Hôm nay,  

Phần 35

28/02/201100:00:00(Xem: 23318)
Anh Minh, anh Cường và tôi thay phiên nhau khiêng cô Hồng đi trên đường mòn. Trời cũng đã quá nửa đêm rồi, tôi ước chừng anh Tâm và anh Trung cũng ở khu vực nàỵ Vì khiêng cô Hồng đi nên chúng tôi hơi chậm một chút, nhưng chúng tôi đi trên đường mòn và không phải trốn tránh nên đi nhanh hơn hai anh nhiềụ Tôi nói anh Minh và Cường khiêng cô Hồng lách khỏi đường mòn, đi sâu vào một chỗ tương đối kín đáo phòng hờ, còn tôi đi vào sâu hơn, đi lên ụ đất cao, mở đáy đèn pin lấy ra mặt nhựa màu đỏ, vào bỏ vào mặt đèn pin. Tôi không muốn ánh sáng bình thường thu hút kẻ lạ dù rằng biết đêm nay cũng an toàn vì anh Quốc đã nói rõ tình hình trong huyện cho tôi khi anh ngà ngà say, nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Tôi soi đèn pin về bốn phía, bấm tín hiệu Morse quốc tế khi kêu cứu SOS SOS mở đầu tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích / tích tích tích - tè tè tè - tích tích tích ("... --- ... / ... --- ..."). Tôi bấm xong rồi hồi hộp chờ đợị Mỗi phút qua đi chậm như hàng giờ\. Tôi chờ ba phút rồi bấm lại dấu hiệu kêu cứu để xem hai anh có trả lời không. Ba phút nữa trôi qua mà cũng chưa có ai trả lời hay động tịnh gì\. Tôi bấm lại mạnh dạn hơn:

-- "... --- ... / ... --- .../ .- -. .... / - .-. ..- -. --. / - .- .- -- / --.- ..- .- -. --. / -.. -.. .- .- -.-- " (SOS SOS ANH TRUNG TAAM QUANG ĐAAY)

Lần này may mắn quá, tôi thấy đèn pin sáng loé lên ở hướng Tây, cách chỗ tôi đứng chừng 7, 8 trăm thước.

Tôi bấm lại:

-- Hai anh chờ đó, đừng đi đâụ Quang tới đón! Đừng bấm đèn, trừ khi Quang bấm dò đường.

Tôi nói với hai anh Minh và Cường:

-- Hai anh khiêng cô Hồng đi theo đường này khoảng hai cây số nữa thì chúng ta gặp lạị Quang đi đón hai người bạn đằng kia rồi sẽ đi chận đầu đường này đón các bạn. Làng Tung Reng còn cách đây hơn mười cây số nên các bạn đi an toàn thôị Quang sẽ gặp lại các bạn khoảng 45 phút nữạ

-- Anh cho bọn này theo anh đi, đi đường lạ sợ quá! Lỡ gặp người ta thì saỏ

-- Không có ai giờ này đâu, chỉ sợ bộ đội nhưng theo như Quang biết thì bộ đội không tuần tiễu ban đêm. Họ trực trong đồn thôị Mà đồn nằm trên B 11, nằm phía kia, chúng ta đang nằm biên giới B 12.

-- Làm ơn đi, cho bọn này theo anh!
-- Sẽ chậm mất thôi vì đường rừng khiêng người khó, đôi khi vướng vít. Các bạn can đảm đi! Quang sẽ gặp lại mà! Phải chi chị Hồng không việc gì thì các bạn theo Quang cũng không hề hấn gì!

Các anh Minh và Cường miễn cưỡng khiêng cô Hồng đi theo đường mòn dưới ánh trăng non lờ mờ\. Tôi biết là họ sợ hãi lắm nên trấn an họ:

-- Cứ an tâm đi, có gì Quang sẽ gặp lại các bạn mà! Quang sẽ đón các bạn trước khi các bạn nghỉ mệt lần nữa, cứ đi với tốc độ thường, không việc gì đâụ

Tôi vội rời họ đi sâu vào hướng Tây về phía tôi thấy ánh sáng loé lên khi nãỵ Phải chi anh Trung và anh Tâm dùng mặt kính đỏ thì đỡ biết mấy! Tôi đi khoảng mười
phút thì bấm đèn SOS xin dấu vì đi đường rừng khó mà có thể đi đường thẳng, vì cây nhỏ mọc tùm lum, cứ phải lách qua lách lại nên đi xiên đi xẹo nhất là trong đêm.

Cuối cùng tôi đã tìm được hai anh. Hai anh ôm chầm lấy tôi như người thân. Tôi vội vã nói phải đi liền về hướng bắc để gặp ba người bạn vượt biên khác. Tôi tóm tắt tình hình và nhờ hai anh giúp ba người kia luôn.

