Hôm nay,  

Sự Đời

24/03/200000:00:00(Xem: 11647)
Tin đài phát thanh sáng nay, số tiền gây quỹ thưởng người điềm chỉ kẻ đã dám gây ra cái chết một con chó ở San Jose đã lên đến 110 ngàn đô la. Bất giác tôi nhớ lại câu thơ của Chu Tử trong tạp chí “Con Ong.” Sự đời như cái lá đa, đen như mõm chó, chém cha sự đời.” Chưa đủ, Chu Tử còn long trọng dịch ra Hán văn: “Thế sự như đa diệp, hắc như khuyển khẩu, trảm phu thế sự.” Sử dụng một lượt ba kỹ thuật. Thứ nhứt, của Hồ xuân Hương vừa thanh vừa tục, vừa úp vừa mở, che bằng lá nho, lá đa cái cần che mà cũng cần hé của Thần Vệ Nữ Hy Lạp. Thứ hai, cái phàm phu (chưởi thề) với khẩu khí của Cao bá Quát (Ba hồi trống giục, đ. cha kiếp. Một nhát dao đưa bỏ m. đời). Thứ ba, nụ cười ra nước mắt của Molière. Tất cả ba kỹ thuật đó, để mô tả một vấn đề vô cùng khó hiểu là sự đời; âu rất là Chu Tử.

Thực sự, sự đời khó hiểu quá, nên làm người là khó, làm chó dễ. Hiểu làm sao được. Chính tại đại siêu cường Mỹ nầy, hai nhà xã hội học Kozol và Wright khẳng định hằng đêm vẫn còn nửa triệu người Mỹ không nhà; hằng ngày có 36 triệu người, tức 13.3% dân số Mỹ sống vất vả dưới mức nghèo khó (US Bureau of Census 98).

Còn trên thế giới, hàng ngày có 40 ngàn người chết đói. Số tiền gây quỹ vì con chó chết nói trên thừa sức cứu và nuôi sống 550 người trong 1 năm tại các quốc gia nghèo, nơi lợi tức trung bình chưa quá 200 đô la một năm như VNCS.
Sự đời cũng rất khó hiểu trên bình diện văn hóa. Nếu một người Mỹ du lịch Ấn độ, vào tiệm ăn Ấn, gọi một cheeseburger, nhà hàng và khách địa phương sẽ kinh hoàng ra mặt. Bò là con vật thiêng mà.

Nếu du khách Mỹ trên đường viếng Vạn lý Trường Thành ngưng xe bên làng xả hơi, thấy người Hoa “quay chó” mỡ tươm xèo xèo, da vàng giòn rụm, mùi nướng thịt thơm phức, để ăn tiệc, chắc cũng kinh hoàng không kém.

Nếu sinh viên Mỹ nghiên cứu văn học bình dân Việt Nam thấy câu, “Sống ở đời ăn miếng dồi chó / xuống Âm phủ biết có hay không”, sẽ không kém phần ngạc nhiên.

Không phải văn minh Ấn độ, Trung hoa, và Việt Nam thấp hơn văn minh Tây Phương, văn minh gốc của Mỹ, đâu. Ngay thời người Normans, Vikings, và Đức còn sống bộ tộc, hái lượm, Trung hoa đã có triều nghi, lễ nhạc, chuyển thơ hỏa tốc, quán trọ đường trường rồi. Chỉ có khác nhau, chớ không có vấn đề thua kém. Nếu Việt Nam, Trung hoa xem chó giữ nhà, mèo bắt chuột, từ khi thuần hóa sói và mèo rừng thời đồ đá cũ, xem vật dưỡng nhơn từ thời ăn bắt hái lượm thì có gì để nói hơn thua. Nếu Mỹ thích petting (tạm dịch là yêu chiều, nâng niu) chó, mèo, may áo quần, xây nhà thương, nghĩa trang cho chúng cũng chỉ là một lối sống của người Mỹ. Văn minh hơn kém ở chỗ biết tôn trọng cái khác biệt của nhau.

Cho nên trước tin gây quỹ được 110 ngàn đô la vì một con chó chết, đa số người Việt cười một cái, như người Mỹ, khi muốn qua mặt ai, hoặc nói xin lỗi, hoặc nhoẻn miệng cười một cái vậy thôi; chớ có lỗi phải, vui đùa gì, khách qua đường lạ quắc mà lỵ.
Tuy bên ngoài cười nụ nhưng “bên trong khóc thầm”. Buồn, buồn lắm, lắm.

