Hôm nay,  

Đón Gió Trở Cờ

18/07/200000:00:00(Xem: 10807)
Việc mở cửa Thị trường Chứng khoán Việt Nam đã được tung hê nhiều lần “sắp có, sắp có”, tưởng như kéo màn đến nơi rồi, nhưng lần nào cũng suội lơ. Cái bảng chợ tài chính này đã thấy nói đến từ cả chục năm nay khi mới có đổi mới kinh tế, nhưng cà rịch cà tang nó vẫn không thành hình. Từ khi đầu tư ngoại quốc đội nón ra đi, kinh tế xuống dốc người ta lại thấy màn hát thị trường chứng khoán được quảng cáo rầm rộ. Nhưng dù hô hoán đến cả chục lần, rút cục nó vẫn bí xì không chui ra khỏi bụng mẹ. Đến nay tại sao có quyết tâm cao làm thật" Đó là vì các ông Hà Nội muốn “đón gió” thương ước ký với Mỹ. Vấn đề là “đón gió”, nhưng các ông có muốn “trở cờ” như câu nói quen thuộc của người Việt hải ngoại hay không"

Cho đến chí kỳ tuần vừa qua, cửa Thị trường Chứng khoán Việt Nam bị một cái kẹt muôn thủa là chợ không có hàng để mua bán. Trước ngày mở cửa, có đến 6 công ty môi giới mua bán chứng khoán, nhưng chỉ có hai xí nghiệp lên danh sách có chứng khoán đem ra bán. Cái viễn tượng nhiều kẻ rao hàng nhưng hàng lại thiếu để bán thật thê thảm. So với những thị trường chứng khoán khác trên thế giới, nó chẳng khác gì một trò hề trên sân khấu tuồng Quảng Lạc. Vậy cường điệu mở cửa làm chi cho khổ"

Tôi nghĩ các ông kinh tế Hà Nội trong lúc này không có hy vọng tạo ra cái chợ mua bán cổ phần của các công ty, vì không có công ty ngoại quốc nào dám đi đêm vào cái chợ âm phủ này, và dù có bầy bán cổ phần của các công ty quốc doanh cũng chẳng có ma nào dám mua. Các ông chỉ muốn tạo ra một cái chợ chồm hổm để vay tiền thiên hạ. Mục tiêu chính của Thị trường Chứng khoán Việt Nam là mượn gió thương ước để bầy bán công trái của nhà nước. Công trái hay trái phiếu chỉ là giấy nợ đã viết sẵn. Các ông đem giấy nợ này rao bán ở chợ Trời, người Mỹ vẫn gọi là chợ Ruồi (Flea Market), dân ta quen gọi là Chợ Chồm hổm. Công trái hay quốc trái là loại giấy nợ của nhà nước in sẵn để gạ bán cho thiên hạ. Ai bỏ tiền ra mua là cho nhà nước muợn tiền, và giấy nợ đủ loại lớn nhỏ như giấy bạc nên ai muốn cho vay bao nhiêu, ít nhiều cũng vơ hết. Nhà nước hết tiền đầu tư nên đây là vay nợ kiểu chợ chồm hổm như các bà bưng mẹt ra bán ở chợ cá. Nó giống như kiểu ăn đong từng ngày của dân khố rách áo ôm.

Vậy thử xem cái kỹ thuật ăn đong này như thế nào. Cho đến nay chợ vay nợ của Việt Nam đã không phát triển được mặc dù đã cố in thật nhiều giấy nợ đem bán. Người ta mua giấp nợ là ham có lời đến kỳ hạn hoàn tiền. Giấy nợ in sẵn số tiền nhất định phải hoàn trả, nhưng bán ra với giá còn mặc cả. Không có ai mua thì phải bán rẻ hơn số tiền nợ ghi trên giấy. Rẻ bao nhiêu, số tiền lời cho vay đến kỳ trả nợ lại càng cao. Và giấy nợ thiếu tín nhiệm cố nhiên chỉ gạ bán được với giá thật thấp cho những ông nào ham thử thời vận như ta mua xố số.

