Hôm nay,  

Phần 15

28/02/201100:00:00(Xem: 35026)
Đi săn là một kỳ thú\. Ở các nước tiên tiến, có luật lệ đàng hoàng\. Đi săn phải có giấy có giấy phép và phải theo đúng mùa để hạn chế việc giết thú vật\. Ở Hoa Kỳ, mỗi người chỉ được phép bắn chết hai con nai trong một năm, mặc dù nếu biết đường đi của nai, thợ săn có t hể rình rập mỗi đêm bắn hoài chẳng hết\. Nhờ vậy mà nai hoãng sinh sôi nảy nở khá nhiềụ Có những nơi nai hoãng quá nhiều ban đêm đuổi nhau chạy nhảy vượt cả xa lộ đụng cả vào xe hơi gây án mạng nên trên những nơi thường có nai hoãng chạy qua, đều có bảy báo hiệu canh chừng với hình con nai vươn vó nhảy với hàng chữ "Lối Nai Qua" (Deer Crossing).

Ở Việt Nam bấy giờ chưa có luật săn, ai có súng, gần rừng thì cứ vào rừng mà săn, săn thỏ, săn nhím, săn khỉ, săn heo rừng, săn nai, săn trâu rừng,săn hổ để lấy da và xương nấu cao hổ cốt, cũng như bất cứ mọi giống gì có bốn chân, có khi săn cả voị

Săn voi thì phải nhiều người đi cùng và có người quản tượng cỡi voi đã thuần thục để đuổị Thịt voi dai nhanh nhách ăn không ngon nên thỉnh thoảng người thượng mới săn voi một lần\. Vì voi không đẻ hằng năm, voi có bầu cả ba năm mới sinh\.

Săn hổ thì đem dê heo cột vào một gốc cây dùng cành cây chắn lối vào ở ba bên chỉ để một lối đi và đdào một hầm sâu có đặt chông để khi cọp rơi xuống thì bị chông cắm chết hoặc bị thương không thể nhảy lên được rồi phủ cỏ lá lên trên mặt hầm\. Dê heo rừng đêm khuya hoặc do sợ hãi vì chỗ lạ, hoặc do bẩm tính thiên nhiên biết đánh hơi cọp réo la sợ hãị Cọp nghe và đánh mùi được lại gần thế là rơi xuống hố\.

Thường khi đi săn đêm với đèn pin gắn trên trán để tìm thú vật vui hơn vì khi mình ngó quanh hễ đèn pin bắt được đôi mắt nào thì phản chiếu lại ngaỵ Phải cẩn thận, mở cò súng, và nhắm bắn cho nhanh\. Nếu gặp đôi mắt đỏ thì phải tìm một gốc cây gần đó vì mình đã gặp ông thần rừng rồị Hễ âm thanh vừa phát ra là ông ba mươi theo bản năng tự vệ sẽ phóng tớị Người thợ săn không rành rẽ sẽ bị cọp giết chết\. Người rành thì núp sau gốc cây để khi cọp phóng tới đụng thân cây mà chết\. Thông thường nếu mình không làm gì, cọp sẽ tự động bỏ đị

Heo rừng ở cao nguyên rất nhiều, mùa săn heo rừng thường là dịp mùa lúa mùa khoai sắn. Đi săn heo rừng phải cẩn thận, bắn phải trúng ngay đầu cho heo rừng chết ngaỵ Có một lần tôi gặp một người thượng đã bị heo cắn nát cả chân\. Hỏi chuyện ra thì còn kinh khủng hơn\. Anh ta đi săn cùng một người khác\. Cả hai bắn một con heo rừng to, heo không biết vì sao không chết\. Các anh theo vết máu rơi trên đất để tìm\. Bất ngờ con heo bị thương nấp ở đâu đó phóng tới húc chết một người bạn đồng hành rồi tấn công anh tạ Lúc heo tấn công anh bạn, anh này đã hoảng hốt không dám bắn vì sợ lạc đạn, đến khi heo giết chết anh kia chỉ trong chốc lát rồi nhào sang anh cắn chân thì anh chỉa súng bắn chết con heo rừng\.

Săn nai thì khoẻ hơn\. Nếu là mùa khô, thì ra vùng cỏ tranh đã bị đốt cháỵ Ban đêm nai thường ra đó để ăn tro vì tro có vị mằn mặn thay cho muốị Còn những khi khác nên tìm đồng cỏ hoặc dọc theo con suối thoai thoải vì nai xuống uống nước\.