Thứ nhứt, vì nước Mỹ, dân Mỹ giàu mạnh nhứt hoàn cầu mà hàng đêm còn có nửa triệu kẻ không nhà, còn 13.3% vất vả dưới mức nghèo khó. Đồng bào người Mỹ đã vậy. Đồng loại của người Mỹ ở các nước nghèo còn thê thảm hơn. Nếu mỗi một người Mỹ bớt nửa lon Coca, một lát bơ mỗi ngày vì số đồng bào và đồng loại bất hạnh trên, tình hình của họ nhứt định sẽ khấm khá hơn. Cái chắc là 40 nhân mạng khỏi bỏ mạng vì đói mỗi ngày.

Thứ hai, nếu hệ thống thông tin đại chúng “sẵn mối thương tâm” như đối với con chó chết ở San José, hoạt dộng bén nhậy hơn trước tiếng oán than của 39% nhân loại đang mất tự do trên thế giới (Freedom House); nếu đa số người Mỹ im lặng đáng sợ kia thông cảm nỗi thống khổ của người Việt CSVN bóc lột, áp bức, hiểu sự độc tài CSVN hơn, thứ độc tài xem người thua con chó chết; chắc chắn tình hình đồng loại ở Việt Nam đã khá hơn rồi. Nếu Mỹ chủ trương kinh tế toàn cầu thì nhân đạo cũng phải và cần phải toàn cầu chớ.

Dù văn hóa có một số giá trị thay đổi theo thời gian và không gian, nhưng sự sống của con người, tự do con người là cái giá trị tối thượng và hằng cửu. Nói một cách cụ thể con người vẫn cao quí hơn con chó dù là chó cưng. Nhân linh ư vạn vật mà. Do vậy im lặng trước cảnh người là sói với người, im lặng trước sự nô lệ, áp bức, dốt nghèo của đồng loại - cái im lặng đó là văn minh" Hay ngược lại, thương yêu thú vật, cưng chiều thú vật riêng trong khi đồng loại đang dốt, đói, nghèo là văn minh"

Sự đời éo le và khó hiểu úp úp mở mở như che bằng lá đa, tối tối mò mò, đen như mõm chó. Éo le và khó hiểu, đáng tội thực!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Cuộc thanh trừng khởi động: Nhiều cán bộ bắt đầu bị khởi tố... Báo Chính Phủ ghi rằng Công an đang ra lệnh khởi tố bị can đối với một loạt cựu quan chức TPSG.
Thứ bảy vừa qua, 19 tháng 1/2019, Áo Vàng xuống đường biểu tình, ghi thành tích thâm niên là lần thứ 10 hay tuần thứ mười. Trước đó chỉ vài hôm, TT Emmanuel Macron đưa ra cuộc "Quốc dân thảo luận" nhằm xoa dịu
Nhìn trên đường phố, nơi nào cũng thấy sắc màu xuân... Cận ngày rồi, ai cũng bận rộn, và cả lo lắng... Bản tin TTXVN kể: Chưa phải thời điểm "tíu tít" của các chợ hoa, nhưng trên nhiều tuyến phố của TP SG đã rực rỡ sắc Xuân
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Qua tết, khi mở tủ lạnh nhà bạn, nếu còn thấy những mẩu bánh chưng thừa trong khi nhà bạn thì ai cũng quá ngấy không thể ăn nổi nữa. Đừng vội vứt đi, bạn có thể biến tấu nó trở thành
Xin được giới thiệu đến các bạn một bài ca nổi danh thập niên sáu và bảy mươi được quay thành phim dựa theo danh phẩm nổi tiếng của nhà văn Tây Ban Nha là Miguel de Cervantes lấy tựa cho bài ca là: “The Impossible Dream”
"Thanh xuân" là từ ngữ đang theo phong trào của những năm gần đây. "Bạn đã dành cả tuổi thanh xuân cho điều gì?" Tôi thấy bạn bè, người quen của mình cùng nhau chia sẻ câu hỏi ấy khắp nơi. Bây giờ đang là Tháng Chạp
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
thực đơn Thân ái Việt Nam cho khách không nhà. Chúng tôi làm hàng tháng đôi ba lần chứ không phải làm tượng trưng. Sau năm đầu 1992, chúng tôi bắt đầu nhờ các đoàn thể, các gia đình và cá nhân lên phiên. Dọn cơm nóng 3 món thực đơn Việt Nam tại trung tâm dành cho homeless đặc biệt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.