Từ Lá Úa, Ươm Mầm Cho Xanh

Em làm thơ cho Nhà
Nhặt Lá Vàng của ta
Ươm mầm xanh nhân ái
Nở xinh toàn quốc gia
 
Em là cội cây già
Gói lại mộng bay xa
Cho anh làm lá rụng
Rụng thật nhiều đi nha!
 
Anh là những giọt sương
Rơi rơi, mềm thân thương
Em, gần bên cỏ úa
Ủ lá hoài thân thương
 
Vun cây, vàng ước mơ
Bón tươi này! Bằng thơ
Cho hoa rồi khởi sắc
Ngọt ví dầu ầu ơ!

Ý Nga

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

NHỮNG TÂM HỒN MƠ ƯỚC

Tôi đã biết những tâm hồn mơ ước
Hóa oan hồn, không siêu thoát lang thang
Dưới bóng cờ ma máu lửa đỏ vàng
Rên xiết đau thương, giận hờn đất nước

(1970)


MÙA ĐÔNG

Mùa Đông ập tới đêm rừng giá
Gió bấc mưa dầm lướt thướt qua
Củ khoai hà dím thành vô giá
Bệnh cũ âm thầm lại phát ra
Lũ tôi đã đoán bao người ngã
Trong vụ đông này khó đứng qua
Thân xác hình như nan cốt mã
Mong cầu Đông giá nới tay tha!

(1970)


BƯỚC THEO NỖI BUỒN

Bước theo nỗi buồn, vĩnh biệt niềm vui
Hành trang có mồ hôi đất bụi
Chút tiền vốn - thơ và mơ - nhẵn túi
Xó toa đen thôi chịu khó quen mùi
Chuyến xe đời lửa đỏ táp qua mui
Đâu vũ bão xoay vần sông với núi"

(1970)

MỘT TAY EM TRỔ

Một tay em trổ: Đời xua đuổi
Một tay em trổ: Hận vô bờ
Thế giới ơi, người có thể ngờ
Đó là một tù nhân tám tuổi!
Trên bước đường tù tôi rong ruổi
Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!

(1971)

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Đứng dậy!

Oan khiên trải bấy lâu rồi
Việt gian Hồ tặc tôi đòi ngoại bang
Buôn người, bán cả giang san
Nghĩa nhân, đạo lý ngày càng mất tăm
Tổ tiên vun đắp ngàn năm
Giặc kia quấy phá băm vằm phút giây
Luân lưu chịu mối nhục này"!!!
Cháu con nhẫn nhịn đến ngày nào đây"""
Vùng lên, quyền sống vào tay
Tự do, dân chủ giải bày ức oan
Tương lai dân tộc huy hoàng
Dẹp tan cộng phỉ nước Nam rạng ngời
Ngẩng đầu đứng dậy Người ơi!

Dân Nam

*

Hôm Nay Xuống Đường, Ngày Mai Mới Tươi Sáng!

Độc tài tham nhũng ác ôn thay!
Đất nước này đâu của chúng mày"
Vơ vét tài nguyên gom đút túi,
Tịch thu tài sản bán chuyền tay!
Dân oan khiếu kiện ngồi kêu khóc,
Đảng ác nhơn nhơn đứng múa may!
Khắp nước dân oan đoàn kết lại
Sàigòn, Hànội, Huế hôm nay...

Hồ Công Tâm

*

Nham Nhở

(Tặng những kẻ lợi dụng Tự Do Ngôn Luận, xuyên tạc lịch sử, chạy tội cho CS, bôi nhọ chính nghĩa của người Quốc Gia)

Đường đời, chạng vạng bóng hoàng hôn
Múa mép khoe môi thấy rợn hồn
Mặt mày dúm dó, loài điếm rạc
Lươn lẹo, thập thò, cốt "dâm bôn"

Nõn nường, duyên dáng, dúm cỏ khô
Lơ thơ,  quăn tít tựa râu "Hồ"
Đôi bờ thâm xịt, vành môi "Bác"
Nửa giống "Dân Tiên", nửa cái "Đồ"

Lắm chàng ra vẻ khách "thanh tao"
Nhấp nhổm thò tay để xé rào
Muối mặt, múa may, như  loài khỉ
Nụ cười nham nhở, nét vêu vao

Lý luận vong nô, thật cối chày
Tự do ngôn luận kiểu gì đây
Ngỡ rằng mình đã trùm thiên hạ
Láo láo, lơ lơ, mặt "bánh dày"

Thì ra căn cốt bọn "thanh lâu"
Trơ trẽn ăn theo lũ hoạt đầu
Lăng nhăng, lưởi nhưởi, ôi! nham nhở
Đất nước buồn thương thêm nỗi đau
Thì ra bọn chúng vốn một tông
Trốn chúa hợp duyên đám lộn chồng
Cốt căn mất dạy y loài Vẹm
Mặt đá, mày chai, tóc lộn lông

Phạm Thanh Phương

*

Giặc Đụng Bồ Đề

"Giặc Đụng Bồ Đề Giặc Phải Tan"
Trạng Trình sấm ký để dân gian
Cơ Trời đã đến lòng dân quyết
Vận nước xóa dần mọi trái ngang.

Ngựa cỡi trầu cày mấy thập niên
Tập đoàn lãnh đạo bọn chuyên quyền
Ngu dân sách lược loài nô bộc
Bá đạo đến hồi phải cáo chung.

"Ngọn Gió Thiền Môn Cuốn Bụi Hồng"
Mở ra trang sử khắp non sông
Nhân Quyền thật sự về Dân Tộc
Tôn Giáo hoằng khai khắp Đại Đồng.

