Hôm nay,  

Phần 34

28/02/201100:00:00(Xem: 24089)
Tôi từ giã mọi người, rồi đi theo đường mòn dẫn lên B 12, đầu vẫn choáng váng vì chất rượụ Đi khỏi làng chừng 400 thước, có con đường dẫn xuống vọt nước của làng Ea Yut. Tiếng róc rách lẫn tiếng tè tè của mạch nước và vọt nước chảy nghe lôi cuốn vô cùng. Trời đã xâm xẩm tốii, tôi còn phải vừa đi vừa chạy cả bốn tiếng đồng hồ nữa mới tới vùng mà tôi ức đoán hai anh Trung và Tâm còn ẩn núp theo như hướng dẫn của tôị Chắc cũng quá nửa đêm tôi mới theo kịp họ được. Sức quyến rũ của tiếng nước chảy làm tôi không thể cưỡng lại được. Phải đi xuống vọt nước, phải tắm một phen mới được! Tôi nhìn quanh không thấy ai, giờ này ai nấy cũng quây quần hát hò quanh ché rượu! Tôi quên cả tính mắc cở thường ngày, tuột hết quần áo kể cả quần đùi, đứng dưới vọt nước. Mát ơi là mát, sướng rên mé đìu hiu! Mạch nước cứu thoát cơn nóng nực, mạch nước giải thoát cơn say! Tôi thọc ngón tay vào cổ để ói ra hết những chất men tôi đã thấm. Vọt nước chảy đều xoá hết những dấu vết rượu và thịt gà tôi vừa mửa rạ Tôi có đủ sức để đi với sứ mệnh tự đặt cho mình, tôi không còn ngà ngà say nữạ Tôi đã đủ tỉnh để tính toán và suy nghĩ cẩn thận. Tắm một hồi thật đã, tôi miễn cưỡng mặc bộ đồ cũ vào, để dành bộ đồ chưa mặc trong ba lo%5Ẹ Tôi nhìn vọt nước một cách luyến tiếc như chưa đã thèm. Phải đi thôi cho kịp trước nửa đêm.

Tôi biết các anh bộ độ và du kích sẽ say bí tỉ đêm nay với đà uống liền tù tì của họ\. Chắc ngày mai phải 10, 11 giờ họ mới thức được! Tôi tha hồ chạy, la lớn nếu cần vì theo lời anh Quốc, nhóm anh là nhóm biệt phái duy nhất đi săn lùng kẻ gian thôị Tôi không còn phải lo âu, sợ hãị Tôi không còn phải hát những bài ca cách mạng giữa rừng hoang. Tôi chợt có ý nghĩ hay mình cứ hát những bài ca sinh hoạt của miền Nam may ra những người vượt biên lạc đường có thể nghe và tìm cách liên lạc với tôi được. Như vậy sẽ chậm bước đi, nhưng ít ra tôi cũng đã cố gắng tìm cách cứu thoát họ\. Tôi chỉ có thể trì hoãn du kích và bộ đội tới trưa mai là cùng\. Nếu người vượt biên nghe tiếng tôi hát may ra họ có thể ra mặt để tôi dẫn đi tìm anh Trung và anh Tâm luôn.

Thế là tôi vừa đi vừa hát những bài ca vô thưởng vô phạt của miền Nam mà tôi đã từng hát những ngày còn đi học:

"Ngựa phi, ngựa phi đường xa
Tiến lên đường cát trắng, trắng xoá ..."

Tiếng hát vang lên giữa rừng làm những con chim Ea Blang đầu có mào
lông màu trắng như những túm bông gòn giật mình bay lên và tôi cũng cảm thấy bớt cô độc. Núi rừng Trường Sơn đẹp thật, chim chóc muông thú, cỏ cây đều có sức quyến rũ lạ lùng. Càng đi vào sâu thì cây cối càng cao và tọ

Không biết tôi đã hát bao nhiêu bài nhưng cổ thấy khô và chân cũng thấm mệt. Trời đã tối hẳn rồị Tôi ngưng hát và ngồi ngay giữa đường mòn mở bi đông ra uống một ngụm nước chứ không uống nhiềụ Uống nước nhiều mà chạy sẽ không nhanh và chóng mệt. Chỉ cần uống chút xíu cho bớt khô cổ là đủ rồị Tiếng cú đêm kêu "tu hú" nghe buồn não ruột. Tôi lại đứng lên đi tiếp trong thinh lặng. Tôi nghe bước chân mình đi sột soạt. Ánh trăng non không đủ soi rõ đường mòn, nhưng tôi cũng không muốn dùng tới đèn pin, vì sợ hết pin bất chợt. Tôi chỉ xử dụng tới nó khi thật cần mà thôị

Bỗng tôi nghe tiếng "cách" của một cành cây gẫỵ Có lẽ là nai rừng đi trong khuyạ Tôi dừng lại lắng nghe hình như có tiếng người rên gần đâỵ Tôi vội lấy đèn pin và lên tiếng vừa bằng tiếng Thượng vừa bằng tiếng Việt:

-- Ai đó\" Tôi là giáo viên Quang!