Suối Ea Rong là nơi lý tưởng để săn naị Tôi đã có dịp đi săn đêm với dân làng\. Đêm đó chúng tôi ba người bắn được ba con nai cùng một lúc vì nai thường đi theo đàn\. Ba con nai nhìn ánh pin như bị ăn đèn cứ đứng sững nhìn chúng tôị Như cùng hẹn chúng tôi cùng nổ súng một lúc và giết được cả bạ Ba con nai to thì đố mà khiêng nổi, chúng tôi khiêng một con về, còn hai con kia kéo vào lùm cây dấu đi, rồi sáng hôm sau gọi dân làng ra khiêng về\.

Người Thượng có một phong tục rất hay là khi giết được những thú vật lớn như heo rừng, nai đều chia đều cho tất cả đầu người trong làng từ lớn tới bé không trừ một ai, người săn thì được giữ thêm cái đầu và đuôi còn phần chia cũng như phần chia của bất kỳ người nàọ Săn thỏ hay những giống vật nhỏ thì được giữ hết\.


Tôi vừa dẫn ba anh bộ đội trẻ vừa kể chuyện săn vừa hỏi tình hình biên giới để biết đường giúp đỡ anh Trung và anh Tâm\. Nói chuyện quên cả nỗi lo, bốn người chúng tôi đến gần suối thì tôi dơ tay suỵt nhỏ bảo mọi người nằm xuống\. Gần suối có một con nai to đang ngẩng lên nghe ngóng\. Chúng tôi đang ở đầu gió nên bị nai đánh hơi phát lộ\.

-- Nằm yên, lên đạn sẵn sàng!

Cả ba anh bộ đội cùng nhắm, tôi nói khẻ:

-- Nhắm bắn vào ngay trán!

Cả ba anh ríu rít nghe tôi như đợi tôi ra lệnh\. Mọi người ra dấu đã sẵn sàng\. Tôi nói:

-- Bắn!

Tiếng súng như vang cùng một lượt chát chúa vọng trong rừng chiềụ Con nai quỵ xuống vì phải đạn\. Chúng tôi lại gần xem thì chỉ có một phát đạn ngay trán, còn hai viên kia đạn lạc đi săn chim\. Chúng tôi cất tiếng cười vang vì chẳng cần biết ai bắn trúng ai không, ba hai thơ săn làm nhiệm vụ kiếm ẩm thực đã hoàn thành sứ mạng\.

Anh Lý la lên:

-- Mẹ ơi, con nai to thế này thì cách gì đưa về tới căn cứ được!

Tôi cười:

-- Một là cắt con nai ra làm ba, hai là cột chân nai lại, rồi chặt một cành cây to dài, rồi thay cứ hai anh một lượt khiêng về chứ còn cách nào nữạ

Tôi mượn con dao trên ba lô của anh Tiến đi tìm một cây thon dài chặt xuống làm đòn gánh để họ khiêng nai về. Khi trở lại thì ba anh đã cột chân nai sẵn sàng\. Xỏ đòn cây vào và hai gánh ghé vai gánh lên:

-- Chao ơi, gánh con nai khỉ này về tới căn cứ thì hai vai chắc tê rần! Có cách nào khác không"

-- Có một cách khác là nhờ dân làng đó! Nhưng các anh phải trả công họ bằng một đùi nai hay một gì đó giá trị tương đương.

-- Thôi, đồng chí Quang đi với bọn mình đi!

-- Em cũng muốn giúp các anh nhưng em còn phận vụ của em mà! Phải chi gần thì được\. Từ đây đi tới đó mất cả hơn 4 tiếng đi người không! Với con nai to kềnh càng này, các anh đi nhanh, cũng phải mất sáu tiếng!

Ba anh năn nỉ:

-- Đồng chí đi với bọn mình đị Con nai đẹp thế này mà mất một phần tư sao được\. Còn trả công họ à, bọn mình chỉ có áo quần chưa đủ mặc chứ có lương lậu gì đâu mà trả\.

Tôi do dự nghĩ tới anh Trung và Tâm, nghĩ thầm, "Nhất định mình không thể đi với họ được!" Tôi bèn nghĩ ra một cách khác:

-- Các anh bỏ ra mỗi người năm viên đạn được không" Tất cả là 15 viên"

Họ nhìn nhau như dò hỏi, anh Công, tuổi lớn nhất trong ba anh bộ đội nói:

-- Được thôi, mình về căn cứ đòi các đồng chí khác mỗi người một viên là không những đủ mà còn có lời!

Tôi cùng ba anh thay nhau khiêng con nai tới làng Ea Rong\. Làng Thượng ở gần con suối nào thường mang tên của con suối đó! Tôi vào tìm mấy anh du kích Thượng nhờ họ giúp đỡ ba anh bộ đội nàỵ Đạn thời bình qúi giá vô cùng. Mười lăm viên đạn có thể thành 15 chú nai hay 15 chú heo rừng nên việc tìm hai người Thượng gánh nai cho ba anh chẳng khó\. Tôi bày mưu cho du kích, "Các anh đừng đi theo đường rừng, vừa mệt, vừa lâu! Chi bằng gánh ra đường B 9 cách đây chừng hơn một tiếng, đi bộ dọc theo đường xe, may ra có xe bộ đội nào đi lên đó, mình nhờ, vừa đỡ mệt vừa có đạn! Lần này, người Gia Rai là con thỏ và người Kinh là con cọp!"

