Hôm nay,  

Nhớ Lại…

05/07/201400:00:00(Xem: 10547)
Hương nhớ lại tâm sự một người đồng hương trong sinh hoạt hội đồng hương bên Mỹ đã trách móc một số bạn nối khố khi xưa...

- Đa số các quân nhân cũ thành lập hội để ôn lại tình huynh đệ và giúp thân hữu ở quê nhà gặp khó khăn... Nhưng một số ít Đại Bàng, Bắc Đẩu của một thời tung hoành ngang dọc khắp các chiến trường... Các anh đó đã có một thời vinh quang và một thời nhục nhã. Giờ đây những hình ảnh năm xưa bị nhòa đi. Các anh ấy đã quên rồi sao?!

Một số ít anh đã quên rồi những chiến sĩ thuộc cấp đã và đang nằm xuống vì chiến tranh vì bệnh tật cơm áo... Nhưng các anh ấy đã làm họ không còn coi trọng nhân cách phẩm hạnh các anh nữa. Chính các anh đã làm họ oán ghét đến độ khinh bỉ khi các anh áo gấm về làng, ngồi chễnh chệ giữa nhà hàng khách sạn năm sao, tung tiền ra để tỏ ta đây là một Việt kiều, trong khi đồng ngũ các anh đang lê lết ăn xin ngoài kia!...

Nay áo gấm về làng ăn chơi thoả thích đủ hết các món nghề như bia hơi, bia ôm, vui chơi trên thân xác bé thơ trẻ dại... Có người phải làm ăn cực khổ, cắt cỏ, làm nhà hàng về lại nổ lớn là Bác sĩ, Kỹ sư...

Sống ở Mỹ ăn mày ăn mót,
Về Việt Nam đấu hót ông nghè.
Gặp ai cũng nổ cũng khoe,
Ăn mày ở Mỹ hơn Nghè Việt Nam.
Xin ai đó chớ làm như thế,
Thật ra còn lắm cảnh nhiêu khê.
Dư tiền nếu có trở về,
Thì nên từ tốn mọi bề vẫn hơn...
Anh có thấy tủi hờn vong quốc?!
Biết bao điều thảm khốc xảy ra.
Nước mất, tan cửa nát nhà,
Sao anh lại nghĩ mình là vô can?!
Lòng anh có xốn xang không nhỉ?
Bao bé thơ “bán thân” nuôi thân!!!
Dân ta khốn khổ vô ngần,
Việt Nam tồi tệ ngàn lần hơn xưa!

- Thôi, chị ơi! chúng mình có nói đến sáng đêm cũng không hết chuyện, và nếu có viết ra thì giấy mực đâu mà viết cho hết được những bi ai thống thiết của Việt Nam ngày nay! Cơ trời vận nước biết sao đây?! Chỉ mong có một phép lạ gì xoay đổi thời cơ cho dân chúng được nhờ, được hít thở không khí tự do. Chị may mắn được sống ở nước dân chủ tự do, mọi nhân quyền được tôn trọng. Huyền rầu rầu nét mặt phụ hoạ...

- Đó là một câu chuyện dài mà chúng ta không thể có một kết thúc có hậu về những gì đang xảy ra tại Việt Nam. Một số người nói đó là thời gian hơn tám mươi triệu người Việt Nam đang trả giá cho sự cả tin của họ. Nhiều người, đặc biệt là những người ở nông thôn, hỗ trợ những người cộng sản trong thời kỳ chiến tranh, nay đang trở thành nạn nhân đầu tiên, và tất cả đều đau khổ.