Không có tiếng trả lời mà chỉ có tiếng vọng của câu tôi hỏi vang vang trong rừng khuyạ Tôi đưa đèn pin rọi về phía có tiếng động. Có bóng đen nằm sấp như dáng người lẩn trốn mà chưa kịp. Tôi chuyển đèn pin qua tay trái, tay phải tôi rút lưỡi lê gắn trên phía trái ba lô để phòng hờ thú dữ\. Chỉ có thể là con gì đó bị bẫy hoặc người vượt biên thôị Tôi hỏi lại rõ ràng bằng tiếng Việt vì tôi biết chắc là không phải người Thượng, người Thượng nếu bị gì, họ sẽ rên la tự nhiên và lên tiếng khi có người hỏị

-- Ai đó\" Lên tiếng đi, tôi là giáo viên Quang đi công tác miền núi!

Tôi rọi đèn pin vào bóng đen nằm sấp. Đó là một cô gái nhìn tôi mặt xanh nhợt nhạt:

-- Anh người miền Nam"

Tôi trả lời và hỏi thẳng chứ không quanh co vì thời giờ gấp rút:

-- Vâng tôi người miền Nam, đi dạy vùng này! Chị là người vượt biên phải không"

Cô gái trả lời, giọng rặt miền Trung:

-- Dạ, tụi em định vượt biên mà không biết đường, bị đói mấy ngày, phải đào mì ăn.

-- Bao nhiêu người đỉ Các người kia đâu rồi! Gọi họ ra ngay đi, tôi dẫn đi cho kịp\. Du kích và bộ đội tìm các bạn cả ngày hôm nay, giờ họ đang nhậu nhẹt ở làng kia cách đây khoảng ba tiếng, tôi cần đi sâu về hướng Tây, tôi có thể dẫn các bạn đi một quãng an toàn.

Cô gái bò dậy:

-- Ui cha, chân em bị trặc!

Tôi cúi xuống, rọi đèn pin xuống bàn chân. Bàn chân trái cô gái bị trặc thật. Tôi nói:

-- Gọi các bạn chị ra đi! Còn chị ráng nhịn đau để tôi nắn khớp chân lại!

Tôi bỏ đèn pin sang một bên đưa hai bàn tay nắn khớp chân rồi tôi nói:

-- Chị gọi bạn chị ra đi!

Trong lúc chị để tâm gọi thì tôi giật bàn chân chị cho trở lại bình thường, khi chị la "Á" thì tôi đã sửa xong khớp chân chị rồi nhưng dù sao cũng không thể nào để chị đi bộ đêm nay được.

Hai anh bạn chị ta lù lù ra sau khi biết tôi không phải là công an hay bộ độị Tôi nói thẳng:

-- Tôi đưa các bạn đi liền, nhưng chị này không thể đi được vì bàn chân vừa bị trặc. Tôi có chiếc võng, chúng ta phải thay phiên nhau khiêng chị đi thôị

Tôi để họ lại đó, soi đèn pin đi tìm một thân cây thẳng, cứng có thể chịu đựng được sức nặng của cô gáị Tôi dùng lưỡi lê chặt xuống. Tiếng chặt vang trong rừng khuyạ Tôi phải chặt gần sát đất rồi lấy đất bôi lên chỗ mới chặt cho ít ai để ý và với vội lá khô mục lấp lên. Tôi rút chiếc võng dù ra và cột vào thân câỵ

-- Chị lách người vào võng nhé!

Rồi tôi nói với hai anh bạn của cô gái:

-- Hai anh ghé vai khiêng thử đi!

Khi thấy võng vững tôi nói:

-- Đêm nay không có ai truy lùng, nên các bạn đi cùng tôi nhanh và liền đị Nếu chần chờ có thể trễ\.

Tôi tóm tắt cho họ biết tình hình ở làng Ea Yut và dự định của tôị Các anh chị này cũng cùng tuổi tôi thôi, nên cũng dễ dàng nói chuyện. Hai người con trai là anh em họ tên Lê Bá Minh và Lê Hùng Cường, còn cô gái là bạn gái của anh Minh tên Hồng. Mấy người này chẳng có gì tuỳ thân cả, chỉ có mỗi một bộ quần áo mặc trên ngườị Đi vượt biên kiểu này thì chỉ có chết thôi!

