Hôm nay,  

Phần 29

28/02/201100:00:00(Xem: 29623)
Tôi đưa thầy Tài và cô Liễu xuống nhà ăn ngồi chờ rồi tôi lên văn phòng gặp anh Nhật trước. Dù sao cũng phải chuẩn bị tinh thần cho anh ấy sẵn sàng trước rồi hãy để như là anh quyết định thay vì đó là quyết định của giáo viên hay của tôị Thực ra thì chuyện đổi gần như là việc đã rồi, không thuyên chuyển thì trục trặc lung tung. Tôi ngó đầu vào văn phòng chào:

-- Anh Nhật rảnh không"
-- Vào đi, cậu vừa về\"
-- Dạ, em vừa lên từ làng Kờ Mông. Đây là chương trình sơ khởi huấn luyện các giáo viên. Anh rảnh coi qua xem có đồng ý không"

Tôi đưa xấp giấy đã soạn cho anh Nhật, anh đọc phớt qua chương trình tóm tắt ở trang đầu, rồi chăm chú hơn ở những trang sau, gật gù:

-- Được lắm, giống như là cậu chuẩn bị cả bao nhiêu tháng naỵ
-- Cám ơn anh, vậy là đại khái anh đồng ý\"
-- Nhất trí mà! Tiếc là ông Ít chưa về để anh em mình nói chuyện thêm.
-- Anh Nhật, còn chuyện nữa, anh phải giúp mới được!

Anh Nhật ngẩng mặt nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi đưa đơn xin thuyên chuyển của thầy Tài và cô Liễu cùng với giấy giới thiệu của thầy Phúc từ B 3.
-- Bố láo thật! Anh chàng Phúc đáng lẽ phải bàn bạc với Phòng Giáo Dục trước chứ!
-- Có lẽ tại gấp rút thôi anh, chắc cũng như việc thầy Đáng, làm mất lòng đồng bào vì chuyện thịt trâu thốị

Tôi đưa ra lý do mà anh Nhật đã thừa biết vì chuyện giáo viên Đáng đã xảy ra trong khu vực của tôi, để gián tiếp nhắc nhở anh Nhật chuyện thuyên chuyển tế nhị\

-- Thế cậu nghĩ saỏ
-- Em à, em thấy mất cô Liễu cũng uổng, nhưng có thầy Tài cũng được. Thầy Tài khoẻ mạnh, nếu anh đồng ý thì em đưa thầy Tài vào làng Ea Rong thế thầy Đoàn sẽ ra làng Kờ Mông thế cô Liễu vì thầy Đoàn bị suyễn hơi nặng cần gần bệnh xá huyện để lỡ có việc gì ...
-- Cậu thấy được thì anh nhất trí luôn. Thế tính bao giờ chuyển"
-- Ngay liền bây giờ anh ạ\. Thầy Tài đã mang ba lô lên đây đang ở nhà ăn với cô Liễụ Anh viết giấy thuyên chuyển xong thì em đưa thầy Tài vào làng Ea Rong liền cho kịp về thảo luận thêm với anh.
-- Thôi, việc gì gấp vậỵ Mai mốt anh em mình bàn cũng được. Cậu lo giùm mấy việc lặt vặt đị Cậu qua phòng ông Ít đánh máy Lệnh Thuyên Chuyển rồi đưa cho tớ ký là xong.

Tôi lấy giấy ba tờ giấy carbon để đánh máy bốn bản Lệnh Thuyên Chuyển Giáo Viên mà không đề tên người hay làng, xã. Xong rồi tôi điền tên thầy Tài và cô Liễu và khu vực hoạt động. Thầy Đoàn trong cùng một khu vực nên không cần, hơn nữa dân làng Kờ Mông đã biết mặt thầy Đoàn rồị Tôi đưa anh Nhật cả hai trang chưa điền tên, nói anh giữ phòng hờ sau nàỵ Anh Nhật nói:

-- Cậu lo xa quá, khỏi cần đị Thôi để tớ ký luôn. Có ai muốn thuyên chuyển bất chợt mà tớ vắng, giao cho cậu quyết định đó!
-- Anh lu bu nhiều chuyện thì được rồi, em giữ đơn này lại, có việc gì em sẽ trình anh.

Tôi báo thêm với anh Nhật:
-- Cô Liễu tối nay tiếp tục dạy ở làng Kờ Mông, sáng mai ra bến xe về, ngày mốt phải có mặt ở B 3 để trình diện thầy Phúc nhận nhiệm sở mớị Còn em đưa thầy Tài lên thay thầy Đoàn liền. Em sẽ ở lại Ea Rong đêm nay để giới thiệu thầy Tài với dân làng. Mai thầy Đoàn về làng Kờ Mông, còn em về đây rồi anh bổ túc thêm ý kiến chương trình huấn luyện giáo viên Thượng.
-- Tớ tin tưởng cậu mà! Hiệp nhận xét cao về cậu lắm!

