Hôm nay,  

Thơ Thơ

09/12/200100:00:00(Xem: 5682)
Của Tôi

Tôi có một người Mẹ để cho tôi cách xa,
Tôi có một người cha để cho tôi không gần,
Tôi có nỗi đau thầm nên lúc nào cũng nhớ,
Tôi có nhiều trắc trở không đủ sức vượt qua,
Tôi có một căn nhà không bao giờ ở tới,
Tự tạo niềm tin mới để tiếp nối cuộc đời,
Tôi mơ một khoảng trời để cho tôi đủ thở,
Tôi nằm đêm trăn trở để thấm thía phận mình,
Tôi từng có người tình để chỉ nghe phụ bạc!
Tôi một đời trôi dạt để biết mình lang thang...
Từng là kẻ đi hoang nên không ai thừa nhận!
Tôi không biết thù hận nên chẳng oán trách ai!
Tôi có nỗi buồn dài nên niềm vui rất ngắn,
Tôi có bàn tay trắng để không sợ mất gì!
Tôi trở thành chai lì đến không còn cảm giác,
Tôi vốn nhiều mất mát chẳng bao giờ được đền,
Nên đôi khi cần quên những gì mình lỡ có...
Như tình em ruồng bỏ tôi cứ ngỡ nồng nàn,
Vì cũng biết dối gian có khi nuôi mình sống"
Với tâm cảm: chiếc bóng đi bên cạnh cuộc đời...
Như những hồn ma trơi không có nơi nương trú!
Tôi là con dã thú tự liếm vết thương mình,
Biết rằng ánh bình minh chẳng bao giờ soi tới"
Thôi, em đừng bối rối, vội vã rào đón gì!
Bận tâm làm chi khi cuộc đời vẫn thế"""
Có chút lòng tử tế thỉnh thoảng hỏi thăm nhau,
Để tháng ngày mai sau bớt đi cơn sám hối.

Nguyễn Tư

*
Mừng Ngày Hội Ngộ

Kính tặng bạn Hoàng Tâm - Hoa Kỳ

Mừng vui gặp lại: bạn Hoàng Tâm
Ghi ở lòng Tương bao nhớ thương
Bốn bể chung tình thân một hướng
Châu Mỹ về đây hội thơ Đường
Mơ trăng Châu Úc gieo tơ ngọc
Đợi nắng xôn xao tuổi thọ trường
Tuổi hạc: Hoàng gia - tình hội ngộ
Bạn hiền Huế đô - lắm tơ vương.

Thanh Tương

*
Gặp Lại Bạn Hiền

Kính tặng hai bạn Vĩnh Thọ - Hoa Kỳ

Bao ngày xa cách nay về đây
Gặp gỡ tri âm thỏa những ngày
Đất khách nhớ nhung con và cháu
Tuổi già đất Úc ngút chân mây
Gặp lại bạn hiền nối tình quê
Láng lai tình cảm tự bao giờ
Tấm lòng người ngọc nhiều ưu ái
Cảm động lòng Tương những tiếng thơ
Biết nói gì đây, hỡi bạn Ngọc"
Tình quê thương cảm lòng Tương mãi
Xao xuyến tâm tư nói chẳng vừa
Đậm đà tình cảm bút hoa đưa
Xướng hòa đồng điệu nhớ bao lâu
Thời gian chưa xóa mờ thương nhớ
Khắc ở lòng tương tự buổi đầu
Bạn đã về đây thăm con cháu
Đồng hương Núi Ngự bao trông chờ
Tình ta nối lại, tình tri kỷ
Gặp lại bạn hiền, nối tiếng thơ
Tuổi hạc về đây thỏa ước mơ
Bạn ơi xin hiểu lòng Tương nhé
Mãi tình thân quý thuở bao giờ!

Thanh Tương

*
Hồng Hoang

Em,
Búp hồng nụ xinh non
Thướt tha cành chon von

Ôm trời xuân diễm mộng
Mênh mông bờ ảo vọng

Tình yêu và dục vọng
Say đắm trái tim nồng

Em,
Quên tình sâu nghĩa trọng
Quên cội nguồn non sông

Gió muôn phương lồng lộng
Trời nổi trận mưa giông

Tất cả giờ vang vọng
Tất cả giờ hư không

Ôi! Hồng hoang!
Hoàng hôn.