Anh Tâm nói:

-- Cùng người hoạn nạn cả giúp đỡ nhau là chuyện thường. Đang không Quang phải liều lĩnh giúp đỡ bọn này, thì bọn này lý gì mà không giúp đỡ người đồng cảnh ngộ\.

Tôi nói:
-- Chúng ta đi lẹ nha, mấy người kia sợ hãi, mình cố gặp càng sớm càng tốt.

Ba người chúng tôi còn khoẻ nên đi một cách nhanh chóng. Chúng tôi không nói gì lúc đi đường sau khi tôi đã tóm tắt tình hình. Phải càng gấp rút càng tốt để kịp đưa họ ra dọc bờ sông, chỗ ít người qua lại, trốn trước khi trời sáng; còn tôi sẽ vào làng chuẩn bị kế hoạch cho bà con một bữa ăn no say mừng lớp huấn luyện giáo viên người Jrai sắp tớị

Thỉnh thoảng tiếng chim cú đêm vọng vang trong rừng "tu hú" nghe rờn rợn. Tôi dẫn đầu, các anh theo sau, chúng tôi lầm lũi đi nhanh. Đám lá cây rụng nằm trên mặt đất kêu sột soạt làm tim chúng tôi cứ đập thình thình mặc dù tôi đã báo cho các anh biết là đêm nay khá an toàn vì bữa tiệc rượu có chủ mưu của tôị Nhưng biết đâu chú Minh, người thủ trưởng già kinh nghiệm, lại có những thay đổi đột ngột cho tăng cường tuần tiễu đêm naỵ

Nguyên Đỗ
(Còn Tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
BEIJING - Cảnh sát Pháp đang điều tra sự mất tích của chủ tịch Interpol trong chuyến đi Hoa Lục.
ROSEMEAD, Calif., 1 tháng Mười, 2018 — Những học sinh năm cuối trung học có giấc mơ tạo ra sự khác biệt trên thế giới bằng cách chọn theo các ngành khoa học, kỹ thuật, kỹ sư hoặc toán (STEM) được mời nộp đơn cho Edison Scholars Program, với tổng trị giá đến 1.2 triệu Mỹ Kim.
WASHINGTON - Thượng Viện đã xúc tiến việc chuẩn thuận ứng viên TCPV của TT Trump với tin cho hay 51 phiếu thuận sáng Thứ Sáu cho phép tổ chức biểu quyết tối hậu cuối tuần này. Chưa rõ các nghị sĩ Susan Collins CH-Maine và Joe Manchin (DC-West Virginia) sẽ dùng phiếu “Yes” hay “No”.
LOS ANGELES -- Một người California 61 tuổi bị cáo buộc lừa gạt công ty Tidewater Barge Lines, bản doanh ở Vancouver, chuyển qua đường điện tử khoản tiền hơn nửa triệu đôla như là chi trả cho các dự án xây dựng mà y không liên hệ gì.
SAIGON -- Chuyện chỉ xảy ra ở tòa án xã hội chủ nghĩa: 79 cảnh sát cầm tiền hối lộ được tha tội, nhưng duy người cảnh sát môi giới hối lộ và các tài xế nội tiền hối lộ lại bị tòa kết án.
HANOI/SAIGON -- Chuyện rất ít người biết: Giải Nobel y học 2018 đã thử nghiệm chống ung thư tại Việt Nam từ đầu năm 2017.
SAIGON -- Một nhóm 5 nhà hoạt động dân chủ đã bị tòa án CSVN kêu án nặng nề. Báo An Ninh Thủ Đô ghi rằng vào ngày 5/10, Tòa án Nhân dân Thành phố SG đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm các bị cáo là thành viên của tổ chức “Liên minh dân tộc Việt Nam” về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79, Bộ luật Hình sự năm 1999.
HANOI -- Hàng trăm học sinh trúng độc... Bản tin VOV ghi rằng vào chiều 5/10, hàng trăm học sinh trường Tiểu học Đinh Tiên Hoàng (Ninh Bình) phải nhập viện cấp cứu sau bữa ăn trưa bán trú tại trường.
Người Mỹ Gốc Việt đã từ bỏ tất cả để mạo hiểm đến Hoa Kỳ tìm tự do. Chúng tôi không muốn sống trong một đất nước bị cai trị bởi một tay độc tài hoặc đảng trị vì chúng tôi hiểu sẽ không được tự do. Nhưng tự do là gì? Mặc dù một số người trong chúng ta nghĩ rằng, hằng ngày, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì chúng ta muốn, đây không phải là sự thật. Chính phủ đặt ra luật lệ và chính sách hạn chế hoạt đông của chúng ta.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.