Tháng 6 năm 1996 bộ Tài Chính Việt Nam đã bắt đầu bán Công trái một năm hoàn trái vì đầu tư ngoại quốc đã xuống sau khi đại hội đảng năm đó quyết định “đổi mới kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Giấy nợ bán không được, thiên hạ trả giá quá thấp nên phải “đấu giá” xem anh nào trả cao hơn là bán. Đầu tư ngoại quốc xuống mạnh, Việt Nam thiếu vốn đến thê thảm, từ thời kỳ cực thịnh 2.8 tỷ đô-la năm 1996, đến năm 1999 nó còn chưa đầy 1 tỷ, tính ra mỗi năm mất đi 500 triệu đô-la. Vào những tháng đầu năm 2000, nó còn xuống nữa, tính ra mất đến 85% đầu tư ngoại quốc so với năm 1996.

Tháng 2 năm 2000, Ngân hàng Nhà Nước Trung ương phải đặt ra lệ mỗi tuần một lần bán đấu giá giấy nợ hoàn trái 365 ngày. Đến tháng 4 vừa qua bộ Tài Chính lần đầu tiên bán đấu giá giấy nợ hẹn hoàn trái trong 3 tháng. Đúng là quẫn quá rồi, nên phải hẹn ăn đong rồi trả liền ngắn hạn. Hai tuần trước sau khi đưa ra quyết tâm thúc cho Thị trường Chứng khoán chui ra khỏi bụng mẹ, bộ Tài chính đã chỉ thị phát hành Công trái một năm và lên danh sách bán đấu giá tại Thị trường Chứng Khoán sắp mở. Cho đến nay các ngân hàng thương mại chỉ được phép mua giấy nợ, nhưng lần này sẽ được phép mua bán qua lại với nhau, mong tạo cho chiến dịch ăn đong chợ Trời có khí thế nở rộ.

Thật ra thao tác trái phiếu không phải là chuyện lạ trên các thị trường tài chính thế giới ngày nay. Bất cứ chính quyền nào cũng có thể đem bán công trái của mình trên các Thị trường Chứng khoán quốc tế. Việt Nam cũng có quyền đó, nhưng bán được hay không là do tín nhiệm trên cái giấy nợ. Nếu làm ăn thua lỗ giấy nợ ngày càng xuống giá. Cũng giống như các bà cũng có thể bưng cái mẹt cá ở chợ chồm hổm đến bán các ở các siêu thị hiện đại sau khi trả lệ phí. Chỉ có vấn đề là cá tuơi hay cá thối mà thôi.

Các ông Hà nội muốn đón “gió thương ước” để bán cá giấy nợ. Chỉ có điều khổ là cơn gió đó còn ở chân trời, trong khi thời gian lại cấp bách vì tiền nong đã cạn, để lâu cá uơn. Sau khi ký xong thương ước, phép lạ không có ngay. Bởi vì ký đã vậy, còn phải chờ Quốc Hội Mỹ thông qua thương ước mới thi hành được. Các dân biểu Cộng hòa nói sẵn sàng hợp tác với Dân Chủ để tìm ra đủ thời giờ cho Hạ Viện thảo luận và biểu quyết, dù đã gần đến ngày các ông phải về quản hạt vận động tranh cử. Nhưng nếu các ông Cộng Hòa lại muốn Bạch Cung và Quốc hội kỳ tới - mà họ hy vọng của họ - được có cái danh “hoàn tất” thương ước thì thật kẹt cho Hà Nội.

