Hôm nay,  

Phần 14

28/02/201100:00:00(Xem: 26938)
Tôi lầm lũi đi trên đường mòn, gọi là đường mòn vì đã có người đi trước thôi, chứ lối đi chỉ đủ một người đị Nếu hai người đi chung, thì một người phải đi đằng trước, một người đi đằng sau, chứ không thể đi song song được. Cỏ cao vượt cả đầu, giống cỏ này theo người Thượng họ kể, xuất hiện từ thời Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam, nên họ đặt tên là cỏ Mỹ. Nó mọc nhanh, cao vượt cả đầu, trong vòng mấy tháng. Trong chiến tranh, du kích hay bộ đội không để ý, cứ tưởng ẩn núp trong những lùm cỏ này là an toàn thì lầm tọ Đám cỏ này có thể che khuất bạn, tạo cho bạn một cảm giác an toàn sai lạc vì chúng là chất liệu dẫn lửa nhanh chóng một khi bom cháy (napalm) thả xuống hay những tay học lối hỏa công trong Tam quốc chí thì dẫu Tào Tháo có giỏi cũng chạy đàng trờị

Tôi rời đường mòn, rẽ xuống suối để đi tới thác nước, nơi giao điểm hẹn của tôi và các anh Trung, Tâm. Nắng chiều đã chênh chênh\. Khi tôi tới lòng thung lũng, đi ngược lên tới thác nước thì bóng đã mờ vì cây cối trên cao che khuất, tạo một cảm giác gờn gợn trong tôị Không biết các anh ấy ra saỏ Có còn chờ tôi hay đã ra đi hay bị bắt rồị Dù chỉ còn mười phút nữa là chúng tôi có thể gặp nhau, nhưng tôi thấy lòng hồi hộp chi lạ\. Không biết có phải vì tôi đang làm một việc nguy hiểm cho nghề nghiệp hay đời sống bản thân của tôi không mà tim tôi tự nhiên đập thình thình hay vì linh tính báo trước cho tôi một điều gì sắp xảy rạ

Tôi hồi hộp quá\. Thông thường, khi đi băng rừng lội suối một mình tôi không có cái cảm giác lạ nàỵ Đã biết đây là lần đầu tôi làm một việc nguy hiểm, nhưng đây là một việc nguy hiểm có tính toán, với lòng trắc ẩn giữa con người với con người trong cảnh hoạn nạn, trước cảnh ngộ chung của đất nước\. Tôi không thể bàng quan trước cảnh cần cứu mà không cứụ Tim tôi đập thình thịch\. Nguy hiểm như rình mò đâu đâỵ Tôi nhìn quanh quất\. Chẳng thấy bóng aị Vẫn theo thói thận trọng có sẵn, tôi bỏ ba lô xuống, dấu trong bụi rậm, rồi ra cạnh suối, cởi quần áo để trên bờ, chỉ còn mỗi chiếc quần đùi, nhảy ào xuống suốị

Chỗ này, gần thác, suối mở rộng ra như một hồ con, nước không chảy xiết như phiá dưới khi giòng suối thu hẹp\. Tôi định bơi nơi này năm mười phút rồi lặn xuống nước lại gần thác nước để vào điểm hẹn sau khi chắc chắn không có ai rình mò quanh đâỵ Tôi mà bị bắt quả tang với hai người vượt biên thì tiêu tùng chức vụ giáo viên chuyên trách, tiêu tùng tương lai, tiêu tùng hy vọng giấc mộng thi vào đại học để phục vụ quê hương sau này của tôị Nếu bị bắt, không bị bắn cũng bị cầm tù\.

Tôi đang bơi thì đột nhiên có tiếng người gọi lơ lớ tiếng Thượng:

-- Này anh kia, lên đây chúng tôi hỏị

Giật mình tôi ngẩng đầu nhìn lên bờ\. Ba anh bộ đội đang cầm súng AK lăm le trên bờ\. Thì ra linh tính tôi đã báo trước những điều bất ổn\. Tôi hít một hơi dài rồi thong thả bơi, tim đập rối bờị Tôi cố điều hoà hơi thở khi bơi vào bờ\. Rồi bình tĩnh đứng lên đi tới gần khi tới chỗ nước cạn:

-- Chào các anh, em tên Quang, không phải người Thượng\. Em là giáo viên chuyên trách vùng nàỵ Đi công tác mệt nên ghé xuống suối tắm một tí trước khi đi lên B 8.

