Hôm nay,  

Cũ Rích

31/01/200100:00:00(Xem: 7922)

Từ cuộc đấu tố Linh mục Chân Tín, qua cuộc đấu tố Bác sĩ Nguyễn đan Quế, đến cuộc đấu tố Cụ Lê quang Liêm; dù tại tổ dân phố địa phương hay trên truyền thanh, truyền hình; CSVN cũng đã tỏ ra thoái hóa, bế tắc, và mất trắng khả năng sáng tạo trong phương pháp tuyên truyền sách động quần chúng; và vì vậy, bị phản tác dụng trầm trọng.
Trong khi phong trào nhân dân đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân tộc không ngừng phát huy sáng kiến, dựa trên tiến bộ khoa học kỹ thuật của Thời đại Tin học (Internetet, fax, e-mail, cell phone, thẻ phone, disk), thì CSVN lại vẫn cứ dùng phương pháp con trâu với cây cày, cũ rích của Thời Cải Cách Ruộng Đất là Đấu tố.Thời đó phương pháp ấy tương đối có hiệu quả, gíup cho CS giết được 200 ngàn "địa chủ" ở Miền Bắc. Con số này là con số ghi theo diễn văn sửa sai của Ô. Hồ chí Minh. Thực sư số người bị đấu tố chết phải lớn hơn nhiều.
Nhưng phương pháp đấu tố trở nên lỗi thời và lố bịch trong thời hiện tại. Truyền thông đại chúng bây giờ chạy đua với ánh sáng bằng kỹ thuật cao, làm không gian, khoảng cách, trái đất thu nhỏ lại. Một biến cố xảy ra bất cứ nơi nào trên địa cầu, chỉ trong khoảnh khắc sau, cả thế giới đều biết. Dù CSVN không tiếc tiền của, công sức ngăn chận, bưng bít thông tin - độc quyềøn báo chí, phát thanh, phát hình, tạo bức tường lửa trên siêu xa lộ thông tin, viễn thông, bưu điện, v.v. - tất cả đều vô ích với tiến bộ khoa học, kỹ thuật cao trong ngành truyền thông của thế kỷ 21.
Phương pháp đấu tố ba nhà đấu tranh trên của CSVN đã cũ rích, Đề tài cũng hết sức lỗi thời. CS vẫn sử dụng cái bao bố trùm lên đầu Việt gian thời kháng Pháp và cái mũ cao bồi CIA thời chống Mỹ đểõ chụp lên đầu người không theo CS, người chống lại hành động độc tái toàn trị của CS. Cách làm không khác cách làm làm hàng mấy chục năm qua. Cũng theo giống y, bắt chước một cách máy móc hai nguyên lý tuyên truyền lỗi thời của Goebel thời mồ ma Đức quốc xã và của Pavlov thời Vô sản chuyên chính ở Liên xô đã chết. Hai nguyên lý ấy là thứ nhứt, một giả dối lập đi lập lại nhiều lần sẽ thành sự thật. Một giả dối lớn dễ được chấp nhận hơn điều giả dối nhỏ. Thứ hai, có thể bị điều kiện hóa Con Người bằng tuyên truyền tẩy não, rồi nhồi sọ, để đối tượng phải tin, nói, làm điều dối một cách thực thà và mẫn cán như con thú được huấn luyện làm trò xiếc. Không ít người CS bị nhồi sọ theo phương pháp Pavlov mà không hề hay biết. Cách tuyên truyền sách động ấy đòi hỏi một bầu không khí chánh trị và văn hóa khá tiệt trùng. Phải điều kiện hóa quần chúng, kềm quần chúng ở trình độ chỉ đủ để hiểu và chấp nhận tuyên truyền thôi. Không cho hiểu biết nào khác để có thể so sánh, và lý luận được.
Hệ quả của chính sách ấy là ngu dân. Với người chưa thấy tuyết một lần nào trong đời, cứ nói tuyết của Liên xô trắng hơn tuyết Mỹ, nước sôi Liên xô nóng gấp đôi nước sôi Mỹ, và CS dân chủ hàng ngàn lần hơn Tư bản, thì cũng dễ có người tin. Đối với người ở rừng ngập mặn U Minh (mật khu của CS Miền Nam), Cà mau, chưa thấy chiếc xe hơi ra sao, nói Thiết vận xa M113 làm bằng giấy, hẵn phải tin ít hay nhiều. Người viết bài nầy là một nhân chứng mắt thấy tai nghe trong một cuộc hành quân ở Kinh Thứ Bảy, Kiên giang, năm 1965. Một số trẻ em, khoản mười mấy tuổi, cãi chí chóe với nhau, xe tăng bằng sắt chớ không phải bằng giấy, sau khi gõ tay vào thành xe, lúc anh em binh sĩ dừng quân cho Toán Dân sự vụ phát thuốc, cấp quà cho một xóm nghèo xơ xác.