Tôi xin nói thật, đón gió hơi sớm cũng tốt thôi. Nhưng nếu không chịu trở cờ thì không vẫn hoàn không.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hồn vô tư gửi cửa thiền thanh vắng/ Sáng quét lá, chiều nghe kinh, cất cao mật ngôn Phạn ngữ/ Đáy tâm sâu hun hút, chơi vơi những bóng hình, bồng bềnh những ẩn điệu/ Mộng ban sơ, lặng lẽ, trôi đi những tháng ngày…
Chiều nay, một chiều cuối năm, ngồi một mình bên tách trà quên uống đã nguội lạnh, tôi lẩn thẩn ôn lại những ngày qua, và hình ảnh người đàn bà ấy lại nổi bật kéo theo nhiều chuỗi hồi ức khác tưởng đâu đã hoàn toàn bị quên lãng. Chuyện xẩy ra cách đây hơn nửa thế kỷ.
Vậy đó, điều kiện làm việc của những người vắt đến tận cùng sức khỏe để xây dựng chế độ! Vậy đó, số phận của Giáo Sư Đại Học! Nửa dân tộc đã chịu đựng gần phần tư thế kỷ, nay cả nước đang trong cảnh trầm luân, quốc nạn kéo dẫn dân tộc đi xuống con đường dốc thẵm mịt mùng. Gió lạnh của ngày giáp Tết đánh bật dậy lớp da gà trên tay Minh
Cuối năm 2017, Hải và vợ vừa bước xuống xe định mở cửa tiệm Nail bắt đầu một ngày mới như thường lệ, thì 7-8 nhân viên công lực ập đến, súng ống chĩa vào người Hải y hệt cái lần thằng nhỏ 17 tuổi tên Hải bị bắt vào năm 1984 thuở ấy. Cũng y như lần đó, Hải bị đè xấp mặt xuống mặt đường để bị còng tay chéo ra sau lưng, giữa tiếng la hét van nài và khóc lóc của vợ.
nhiều tài liệu chứng tỏ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên Biển Đông thuộc chủ quyền Việt Nam. Từ thời nhà Nguyễn, hàng năm, triều đình gởi thuyền ra Hoàng Sa thăm dò rồi trở về. Năm 1835 vua Minh Mạng sai thuyền chở gạch đá, đến xây đền trên đảo
Năm nay là năm Hợi. Xin nói chuyện con heo. Hi vọng quí vị có được những giây phút thoải mái, thư giãn trong mấy ngày Tết. Con heo xuất hiện trên trái đất cách nay sáu triệu năm. Hỏi “Sao ông biết?” Thì nói rằng “Di chỉ hóa thạch còn đó!”
SAIGON -- Nhà nước Hà Nội nói rõ: một mục tiêu lớn của nhà nước CSVN là dạy tiếng Việt cho thế hệ trẻ Việt kiều hải Em ngoại.
Ngày sinh của nhạc sĩ Lê Uyên Phương là ngày 2, tháng 2/1941. Như thế nghĩa là, hôm Thứ Bảy 2/2/2019 là tròn 78 năm sinh nhật của người nhạc sĩ họ Lê.
SEOUL -- Mỹ có thể sẽ nhượng bộ Bắc Hàn, theo thông tấn Nhật Bản NHK. Bản tin ghi rằng Đặc phái viên Mỹ tại Bắc Hàn ngụ ý Washington có thể thảo luận khả năng nhượng bộ Bình Nhưỡng, trước thềm 2 nước họp thượng đỉnh lần thứ 2, dự kiến trong tháng này. Hôm thứ Năm, trong bài phát biểu tại Đại học Stanford, tiểu bang California, ông Stephen Biegun cho biết ông dự kiến thảo luận về "biện pháp tương ứng" của Mỹ để đổi lấy việc Bắc Hàn phi hạt nhân hóa.
MADRID - Tòa tối cao Tây Ban Nha loan báo: 12 chính khách ly khai ra tòa ngày 12-2 để trả lời về vai trò của họ trong cuộc vận động giành độc lập cho miền nam giàu có hơn với tên gọi Catalonia.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.