Hôm nay,  

Con Đường Lựa Chọn

15/07/200400:00:00(Xem: 8938)
Chiến tranh có hai loại: một là chiến tranh cần thiết, hai là chiến tranh lựa chọn. Chiến tranh cần thiết là chiến tranh không đánh không xong, thí dụ cần đánh trả để tự vệ. Chiến tranh lựa chọn là chiến tranh có thể tùy nghi quyết định, đánh ở đâu đánh bao giờ, đánh trễ hay đánh sớm tùy thời tùy cảnh. Trong loại chiến tranh này, nổi bật nhất là đánh phủ đầu để ngăn chặn hiểm họa địch thủ tấn công trước. Tại sao biết có mối nguy đó để "tiên hạ thủ vi cường" trái với luật lệ quốc tế" Đó là nhờ tin tức tình báo. Có điều là nếu tình báo đúng thì hay lắm, nhưng nếu tình báo sai thì thật phiền.
Cuộc chiến của Mỹ đánh Afghanistan cuối năm 2001 là chiến tranh cần thiết vì Mỹ đã bị khủng bố đánh một đòn tàn bạo ngày 11-9-01 làm chết gần 3,000 người. Không một ông Tổng Thống Mỹ nào có thể khoanh tay ngồi nhìn kẻ thù sau một thảm họa như vậy. Tổng Thống Bush ra lệnh tấn công Afghanistan là đúng bởi vì trùm khủng bố Osama bin Laden cầm đầu tổ chức al-Qaida với các trại huấn luyện khủng bố có mặt ở nước này. Chế độ Taliban lúc đó đã không chịu giao nạp hay trục xuất bin Laden mà còn coi hắn là thượng khách. Vụ đánh Afghanistan đã được đại đa số dân Mỹ tán thành và nhiều nước trên thế giới ủng hộ. Vậy cuộc chiến Mỹ đánh Iraq năm 2003 có phải là chiến tranh cần thiết hay không"
Ủy ban Tình báo Thuợng viện Mỹ sau nhiều tháng làm việc đã hoàn thành cuộc điều tra về vụ khủng bố 11-9 với một bản báo cáo xúc tích dày 511 trang và thứ sáu tuần qua một phần bản báo cáo đã được thông báo cho báo chí. Ủy ban đã tìm thấy những thiếu sót của hệ thống tình báo Mỹ làm lỡ cơ may ngăn chặn vụ khủng bố tấn công ngày 11-9. Ủy ban Thượng viện phải điều tra về tình báo vì trong công cuộc chống khủng bố, nhu cầu ưu tiên là tình báo chớ không phải chỉ cần có binh hùng tướng mạnh hay vũ khí tối tân. Tuy nhiên, một khi đã rà xét lại toàn bộ các cơ cấu tình báo Mỹ, cốt cán là CIA và FBI, Ủy ban bắt buộc phải nhìn đến công tác tình báo trước ngày mở cuộc chiến lật đổ chế độ Saddam Hussein. Ở lãnh vực này những kết luận của Ủy ban đã bất lợi cho TT Bush, vì những chi tiết tìm thấy đi ngược lại lập luận của ông về lý do tại sao cần phải đánh Iraq.
Ủy ban chỉ trích CIA đã phóng đại bằng chứng về việc Iraq tích trữ các loại vũ khí giết người hàng loạt như hóa học, vi trùng và chế tạo vũ khí hạt nhân. Cho đến nay không tìm thấy một bằng cớ xác thực nào về các loại vũ khí đó. Chính phủ Bush cũng đã từng nêu ra việc Iraq có liên lạc với bọn khủng bố al-Qaida để chứng minh cho vụ đánh Iraq. Về điểm này, Ủy ban nêu ra nhiều tài liệu tình báo mật do CIA soạn thảo sau ngày 11-9 cho thấy chỉ có những dấu hiệu "mù mờ", đôi khi mâu thuẫn, về sự liên hệ chặt chẽ giữa Iraq và al-Qaida. Ủy ban nói CIA đã "có lý" khi kết luận rằng những sự tiếp xúc giữa các giới tình báo Iraq và al-Qaida "không đưa đến việc thành lập mối quan hệ chính thức" giữa Saddam Hussein và tổ chức khủng bố.