"Vứt Áo Cà Sa Mặc Chiến Bào"
Đức Huỳnh Giáo Chủ nói năm nao
Quỷ Vương đến lúc Trời tiêu diệt
Chánh Đạo đường đi dứt máu đào.

Trần Bửu Hạnh

*

Ngày 2 Tháng 9 Đám Lâu La

Thảo khấu rừng hoang chẳng cửa nhà
Lạy quỷ LENIN thưa tổ tổ,
Thờ ma KARL MARX gọi cha cha.
HỒ, ĐỒNG... xác cáo buôn dân tộc,
DUẪN, GIÁP... thây chồn bán quốc gia.
Theo lũ Vô Thần bầy Cộng Sản,
Hại non nước Việt thảm hằng hà.

Ngô Phủ

*

Họa 1

Tháng 9 ngày 2 dân ó la
Kêu oan, chửi đảng tịch thu nhà
Hận thù lũ cộng buôn quê mẹ
Nguyền rủa rợ hồ bán đất cha
Nổi dậy lôi lưng phường phản quốc
Vùng lên níu áo bọn oan gia
Đấu tranh diệt sạch loài vong bản
Vì nước hy sinh chẳng nệ hà

NTCC

*

Họa 2

Ngày 2 tháng 9 đám lâu la
Lập đảng dã man tụ một nhà
Tổ bố chồn MINH đì cả mẹ
Tiên sư cẩu GIÁP giết luôn cha
Ma ĐỒNG độc ác quân buôn nước
Quỷ DUẨN điên khùng thứ hại gia
Thờ Cộng Nga Tàu tròn ước vọng
Rước voi dày nát cả sơn Hà

Lê Văn Ân

*

Họa 3

Ngày 2 tháng 9 đám lâu la
Cõng Mác phò Lê (nin) hại nước nhà
Đảo ngược luân thường đày ải mẹ
Phá tan luân lý diệt trừ cha
Bi thương tràn ngập toàn thân tộc
Thống khổ bao trùm mọi nóc gia
Đảng Cộng chẳng qua là đảng cướp
Giết dân bóc lột quá phiền hà

Thợ Rèn

*

Họa 4

Ngày 2 tháng 9 đám lâu la
Cờ máu đem treo khắp mọi nhà
Cướp nước hoành hành, dân thấy mẹ
Cầm quyền sinh sát, quỷ làm cha
Bầy chồn núi hóa "thiên vương tử"
Lũ khỉ rừng thành "tỉ phú gia"
Mấy chục năm liền gieo rắc họa
Oán hờn vang dội tới ngân hà

Thiên Tâm

*

Họa 5

Ngày 2 tháng 9 đám lâu la
Cờ xí đem treo trước của nhà
Cờ đỏ búa liềm ghê thây mẹ
Sao vàng năm chỉa gớm đầu cha
Cáo Hồ, Lê Duẩn đi buôn nước
Nông Mạnh, Đức Lương chạy bán gia
Ba chục năm hơn buôn bán máu
Oán hờn trăm họ khắp sơn hà

Quốc Lân

*

Họa 6

Ngày 2 Tháng 9 đám lâu la
Lũ vẹm xôn xao rộn cả nhà
Mừng rước voi về dày mã tổ
Vui mời cộng đến giết ông cha
GIÁP, ĐỒNG cướp của làm sang họ
MINH, THẮNG bòn dân tạo phú gia
Bịp bợm dối lừa tài "Bác Đảng"
Tội gây ngập cả vạn giang hà

Lê Đắc

*

Họa 7

Ngày 2 tháng 9 đám lâu la
Chính thức ra tay hại nước nhà
Hô tụng "Hai Râu" (*) lên chức tổ
Bái phong "Một Chí" (*) thượng hàng cha
Thanh trừng quý tộc rồi nho sĩ
Bức tử thường dân tới thế gia
Tội ác tày trời khôn xiết kể
Còn sôi trường hận sóng Hồng Hà!

VNTVND

(*) Các Mác & Lê Nin, HCM

*

Họa 8

Tây chuồn tế máu trống kèn la
Gạt gẫm nhân dân khắp nước nhà
Cộng Chủ hoang tàn ung đất mẹ
Mác Lê luận thuyết thúi quê cha
Hân hoan, áp đặt cho nòi Việt
Hành hạ, đau thương tạo tán gia
Tổ Quốc ơi ! ... Ngày hai tháng chín
Cơn đau ! ... Nhục xã tắc sơn hà.

Tiểu Bảo

*

Họa 9

Ngày 2 Tháng 9 đám lâu la
Lập đảng lục lâm hại nước nhà
Dựa quỷ vô thần khinh đức Phật
Thờ ma cộng sản bán ông Cha
Tự Do cướp của ngày ngày lộng
Dân Chủ giam người lúc lúc gia
Bất chấp nhân tâm mờ thán oán,
Tội bầy độc đảng ngập giang hà

Trương Hoàng Kỳ

*

Họa 10

Cộng nô ức hiếp, chúng dân la
Tiếng oán vang lên khắp mọi nhà
Gom xong miền Bắc, đấu tố mẹ
Lấy nốt miền Nam hại vạn cha (*)
Nửa thế kỷ qua đày dân Việt
Vơ vét túi riêng mạt quốc gia
Còn chi mà mừng hai Tháng Chín
Ngày tên Hồ tặc đoạt sơn Hà

Bút Vàng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.