Hôm nay,  

Thơ

08/07/200000:00:00(Xem: 7334)
Về Thăm

Lưu lạc xa quê mười mấy năm,
Hôm nay lại được trở về thăm.
Lũy tre làng cũ rung trong gió,
Lối nhỏ và thôn trải đá dăm.
Lũ trẻ nhà ai nô trước ngõ,
Thấy ông già lạ chúng hỏi rằng:
Ông tới nhà ai, cháu chỉ cho!
Nhà ông đây, ông cứ đi vô.
Đầu sân con vện mơ màng ngủ.
Sực tỉnh chồm lên sủa rất to.
Vờn lại bên tôi quấn quýt vào,
Mười mấy năm rồi tưởng quên tao!
Tôi đưa tay vuốt lưng con vện,
Nó ngước nhìn tôi nước mắt trào
Mấy đứa con tôi ùa cả lại,
Mừng mừng, tủi tủi rước tôi vào.
Ôm tôi không nói, rưng rưng lệ.
Cứ đứng ôm tôi, con nghẹn ngào..
Rồi kéo vô nhà con tôi kể:
Hàn huyên câu chuyện... mừng làm sao.
Bố mẹ ra đi bỏ lại con.
Mười mấy năm rồi tháng năm tròn.
Nay đà qua rồi cơn vận bĩ,
Việt kiều yêu nước... phải không con..."
Anh Mười

*

Mưa tháng sáu

Trời mưa tháng sáu ngập đồng,
Thân cha lặn lội lưng còng ruộng xa.
Mẹ lo bảo quản việc nhà,
Bón phân cho nọc trầu già xanh tươi.
Ngoại già hiền hậu mỉm cười,
Đàn con góp sức dựng xây mái nhà.
Chờ cha xong việc uống trà,
Cơm chiều, kho tộ bạc hà canh chua.
Mẹ làm thêm gỏi càng cua,
Cho cha nhấm nháp bông đùa cùng con.
Qua rồi một thuở vàng son,
Bây giờ đạo nghĩa chẳng còn như xưa,
Quê nhà giờ đã mưa chưa"
Quê người tháng sáu trời mưa thật buồn.
Nhớ nhà con giọt lệ tuôn,
Vĩnh Hòa Hiệp

+++

Thứ nhứt

Anh đã cho tôi một lời hứa
Và như ước niệm thời gian vùn vụt trôi
Những đóa hoa mặt trời thích tìm nắng
Xem như vậy thôi cũng một đời.
*
Không gian bao la muôn màu sắc
Ai khép mình sống với ước mơ
Ngày lẫn đêm đầy đủ mong chờ
Yêu đau khổ vậy sao"
*
Cỏ xanh cũng học đòi ưu tư
Phấn trắng cố ươm màu nhung nhớ
Bảng đen lạnh lùng hơn cả mùa đông
Và những lớp học trống không bóng người
*
Người xưa về đâu"
Từng giọt mưa ngâu tí tách hỏi
Bài tình ca năm đó đâu"
Cơn khát hành hạ cơ thể khô cằn
*
Nghĩa trang chiều nay vắng
Người thăm viếng bận ngon giấc nồng ấm
Ai đã khuất êm ả nơi này
Mộ đá tuy cao không che nổi bầu trời
Tím
HPDC

+++

Mưa bên sông

Cùng một thời tuổi thơ
Hai đứa ở đôi bờ
Em bờ sông bên đó
Chỉ cách một con đò
*
Trước sân hàng dâm bụt
Dưới tàn cây ô môi
Bông nở màu tim tím
Chúng ta cất nhà chòi
*
Theo đám bạn hàng xóm
Bơi xuồng khắp các sông
Tìm hái bông điên điển
Làm dưa ngày mưa giông
*
Mấy năm trời trường quận
Cùng chung tuổi học trò
Tình bạn thời thơ dại
Giấy trắng đời thơm tho
*
Em bây giờ đã lớn
Áo trắng dài thướt tha
Trên đường chiều tan học
Anh theo dặm đường xa
*
Rồi em giã biệt trường
Bỏ lại người em thương
Theo chồng về xứ lạ
Dặm đường dài gió sương
*
Anh về bến sông xưa
Con đò vẫn bên sông
Em phương trời xa thẳm
Còn nhớ" Mưa bên sông.
Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu có cơ hội bạn hãy ghé thăm tiểu bang Alaska, Hoa Kỳ một lần, để sống hoà mình với thiên nhiên và động vật hoang dã nơi này. Thiên nhiên màu mỡ, giàu có và diệu kỳ
Ngày 22-11-2015-Hội Nghị Cấp Cao ASEAN lần thứ 27 tại thủ đô Malaysia, đã thông qua “Tuyên bố Kuala Lumpur-2015”, Cộng Đồng ASEAN- asean community- chính thức đươc thành lập.
Nhà chế tạo thuốc OxyContin là Purdue Pharma, và những người chủ của nó, tức gia đình Sackler, đề nghị dàn xếp hơn 2,000 vụ kiện chống lại công ty với số tiền từ 10 tỉ đô đến 12 tỉ đô la.
Tổng cộng thời gian chấp chính của Thủ Tướng Trần Trọng Kim, có lẽ, vẫn chưa bằng số giờ mà các ông Thủ Tướng Cộng Sản sau đó ngồi hội họp. Và có lẽ đám người này không họp bàn về chuyện gì khác ngoài việc bán nước hại dân nên chế độ hiện hành càng kéo dài thì quê hương càng lụn bại.
chúng tôi xin kể lại dưới đây một câu chuyện về tình mẫu tử của một người mẹ VN, thương yêu con vô bờ bến, làm cho nhân viên trong Ban Quản Đốc trại tù từ tiểu bang đến liêng bang đều phải ngạc nhiên
A Lưới là tên một huyện của tỉnh Thừa Thiên –Huế .
Thứ sáu tuần rồi 23/8/2019, một người bạn của tôi là từ Hoa Kỳ sang thăm có kêu gọi tôi ủng hộ phong trào thoát Trung do tổ chức anh đang vận động.
Cũng như phần nhiều những người mê đọc sách ở thế hệ tôi, chúng tôi đã biết và đã đọc tập truyện HVV từ khi còn là một học sinh trung học tại quê nhà.
Kỷ niệm 270 năm ngày sinh của đại thi hào Johann Wolfgang von Goethe (28.8.1749). Goethe được xem như là một trong những người sáng tác thơ quan trọng nhất của văn học Đức.Nếu người Việt chúng ta tự hào về đại thi hào Nguyễn Du thì người Đức cũng rất tự hào về nhà thơ lớn của họ là Goethe.
Ngày 20 tháng 8 vừa qua, Huynh Trưởng Nghĩa Sinh (HTNS) đã được mời chia sẻ kinh nghiệm của thầy về cách thức tổ chức và điều hành các dự án Công Tác Xã Hội (CTXH) cho các đại diện cộng đồng gốc Châu Á tại Đại học Công lập Chicago.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.