Ủy ban Tình báo Thượng viện là Ủy ban Lưỡng đảng gồm 10 người, 5 Cộng Hòa và 5 Dân Chủ. Ông John Lehman (CH) nói: "Chúng tôi không cần lấy ngón tay chỉ vào bản báo cáo vì dân chúng sẽ có thể tự phán xét những sự kiện đó". Toàn bộ bản báo cáo đã được Ủy ban nhất trí thông qua và công bố tuần này, giữa lúc Bạch Cung muốn dùng cuộc chiến chống khủng bố làm chủ đề vận động TT Bush đắc cử nhiệm kỳ II. Trong khi đó theo các cuộc thăm dò, đã có thêm nhiều người dân Mỹ cho rằng cuộc chiến Iraq đã làm gia tăng nguy cơ khủng bố thay vì làm giảm. TT Bush đã chính thức lên tiếng về bản báo cáo để xác nhận lại một lần nữa chiến tranh Iraq là cần thiết. Ông nói quyết định đánh Iraq là đúng và tiếp: "Ngày nay, vì có nước Mỹ hành động và lãnh đạo, các thế lực khủng bố và bạo ngược đã đi từ thất bại này đến thất bại khác, nước Mỹ và thế giới được an toàn hơn". Về vụ liên hệ "Saddam-al-Qaida", phát ngôn nhân Bạch Cung nói: "Chúng tôi biết có quan hệ giữa Iraq và bọn khủng bố, kể cả al-Qaida". Một người tên là Abu Musab al-Zarqawi, gốc Palestine từ Jordan, hiện bị coi như đã gây ra nhiều vụ tấn công khủng bố ở Iraq và đã từng chỉ huy một trại huấn luyện al-Qaida ở Afghanistan. Đó là một tay cao cấp al-Qaida hiện có mặt ở Iraq. Nhưng các giới chức tình báo Mỹ nói Zarqawi chỉ là kẻ phối hợp với mạng lưới khủng bố, không phải là đệ tử trung thành với bin Laden. Zarqawi lập an toàn khu ở Bắc Iraq, trong vùng của các nhóm Thánh chiến cực đoan người Kurd, ở ngoài vòng kiểm soát của Saddam trước đây.
Báo cáo của Ủy ban Thượng viện cho thấy tính chất cuộc chiến Iraq là chọn lựa nhiều hơn cần thiết. Nhưng TT Bush tuyên bố: "Dù không tìm thấy các kho vũ khí giết người hàng loạt, chúng tôi vẫn làm đúng khi đánh vào Iraq. Chúng tôi đã hạ được một kẻ công khai tự nhận là kẻ thù của nước Mỹ, có khả năng sản xuất các loại vũ khí giết người hàng loạt và có thể truyền lại khả năng đó cho bọn khủng bố. Sau vụ 11-9-01 chúng tôi không thể để cho thế giới phải chịu một sự rủi ro như vậy". Hồi đầu năm 2002, TT Bush đã liệt Bắc Hàn, Iran và Iraq vào Trục Tam Ác. Năm nay những tin tức mới nhất đã cho thấy về mặt vũ khí hạt nhân, Bắc Hàn và Iran còn nguy hiểm hơn Iraq của Saddam rất nhiều. Nhưng nếu có sự lựa chọn, điều đó cũng dễ hiểu vì Saddam chưa có bom nguyên tử và Iraq èo oặt như một anh què giò, luôn luôn bị phi cơ Anh-Mỹ bay thám sát trong vùng cấm bay.
Sự thật khi ra lệnh cho quân đội tiến vào Baghdad, TT Bush đã lựa chọn cho nước Mỹ một đường đi dứt khoát: xây dựng một chế độ tự do dân chủ cho Iraq. Đó là một con đường hiểm ác, đi vào chỉ có tiến chớ không thể bỏ ngang và rất tốn xương máu. Bao giờ tiến đến mục đích, điều đó còn tùy tình hình biến chuyển ở Iraq. Hy vọng chính phủ lâm thời Iraq sẽ có khả năng tự lo được an ninh và giải trừ được hiểm họa nội chiến để quân đội Mỹ có thể sớm rút về. Muốn vậy chỉ nên quốc tế hóa vấn đề Iraq thay vì Iraq hóa chiến tranh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.