Tôi hỏi vật dụng tuỳ thân đâu hết rồi, họ nói hôm qua thấy động họ bỏ mọi thứ trong bụi rậm gần con suối phía Tây Nam chạy lấy thân nên chẳng còn gì\. Tôi đoán có lẽ là suối Ea Yut, dù gì cũng trễ rồi, không thể trở lại tìm đồ đạc của họ được, chỉ có nước đi tới mà thôị Với khả năng cắm câu và kinh nghiệm của anh Tâm và Trung, may ra ba người này và hai anh có thể đùm bọc nhau được. Đi đông thì dễ bị lộ, nhưng tới nước này, tôi cũng phải liều đưa họ đị Tôi tính thầm trong bụng, kế hoạch làm cho bộ đội và du kích say hôm nay tôi có thể xử dụng lại ở làng Tung Reng, là làng sát biên giớị Khi đãi rượu cho bà con say hết rồi tôi có thể dùng đò độc mộc cột bên bờ sông đưa anh Tâm, anh Trung, và các bạn mới này qua sông, chắc phải ba chuyến vì chiếc đò nhỏ không thể chứa sáu người cùng một lượt, cao nhất là ba hoặc bốn ngườị Tôi nguyện thầm xin Trời cho tôi tìm được anh Tâm và anh Trung đêm nay và dẫn họ tới chỗ an toàn dọc sông Krong Poco trước khi trời rạng sáng.

Nguyên Đỗ
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - George Papadopoulos là 1 cố vấn trẻ trong đoàn vận động tranh cử của ứng viên tỉ phú Donald Trump không nghĩ đến tình thế hiện nay, theo tài liệu trình tòa trước phiên tuyên án.
HANOI -- Nhà nước Việt Nam báo động: thu ngân sách thấp kinh khủng trong vòng 4 năm qua. Bản tin VnEconomy kể: Không tính dầu thô, đất đai, thu ngân sách 8 tháng đạt thấp nhất 4 năm. Nếu loại trừ các khoản thu từ dầu thô, đất đai, ước thu ngân sách 8 tháng năm 2018 đang đạt thấp so với dự toán...
HANOI -- Lãnh búa sau thép là tới gỗ: Vậy là nguy vô cùng, khi đồ gỗ Tàu giả danh đồ gỗ Ta... Báo Lao Động có bản tin nhan đề “Mối nguy lớn khi đồ gỗ Trung Quốc “đội lốt” hàng Việt để xuất khẩu”...
SAIGON -- Trung Quốc ra độc chiêu khoai tây Tàu giả làm khoai tây Ta... Thế là Đà Lạt báo động, kể từ tuần sau là sẽ cấm ngặt...
Xưa nay, món xôi nóng hổi vốn là món ăn dân dã, tiện lợi và rẻ tiền của người Việt Nam vào mỗi buổi sáng, ở thôn quê cũng như thành thị. Thế nhưng giữa thành phố Sài Gòn, một gánh xôi kỳ lạ là chỉ bán vào buổi chiều mà vẫn đắt hàng, hết sạch mỗi ngày, theo Thanh Niên (TNO).
Dù việc di dời nghĩa trang Bình Hưng Hòa sắp hoàn tất, thị trường nhà đất đang sôi động, nhiều người dân sinh sống lâu năm ở đây vẫn chưa tính ra chuyện về nơi ở mới, theo Người Lao Động TP (NLĐO).
Có cách nào dạy ngoại ngữ cho học sinh nhanh chóng giỏi được không? Có cách nào cho học sinh học tiếng Anh mau chóng không? Tại sao cứ phải lo chuyện đánh vần tiếng Việt rồi làm cho bí hiểm, lớn lao? Có cách dạy tiếng Anh kiểu công nghệ 4.0 hay không?
Các vị phụ huynh thân mến, Điều lo lắng cho phụ huynh có con em còn nhỏ đi học, sợ nhất là trẻ thất lạc hoặc bị kẻ xấu bắt cóc. Năm học đã bắt đầu trên toàn quốc nuớc Mỹ, để bảo vệ cho con trẻ, cơ quan FBI đang khuyến khích phụ huynh nên xử dụng chương trình nhận dạng trẻ em (FBI Child ID app), để chuẩn bị cho những trường hợp xấu có thể xẩy ra khi trẻ bị bắt cóc hoặc mất tích.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua muốn trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì táo lại thiếu một quả. Hoàng tử Cả và Hoàng tử thứ đều canh vườn, nhưng cứ 12 giờ đêm là buồn ngủ, nên táo vẫn mất. Đến lượt Hoàng tử Út, cố gắng thức và thấy một con chim vàng tới ăn táo. Hoàng tử giương cung bắn, trúng rụng một chiếc lông vàng đem về trình vua cha. Cả triều thần đều nhận là chiếc lông vàng rất quí nên vua muốn có luôn con chim. Vua sai người con cả đi tìm chim, hoàng tử cả không nghe lời cáo khuyên, sa vào một quán ăn chơi vui vẻ và ở luôn không về…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.