-- Đồng chí có giấy tờ chứng minh gì không"

-- Dạ có, để em lấy cho các anh coi, trong túi quần của em kia kìạ

Tôi đang định cúi xuống rút giấy tờ trong túi thì bị một anh bộ đội chận lạị

-- Đứng yên, để tôi lấỵ

Hai anh bộ đội kia đứng kè kè với hai khẩu AK. Trời phù hộ làm sao đó, lúc này tôi đã hoàn toàn bình tĩnh để đối phó với bất kỳ hiểm nguy nàọ Cứ bình thường trong hoàn cảnh này tim tôi loạn xa, mặt chắc xám ngắt không còn giọt máu, nhưng lúc này tôi tự nhiên không còn mảy may lo sợ nàọ Việc gì đến sẽ đến không thể hồi hộp lo sợ tạo cho người khác nghi ngờ mình được, phải tuỳ cơ ứng phó thôị Tôi nhủ lòng.

Anh bộ đội cúi xuống rút trong túi quần chiếc ví da của tôi, rút ra giấy chứng minh nhân dân có hình đã làm sau khi miền Nam bị tiếp quản\. Hình chụp mới một năm nên vẫn còn giống y chang\. Anh đưa cho hai anh bộ đội kia xem giấy chứng minh nhân dân của tôi rồi coi tiếp tờ giấy chứng nhận là giáo viên trong huyện Chư Pah, cộng thêm giấy chứng nhận tôi là giáo viên chuyên trách trong các xã B 8, B 9, B 10, B 11 và B 12 trong huyện\. Hai tấm bài sai màu vàng nhạt có dấu triện của phòng giáo dục huyện đang nằm ở B 9 với chữ ký của anh Trần Quang Nhật khi tôi về thị xã đã đi bọc nhựa cẩn thận bây giờ trở thành bùa hộ mạng của tôị

Ba anh bộ đội gật gù hỏi chuyện, hỏi tôi đã đi công tác bao lâu, đã đi những nơi nào trong vùng nàỵ Như trúng tủ, tôi thật thà nói hết\. Tiếng Thượng bập bẹ thuở xưa của tôi giờ này như đã chuyên nghiệp có bao nhiêu tôi phăng phăng ra lác mắt ba anh bộ đội nàỵ Tôi kể chuyện băng rừng vượt suối, đi từng làng tham quan và giảng dạỵ Tôi hỏi:

-- Các anh có phải đóng ở B 11 không"

B 11 có một căn cứ bộ đội hồi tôi ở làng Tung Reng đã ghé qua, giúp dân Thượng buôn bán gà\. Lúc đó tôi có quen Thượng Uý Minh là C trưởng ở đó. C có lẽ tương đương đại đội, C trưởng giống như đại đội trưởng.

-- Đồng chí biết căn cứ chúng tôi ở B 11"

-- Dạ em có tới căn cứ đó cách đây vài tháng trước. Có quen Thượng uý Minh là C trưởng ở đó!

Một anh bộ đội vỗ vai tôi:

-- Thế đồng chí là người nhà với bọn này rồị

Tôi mừng rỡ hỏi:

-- Chú Minh bây giờ khoẻ mạnh không"

-- C trưởng ấy à, lúc nào đồng chí ấy chẳng khoẻ! Bọn tớ mới bổ xung, cho ít đồng chí về phục viên. C trưởng còn phải ở lại nên ông ấy bực mình lắm!

-- Thì trước sau gì chú ấy cũng được về phép mà! Bây giờ thời bình rồi chứ đâu còn chiến tranh nữa mà lo không có ngày về.

-- Chưa biết, đồng chí ạ Không chừng bọn mình phải vượt Cam-pu-chia! Tuần trước có một số đồng chí được lệnh đi tới bên giới Cam-pu-chia và Thái Lan để vẽ bản đồ chi đó. Nhà nước mình hoạch định kỹ lắm không biết bao giờ bọn mình mới được về Bắc lạị

-- Các anh về không được, thì gởi thơ về đưa gia đình sang đâỵ Trong Nam đất còn rộng. lại phì nhiêu, gia đình các anh vào đây vừa tiện vừa có dịp vươn lên đó.

-- Thì cũng nằm trong chương trình định cư của nhà nước. Đất trong đây màu mở mà chưa khai phá hết, uổng quá! Ngoài Bắc, cả tới nghĩa trang cũng trồng khoai, sắn ... Trong đây phí thật!