Ở Phòng Giáo Dục có bốn cô và bảy chàng: chị Hiệp, chị Nhung, chị Chức, chị Hương, anh Nhật, anh Khoa, anh Giáp, anh Hưng, anh Bài, anh Ít và tôị Anh Nhật có cảm tình nhiều với chị Hiệp, mặc dù anh đã có gia đình ở ngoài Bắc. Thường thường, chị Hiệp giữ vai thư ký ngồi ngay trong văn phòng của anh, nhưng hôm nay tôi không thấy chị ở đâỵ

Tôi cười hỏi anh:
-- À mà chị Hiệp đâu rồi, nãy giờ em không thấy chị ấy đâu!
-- Hiệp về thịxã trưa naỵ Ở Phòng chỉ còn mấy mạng le que! Thôi cậu đi đi rồi về càng sớm càng tốt.

Tôi xuống phòng ăn. Cô Liễu và thầy Tài đưa mắt dò hỏị Thầy Tài hỏi nhanh:

-- Có được không anh"
-- Xong rồi, đây là giấy thuyên chuyển cho hai ngườị Anh chị lên cám ơn anh Nhật một tiếng rồi Quang đưa anh Tài lên làng Ea Rong thế anh Đoàn, còn Liễu thì về Kờ Mông dạy và từ giã đồng bào tối nay, sáng mai Liễu về thị xã chơi một hôm rồi ngày mốt lên B 3 trình diện thầy Phúc.

Hai người xiết tay tôi, cảm động\. Tôi vui lây vì vừa giúp được mấy người hạnh phúc, nhất là cô Liễu, má hồng lên sung sướng. Đúng là khi người ta yêu, ngay cả ý nghĩ sắp được gần người yêu cũng lồ lộ trên khuôn mặt\. Còn tôi, không biết tôi đã yêu chưa mà sao trắc trở quá, với Du, với Nhung đều có cái gì là lạ, dù rằng tôi có cảm tình thật sâu với hai ngườị

Nguyên Đỗ
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việc thương tiếc và đau khổ khi người thân qua đời có thể gây ảnh hưởng đến toàn bộ gia đình, kể cả các trẻ em sơ sinh. Trên thực tế, mất đi người thân trong khi đang mang thai có thể ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần của đứa trẻ về sau khi lớn khôn, theo báo cáo của một nghiên cứu mới.
Tổng giám đốc của công ty được tăng lương nữa. Thị trường chứng khóan bùng nổ và các giải thưởng cổ phần cũng tăng làm tăng tiền thưởng của các tổng giám đốc của 100 công ty lớn nhất lên tới mức cao nhất trong 11 năm, theo một phân tích cho thấy.
Từ 5 năm trước (2013), nhóm từ thiện Thiện Tâm đã tổ chức bữa cơm trưa chỉ với giá 2000 đồng để giúp người lao động nghèo, người già neo đơn, người tàn tật… Hằng tuần, từ thứ hai đến thứ bảy, tại số nhà 76/24 Trương Công Định, P3, Tp Vũng Tàu, từ 11 đến 12 giờ đều có 300 suất cơm phục vụ người nghèo như trên. Bà con chỉ cần xếp hàng mua phiếu 2000 đồng rồi nhận khay cơm cùng thức ăn (thường gồm 1 món mặn, 1 món canh và 1 món xào hay rau cải). Cơm trắng và nước canh ăn thêm cùng nước trà đá được lấy miễn phí.
Theo lời khuyên của GS. Philip Kotler, chuyên gia thương hiệu hàng đầu thế giới, Hiệp hội Du lịch Việt Nam, các chuyên gia văn hóa, ẩm thực đã ngồi lại bàn giải pháp để “đưa Việt Nam trở thành bếp ăn của thế giới” theo báo Tiền Phong (TPO).
Chuyện thương tâm đã xãy ra tại Trường Trung Học Nguyễn Khuyến ở Sài Gòn khi một em học sinh đã nhảy lầu tự tử ngay tại trường mà em này học, theo bản tin của báo Lao Động hôm 12 tháng 4 cho biết như sau.
Lớn lên dưới chế độ Cộng sản Việt Nam, tôi đã từng quen với những nỗi sợ hãi bất chợt – tiếng đập cửa nửa đêm, công an xông vào nhà khám xét, ông cậu bị bắt, nhỏ bạn thân mất tích v.v. Phải mất nhiều năm sau khi định cư ở Mỹ tôi mới bỏ được thói quen nói thầm thì và tim đập thình thịch vì ... sợ. Mãi sau này khi trở thành công dân Mỹ, nỗi sợ hãi mới hoàn toàn biến mất. Chiều qua, ngồi ở tòa thị chính Westminster, nhịp tim tôi đã có lúc đập thình thịch. Lẽ nào tôi đang sợ?
Em đang có một vấn đề trong gia đình, đó là mẹ em với chiếc điện thoại. Không phải bây giờ chị ơi, mà lâu rồi, từ lúc em mới vào lớp một thì em đã biết khó chịu với cái điện thoại của mẹ em. Nó reo suốt ngày.
(Bài của Thomas Vinh Trần tưởng nhớ bà ngoại vừa ra đi. Gia đình Thiếu Nhi Việt Báo thành thật chia buồn cùng bạn Vinh Trần. Nguyện cầu bà ngoại thương yêu của bạn sớm về cõi Phật).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.