Cuối cùng Hương trở về thăm Quảng Trị và Huế với ý định làm sống lại hình ảnh của cuộc sống thời niên thiếu… Quảng Trị ngày nào nay hoàn toàn khác nhau. May mắn mỉm cười khi cô ấy gặp bà Ba, một nhà bán lẻ hàng tạp hóa mà Hương là khách hàng thường xuyên hồi xưa. Bà vồn vã tâm sự "Đó là một thời gian khủng khiếp cá nhân tôi đã chứng kiến. Chồng tôi và ba đứa con bị mất cuộc sống của họ trong sự hỗn loạn vào năm 1972. Tôi đã đi đến Huế nhưng sau đó quyết định trở lại. Tôi tin rằng vị trí của tôi chỉ đứng sau ngôi đền Phật giáo tỉnh để nó có thể được ban phước và an toàn… Người phụ nữ đã đúng. Khi cô trở lại, ngôi nhà nhỏ phía sau ngôi đền vẫn còn nguyên vẹn…. Hương đã quyết định ở lại đó theo lời mời của bà Ba. Bà ấy đối xử với Hương như một người thân gần gũi. Đầu buổi chiều, Hương đề nghị bà Ba rằng cô muốn đến thăm trường trung học Nguyễn Hoàng đã một thời Hương theo học….

Nguyễn Ninh Thuận

Tại Quận Cam (Hoa Kỳ), Paris (Châu Âu), Melbourne (Úc châu). và tại Việt Nam. Đánh dấu một năm cuộc tổng biểu tình ngày 10 tháng 6 của đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước - một biến cố lịch sử đấu tranh của dân tộc
Trong ba mươi năm nhập cuộc với ông chỉ có văn nghệ. Những hoạt động khác đều trở nên thứ yếu. Văn nghệ là cuộc sống, là cuộc đời của Thanh Nam. Văn nghệ, khu rừng ông đến, thưởng thức, trồng thêm cây và cất nhà ở đó, khác với một số đông ghé qua, thoáng qua một cái nhìn rồi trở về nhà riêng
Đời sống của hoa bồ công anh rắt ngắn, nở khoe sắc chỉ sau ba ngày thì bắt đầu tàn. Trước khi tàn hẳn còn có khoảng mươi ngày để cánh hoa nhạt dần khép lại với nhau thành hình cầu màu trắng mong manh, gặp cơn gió thoảng qua cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió. Ba cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió.
Coi: năm tôi đậu tú tài I, tỉ lệ trúng tuyển toàn miền Nam (VN) cho ban C chỉ có 8 phần trăm. Một trăm đứa đi thi thì rớt hết 92, vậy mà cái bằng của tui bị “coi như đồ bỏ” là sao – hả Trời?
tháng Ba và tháng Tư năm 1975, những ngày mà người dân miền Nam từ Quảng Trị, Huế, Đà Nẳng, Qui Nhơn, Kontum, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Xuân Lộc, Long Khánh ..., cho đến Vũng Tàu, Sài Gòn không thể nào quên được
Hội tụ hầu hết các phe tham chiến, kể cả CSVN • VNCH và những bài tham luận về nỗ lực vừa bảo vệ vừa xây dựng kinh tế, xã hội
Cuộc đời quả thật vô thường. Không thể nào tạo nên một không khí tình nghệ sĩ đậm đà thân thương Hội Ngộ trong suốt thời gian hơn 3 năm nơi Quán Doanh Doanh trên Đại Lộ Hoàng Hôn Hollywood Los Angeles.
Hội thảo sẽ cung cấp thông tin và tài nguyên có giá trị cho những ai trong các ngành nghề như xây dựng, kỹ thuật, quy hoạch và các ngành công nghiệp liên quan
bước vào mùa lễ Phục Sinh bên Châu âu & xứ Đức, có một loài hoa nở rộ đẹp lắm rất giống loài hoa mai VN mình. Dân bản xứ đặt tên là "mưa vàng" (Goldregen / Laburnum)
cổ tích trầu cau là những chứng liệu rõ nét góp phần vào kho tàng sử liệu Việt, khẳng định rằng trước khi người Trung Hoa (chủng Mông Cổ) và nền văn hóa Trung Hoa tràn vào cổ Việt, thì tại đây đã có một nền văn hóa bản địa, với lễ nghi tập tục riêng biệt - , người Việt duy trì nền độc lập và nét đặc thù văn hóa Việt Nam
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.