Chúng tôi chuyện trò vui vẻ ngay cạnh bờ suối hỏi tên tuổi từng ngườị Ba anh bộ đội Lý, Tiến, Công đều mới gia nhập bộ đội trong năm 1975 trước chiến dịch Hồ Chí Minh, chưa kịp vào Nam thì tin chiến thắng đã về tới Bắc nên các anh cũng được thơm lây chứ chưa hề nổ súng hay thấy chết chóc trong trận mạc lần nào nên tính tình cũng còn hiền hoà\. Tôi tìm ra nguyên do các anh ấy vì sao đi tới đâỵ Họ đi săn nai rồi bị lạc\. Tôi mừng thầm.

-- Đi săn nai mà các anh xuống suối này thì không xong rồị Các anh phải đi về phiá B 8, đọc con suối Ea Rong, thoai thoải không thụp hẳn như ở đây! Đố nai nào xuống uống nước nổi ở đâỵ

Ba anh mừng rỡ ra mặt, hỏi kỹ tôi đường lối đi làm saọ Tôi chỉ nhưng họ cũng mù mờ\. Tôi phân vân không biết có nên dẫn họ đi tới suối Ea Rong không, nếu đi thì có thể lấy thêm ít tin tức có lợi cho cuộc vượt biên của hai anh Trung và Tâm, và nếu đi thì có nên lấy ba lô đi theo không" Tôi quyết định:

-- Trời chiều rồi, để em đưa các anh tới suối Ea Rong nha!

Tôi đưa ba anh ấy đi mà không ngoái lại nhìn cái ba lô của tôi đang dấu kín trong bụi rậm tí nàọ Tôi còn kịp giờ để trở lạị Từ chỗ này tới Ea Rong chừng nửa tiếng, nửa tiếng đi lại đây vẫn còn kịp chưa tối . Không chừng đêm nay tôi phải nằm ở lại đây, lại phải một đêm hồi hộp nữạ Đã phóng lao thì phải theo laọ Tôi hăng hái vui vẻ dẫn ba anh Lý, Tiến, và Công đi Ea Rong\.

(Còn Tiếp)

Nguyên Đỗ


P.S Cám ơn bạn đã nhắc nhở tới chi tiết về giấy chứng nhận giáo viên miền núi .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình tiếng Việt tại Đại Học UCI bắt đầu vào năm 2000. Tôi về lại ngôi trường mà sáu năm về trước tôi là sinh viên, lần này để bắt tay vào gầy dựng một học trình mới mẻ trong khoa Ngôn Ngữ và Văn Chương Đông Á.
Con năm nay 9 tuổi học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt. Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
- Việc giáo dục cho người bệnh và các thành viên gia đình là rất quan trọng. Các thành viên gia đình bao gồm bố mẹ và anh chị em ruột của trẻ, vợ chồng riêng hay con của người lớn, trẻ lớn hay những bệnh nhân nhiều tuổi hơn, cần được khuyến khích việc dùng thuốc, giáo dục vào thời điểm đã được kế hoạch hóa và điều khiển hành vi, tập luyện kỹ năng xã hội, cần thường xuyên điều chỉnh lại nhận thức. Cần phải cố gắng, kiên nhẫn với bệnh nhân, chăm sóc bằng tình thương yêu thật lòng.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, sởn gáy. Cậu em khờ khạo, chẳng biết làm gì. Khi người cha bảo đi học nghề để nuôi thân thì cậu đòi đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa bao giờ biết rùng mình. Một người trông coi nhà thờ dạy cậu, nửa đêm ông bảo cậu lên gác chuông rồi giả làm ma nhát cậu, bị cậu xô xuống cầu thang té gãy chân. Người cha giận lắm, cho 50 đồng tiền rồi đuổi ra khỏi nhà. Cậu gặp một người đánh xe cho quá giang. Ở nhà trọ cậu nghe được chuyện có lâu đài ma, nếu ai vào đó trong ba đêm mà trở ra được, vua sẽ gã công chúa cho. Vậy là cậu tình nguyện vào đọ sức với ma và học rùng mình. Hôm đầu tiên cậu đã gặp hai con ma mèo...Anh tóm chúng đặt vào ghế thợ chạm, kẹp chặt chân chúng lại...
Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng là Cựu Sĩ Quan Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị (Khoá 16 Thủ Đức)
Pháp là đội đầu tiên được vào vòng tứ kết. Những cầu thủ Equipe Tricolor chiến thắng trong cuộc chiến của những đội tuyển mạnh chống lại Argentina trong trận tranh tài rất hay với 4: 3
Biển Đông cần theo dõi từng giờ, từng phút và sự ổn định phần lớn dựa trên quyết tâm và hành động mau chóng của Hoa Kỳ. Do dự, tình hình sẽ xấu đi... gặp Ô. Mattis vừa rồi, Ô. Tập Cận Bình nói TQ sẽ không nhường một tấc đất.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.