Nhưng phương sách tuyên truyền ấy hoàn toàn bị phá sản trong Thời đại Tin học. Quần chúng hiện thời, kể cả bà con VN đang ở trong gọng kềm CS, cũng thừa mứa thông tin, nghị luận. Như đã nói, có rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng với kỹ thuật cao, nói bằng tiếng Việt, giọng đủ ba miền, hàng đêm, hàng ngày, chọc thủng bức màn tre của CSVN, đưa chân lý đến hang cùng ngõ hẹp. Đó chưa nói đến sự tràn ngập lãnh thổ của ý thức hệ tự do dân chủ, xâm nhập không thể cản được do việc mở cửa kinh tế của CS, bằng người, bằng ấn phẩm, băng đỉa, bằng viễn thông, mạng lưới Internet. Pháp Luân Công ở Trung quốc liên kết nhau nhờ các phương tiện tin học, thành một xã hội ảo vượt khả năng kiểm soát của ngành an ninh. Các nhà đấu tranh ở VNCS phổ biến tin tức, quan điểm ra ngoại quốc và cho những người trong tổ chức có khi còn nhanh hơn hãng tin của CS.
Trở lại việc CSVN đấu tố những nhà đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân tộc trong nước. Vì phương pháp và đề tài cỗ lỗ sĩ và vì bất lực trước sức khai phóng và phong phú thông tin nghị luận của Thời đại Tin học, tuyên truyền vận động quần chúng của CS trong nước bị phá sản và sanh phản tác dụng ngay trong quần chúng nhân dân.
Từ lâu CSVN cố dấu diếm, che đậy, bưng bít - kẹt lắm thì khu trú - các tin tức của các phong trào đấu tranh. Chiến dịch đấu tố của Đảng sẽ giúp quần chúng hoá phong trào trên bình diện quốc gia qua " báo, đài của Đảng, Nhà Nước" . Vì muốn hay không, " báo đài của Đảng" cũng phải phổû biến tin các cuộc đấu tố theo chiều hướng của Đảng. Thảm thay, tâm lý chung của người dân trong nước là thường hiểu ngược những gì Đảng và Nhà Nước tuyên truyền.
Phản tác dụng thứ hai là giúp cho người dân vượt qua, thắng được mặc cảm sợ CS, sau khi thấy có nhiều người, nhiều tôn giáo đã chống CS mà có sao đâu. Cùng lắm là ở tù, rồi cũng có ngày ra; chết chóc gì mà sợ.ï Yếu tố tâm lý quần chúng này rất quan trọng cho mọi cuộc phát động, phát triễn đấu tranh. Bước đầu mãi là bước khó. Ngay một diển giả kinh nghiệm vẫn cảm thấy hồi họïp khi bắt đầu đứng lên để phát biểu, nên thường phải thầm lặng hít vào vài hơi dài để trấn tỉnh, và nhìn ly nước lặng yên để an tâm trước khi nói lời đầu. Huống hồ, người dân thường, ít kinh nghiệm trước đám đông, sẽlo sợ cở nào khi dấân thân vào con đường tranh đấu chung của nhân dân, sau bao thời gian bị CS khũng bố tinh thần, vật chất, trắng, đen, xám. Cũng như, trong cuộc biễu tình, cái khó là có những tiếng phản đối đầu tiên. Khi có rồi, mọi người vượt qua nỗi lo sợ ban đầu, sẽ ào ào như thác đổ sau.
Thứ ba, các nhà đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho tự do dân tộc được uy tín, tin yêu hơn trong quần chúng. Trừ một số đảng viên quyền cao chức trọng, hưởng nhiều quyền lợi, hầu như ai ai trong nước cũng chán chê, ghét bỏ CS rồi. Ai chống Cộng là người dân thích. CSVN đấu tố các nhà tranh đấu có khác gì ngậm máu phun người dơ miệng mình trước thôi, cũng như người cầm dao chém nước, nước có sứt mẻ gì, mà y ướt cả mình mẫy. Trái lại người dân càng tin yêu các nhà tranh đấu và ghét bỏ CS do lương tâm cố hữu của Con Người vốn binh vực người yếu, ghét bỏ kẻ mạnh hiếp yếu.
Sử dụng đấu tố, một phương sách tuyên truyền sách động quân chúng cũ rích, bá đạo, phi nhân (xem người dân như con vật huấn luyện làm trò xiếc), chụp mũ các nhà đấu tranh vì tự do tôn giáo, tự do dân tộc, cho quyền sống của nhân dân, trong Thời đại Tin Học của thế kỷ 21, CSVN tỏ ra đã bị thoái hóa, bế tắc cùng cực. Phản tác dụng của phương sách sẽ giúp cho quần chúng cảm thông, gần gũi, tin yêu lảnh đạo đấu tranh hơn. Phong trào đấu tranh vì vậy sẽ lớn mạnh hơn trong những tháng ngày sắp tới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.