Đám du kích cười ha hả vì đã từng biết tôi hay đùa với những câu thành ngữ của họthay vì "Nah Yuan topai, nah Jrai amôông!" tôi trại ra, "Nah Jrai topai, nah yuan amôông!" Ba anh bộ đội ngạc nhiên nhìn nhau không hiểu gì, tôi giải thích, "Em đùa với họ thôi, họ đồng ý rồi! Mười lăm viên đạn là mười lăm con nai tương lai đó mà!"

Thế là không những có cách thoát khỏi phải đưa các anh bộ đội về, tôi còn tìm được bốn du kích thay phiên nhau gánh con nai ra đường lộ\. Ba anh bộ đội cám ơn tôi rối rít, bảo tôi nhớ lên thăm các anh khi tôi có dịp\. Tôi nói:

-- Cho Quang gởi lời thăm thủ trưởng C của các anh nhé! Nhất định em sẽ lên thăm đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau những ngày bận rộn chạy theo các sinh hoạt Tết trong cộng đồng người Việt tại vùng Little Saigon, miền Nam California, tôi đến Chùa Quang Thiện, nơi có khung cảnh bình yên vắng vẻ của một ngôi Chùa miền quê để tìm hương vị đơn sơ mộc mạc và êm ả của chốn Thiền Môn trong không khí những ngày Tết.
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn.
Ngày 8 tháng 2, 2013, tổ chức Worldwide Marriage Encounter, California, đã vinh danh ông bà John và Ann Betar ở thành phố Fairfield, Connecticutt là cặp vợ chồng khắng khít lâu nhất Hoa Kỳ. Họ đồng ý trao thân cho nhau vào ngày 25 tháng 11 năm 1932. Sau hơn 80 năm chung sống với tuổi 101 của ông và 97 tuổi của bà, hai người được 5 con, 14 cháu và 16 chắt.
Có phải người Trung Quốc đang rủ nhau sang Việt Nam định cư? Có phải họ dư tiền, sang Việt Nam mua nhà, sang mở tiệm kinh doanh, rồi cưới vợ Việt để ở luôn? Hình như chiến dịch này đang tiến hành ở một vài nơi.
Vào ngày Mồng Mười Tết Mậu Tuất, tại Hội Quán Lạc Cầm Little Saigon, chương trình nhạc chủ đề “Cho Tôi Lại Ngày Nào” của Thái Hiền-Thái Thảo-Tuấn Ngọc được dàn dựng như là một chương trình nhạc dành cho thân hữu, gia đình. Thái Thảo- ái nữ của nhạc sĩ Phạm Duy- cho biết chương trình được thực hiện với một mục đích quan trọng nhất: tạo cơ hội để chị Thái Hiền có cảm hứng trở lại sân khấu. Đã 10 năm, giới yêu nhạc không được nghe tiếng hát Thái Hiền. Cũng chỉ biết loáng thoáng là vì vấn đề sức khỏe. Những người yêu tiếng hát Thái Hiền đều có ý mong đợi được nghe Thái Hiền hát một lần nữa, cho dù đó có thể là lần “giã từ sân khấu”.
Như mọi năm, báo xuân Việt Báo Tết Mậu Tuất 2018 đã bán hết, ngay trước tết, đã phải dành dụm kỹ mới giữ lại được một số lượng nhỏ cho hai hội chợ Tết. Sau đây, thêm một bài Viết Về Nước Mỹ được trích từ báo xuân. Tác giả là cư dân Paris, bà tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, năm 2011, và nhận giải chung kết Vinh Danh Tác Giả VVNM. Với cách viết duyên dáng, Đoàn Thị là một trong những cây bút được nhiều độc giả yêu mến.
Nghe tin anh vừa mất, đột nhiên, em như người tụt rơi xuống hố sâu, hụt hẫng, lao đao, hai tay quờ quạng như muốn níu kéo lấy một điểm tựa nào đó không có thật, và khi không nắm được chỗ nào cả thì hoảng hốt, sợ hãi vô cùng.
Sự nghiệp âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông có một chỗ đứng rực rỡ trong vườn hoa âm văn nghệ của Việt Nam. Nét oai hùng của một vị đại tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bàng bạc trong nhiều tác phẩm ca nhạc lãng mạn của ông. Đó là nét đặc biệt của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông mà bài hát Chiều Mưa Biên Giới tiêu biểu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.