CPM

*
Cho Em Nhớ Lời Thề

Giữa hai mùa mưa nắng
Tôi có biết gì đâu
Trời đất của ngàn sau
Những đóa hoa nhạt màu.

Giữa hai mùa mưa nắng
Đám mây hồng chơi vơi
Trong khung trời xa lạ
Lũ lưu dân lạc loài.

Người đi trên quãng vắng
Tủi thân mình quạnh hiu
Trời hai mùa mưa nắng
Trên thân xác tiêu điều.

Tôi bây giờ phất phơ
Cơn gió lộng mịt mù
Mắt môi giòng huyết lệ
Em hỡi! Em về chưa"

Giữa hai mùa mưa nắng
Tôi có biết gì đâu
Chiều hoàng hôn nghiệt ngã
Mai sương trắng bạc đầu.

Từng giọt đắng cà phê


Đong đưa chút nặng nề
Cho hai mùa mưa nắng
Cho ngày dài lê thê

Cho em nhớ lời thề
Giữa hai mùa mưa nắng.

Thy2000

*
Khúc Hát Cho Thuyền Nhân

Cung đàn ai bấm nốt Thăng!
Phím đàn ai khảy dây căng tiếng trầm"
Bài ca Tỵ Nạn hát lầm!
Để cho cung lạc phím câm sao đành"

Hát lên một khúc nhạc buồn
Để cho vơi bớt đoạn trường triền miên
Đàn lên phím nhạc ưu phiền
Xót xa thân phận đi tìm Tự Do
Cung đàn ta bấm nốt Đô!
Phím đàn ta khảy Tự Do cho người
Chậm chân không kịp đến nơi
Tháng ba, mười bốn... cuộc đời thảm thê(*)
Cung đàn ta bấm nốt Rê!
Phím đàn ta khảy bài chê chối người
Thuyền nhân chẳng có nụ cười
Lại còn phải bị miệng đời thị phi(**)
Cung đàn ta bấm nốt Mi!
Phím đàn ta khảy biệt ly lệ tràn
Tự Do hai tiếng khô khan
Đuổi xua tỵ nạn đẩy càn ra xa
Cung đàn ta bấm nốt Fa
Phím đàn ta khảy bài ca lọc sàng
Tỵ nạn "chính trị" là quan
Tỵ nạn "kinh tế" lầm than mỏi mòn
Cung đàn ta bấm nốt Sol
Phím đàn ta khảy chẳng còn chờ mong
Đêm nằm mơ thấy biển Đông
Giết người vượt biển phập phồng lo xa
Cung đàn ta bấm nốt La!
Phím đàn ta khảy bài ca héo tàn
"Định cư" hai tiếng phũ phàng
Nếu mà nhận được hai hàng chữ "In"(***)
Người ơi! Còn nhớ cho xin
Hai câu "nhân đạo" niềm tin xầm xì"
Cung đàn ta bấm nốt Si!
Phím đàn ta khảy bài đi xây đời
Trại giam xin hát một bài
Câu ca tỵ nạn người ngoài nghĩ sao"

Nguyễn Như Sơn

(*)14/3/1989, bắt đầu thanh lọc, (**)Tỵ nạn vì kinh tế, (***)Giấy đậu thanh lọc ở Thái (In: Vào)

*
Thủy Chung

Gió lay khóm trúc sau hè,
Lao xao cành lá, vẳng nghe tiếng đàn
Xa xa tiếng dế râm ran,
Côn trùng hòa khúc, nhịp nhàng tình quê.
Trăng khuya chênh chếch đường về,
Sương khuya lành lạnh... não nề chia tay!

Nàng rằng... Anh hỡi có hay"
Thương anh, tháng tháng, ngày ngày đợi mong;
Cùng anh trong chiếc áo hồng,
Xe tơ, kết tóc, tiết đông ấm tình!
Trao anh cánh huệ trắng tinh,
Trao anh tâm ý, thắm tình quê hương.
Trao anh hồn phách vô thường,
Trao anh, trao hết tình thương cho Người.

Anh đi biền biệt xa xôi,
Anh đi dâng hiến cho đời thân trai.
Biên cương áo trận miệt mài,
Ngày đêm diệt giặc xứng trai anh hùng!
Anh đi để lại nhớ nhung.
Em xin trao hết thủy chung cho Người!

Joseph Duy Tâm

*
Nhớ Mùa Điên Điển

Nhớ mùa điên điển trổ bông
Tụm năm tụ bảy ra sông hái về
Đồng xanh vang vọng tứ bề
Đám con nít quỷ kết bè cùng nhau
Ra trò bơi lẹ cho mau
Xuồng nào về trước được khao ăn mừng
Cuộc chơi hào hứng tưng bừng
Đến khi thắng cuộc bông lưng mất rồi
Uổng công giăng nắng đội trời
Về nhà có lẽ ăn roi no đòn
Nhớ bông điên điển dưa giòn
Đọt xoài đọt lụa cũng ngon vô cùng
Rau thì đủ thứ trộn chung
Rau dừa, húng lũi họp cùng tía tô
Kho nồi mắm với cá rô
Trời mưa cha nhậu vài tô sỉn hoài
Mưa tuôn lớp lớp sông dài
Một thời con gái mộng mơ đêm hoài
Anh làm bổn phận con trai
Làm thân lính tráng miệt mài tháng năm
Bạn bè ít dịp ghé thăm
Sẩy đàn tan nghé mù tăm phương trời
Hành quân những tháng mưa rơi
Đôi khi đột kích tối trời mênh mông
Vàng bông điên điển bên sông
Ngang qua sông cũ nhà không bóng người
Em giờ lưu lạc nơi nào"
Nhớ mùa điên điển nhớ màu bông xưa
Đưa người lỡ chuyến đò đưa
Bên trời biển rộng trời mưa chợt buồn.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thanh niên tại tỉnh Nghệ An đã bị bắt giam cì tội “phát tán tài liệu nhằm chống nhà nước,”
Chuyện người dân bị bắt vào đồn công an và rồi chết trong đó vẫn tiếp tục diễn ra tại VN qua việc tài xế Đăng Thanh Tùng vừa chết trong đồn công an tỉnh Hà Nam hôm 21 tháng 11
Để tặng thầy, cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, nhiều học sinh, sinh viên đã chọn mua dụng cụ, vật liệu về xếp hoa hay cắt giấy làm thiệp thay vì ra tiệm mua món quà gói sẵn, theo báo
Tại Sài Gòn, dù gần cả tháng nữa mới đến ngày 24/12 nhưng nhiều trung tâm thương mại, nhà sách, cửa hàng, điểm bán đồ trang trí Giáng sinh đã bắt đầu nhộn nhịp khách tham quan, mua sắm
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Nhật Báo Việt Báo vào lúc 4 giờ chiều Thứ Năm ngày 21 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Quản Trị Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Chùa Bảo Quang đã tổ chức buổi họp báo để tường trình về hiện tình sinh hoạt của Chùa Bảo Quang.
Quận Cam, California, Ngày 14 tháng 11 năm 2019. Sau thời gian dài chờ đợi, Chương trình WIC ra mắt thẻ California wic va nhan su cong bo tu Giám sát viên Andrew Do Quận tu OC Board of Supersisor.
Fountain Valley (Bình Sa) Tại Saigon Performing Arts Center vào ngày Chủ Nhật 17 tháng 11 năm 2019 Nghệ Sĩ Đỗ Thanh đã cho trình diễn Bi Hài Trường Kịch “Cay Đắng Mùi Đời” trong hai xuất trình diễn hơn một ngàn đồng hương tham dự .
LOUISIANA -- Một người đàn ông Việt Nam tại thành phố Terrytown thuộc tiểu bang Louisiana đã bị đâm chết bằng một cái giáo (thương) trong cuộc tấn công bạo động bởi người con trai vị thành niên của ông hôm Thứ Tư đã được xác nhận bởi Văn Phòng Nhân Viên Điều Tra Jefferson Parish là ông Tuan H. Nguyen, 50 tuổi
FORT WORTH, TEXAS -- Sau khi một người đàn ông tại thành phố Fort Worth nói rằng ông đã mất nhà bởi vì ông đã ký giấy giao nhà mà không biết, một gia đình khác cho biết họ sắm chút nữa là lâm vào tình cảnh vị lừa gạt giống như thế vì một giấy trao chủ quyền cho cùng một cặp vợ chồng.
Gà tây, các món ăn phụ hoặc bánh, hầu như mọi thứ đều có công thức tuyệt vời vào Lễ Tạ Ơn. Nhưng, công thức cho thảm họa thì sao?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.