Hôm nay,  

Thơ Thơ

19/05/200300:00:00(Xem: 11121)
Đêm Thu

Đêm thu vọng nhớ người thương
Đìu hiu caœnh cũ, canh sương lạnh lùng
Hương quan cách trơœ muôn trùng
Tình quê khắc khoaœi lệ đầm trong tim

Đan Phụng
Sydney mùa Thu năm Quý Mùi

*

Yêu Thương

Và tôi yêu khắp thế gian
Từ ngàn năm trước yêu tràn hôm nay
Chừng như có chút men say
Trong tim chợt hóa hương bay đầy trời
Yêu ai khắp caœ con người
Tiếng chim nào hót mà lời véo von

Ô hay! Một maœnh trăng tròn
Soi thăm thẳm caœ núi non sông ngòi
Mùa nào nước nổi trong tôi
Đất khô hạn sẽ sinh sôi vô vàn
Tươœng chừng muôn vật hỗn mang
Yêu thương một niệm caœ càn khôn yên.

Lý Thừa Nghiệp

*

Nhớ Mẹ Hiền

Nhân ngày lễ cuœa Mẹ hiền

Nhớ mẹ ru con ngọt ngào như khúc hát
Con say nồng giấc nguœ mẹ vui
Chăn ấm nào hơn tay mềm cuœa mẹ
Đã cho con ấp uœ những ngọt bùi
Vào cuộc đời cho con mấy tình thương
Mẹ ru con không kể bao canh trường
Trăng gác núi gà kêu sương giục giã
Mẹ ru con cuộc đời bao vất vaœ
Con lớn lên hình vóc mẹ hao gầy
Tuổi dại khờ con nào biết, nào hay
Lời mẹ hát đong đầy bao cay đắng
Bốn tao nôi mẹ nắm thẳng tay dài.
Giữa khuya khoắt ngậm ngùi...

Thanh Thương

*

HOA TRẮNG

(Tháng Năm, kính dâng Mẹ. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)

Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không làm được mùa Xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...
Ngô Minh Hằng

*

Hai Con Bong Bóng

Thế nào anh cũng gọi em
Bởi vì em cũng rất thèm gọi anh
Ngoài trời anh ạ, mưa nhanh
Lòng em từng giọt chảy quanh mắt buồn
Mưa đều, từng đợt mưa tuôn
Hai con bong bóng trên nguồn đuổi nhau
Đuổi hoài có bắt được đâu
Một con hụt hẫng bên đầu sông Tương
Mệt nhoài với những đau thương
Cúi đầu nhìn ngọn Vô Thường, chào thua!
Một con đến suối Tương Tư
Say trong nghĩa suối, ngẩn ngơ tình nguồn
Ôm nhầu chăn gối mà hôn
Tỉnh hay mơ nhỉ để buồn hay vui"!
Ngoài kia mưa vẫn mưa rơi
Lòng em như thể lòng trời Ướt mem!
Và anh đã gọi cho em
Hai con tim ở hai miền sục sôi
Nhớ anh, nhớ lắm. Anh ơi!
Hôm nay nhớ đến bằng mười hôm qua
Một con bong bóng xót xa
Một con mắt ướt chan hoà vì mưa ...

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Đoœ Ngầu Nước Chaœy Giòng Sông Trẹm

Kính tặng thầy Trực, để nhớ thiếu tá Hiệp tiểu đoàn trươœng tiểu đoàn Hắc Hổ

Đoœ ngầu nước chaœy giòng sông Trẹm
Trắng dã bông tràm rặng U Minh
Hoàng hôn buông phuœ vàm Thứ Chín
Nghe vịt kêu chiều nỗi xót xa
Anh người lính trận bao năm tháng
Tôi gã thư sinh mới ra trường
Đất lạ thành thân ngày xa xứ
Chung rượu mời nhau kể chuyện đời
Tan giấc công hầu ngày binh lưœa
Bút nghiên xếp lại buổi lên đường
Người yêu, bạn hữu lời từ biệt
Mẹ già một bóng thấy mà thương
Lính trận từng ngày đi muôn neœo
Trôi theo vận nước tháng năm dài
Vui với bạn bè tình Hắc Hổ
Lội ruộng băng đồng mấy ai thương
Khi về Cờ Đoœ khi hoœa lựu
Chắc Băng Xeœo Cạn mấy kinh dài
Trực thăng vận đổ như cơm bữa
Qua rặng trâm bầu áo em bay
Lặn lội quê nghèo tôi khaœo sát
Xây trường đào giếng lợp nhà dân
Đất mặn phèn chua hà tiện nước
Theo bạn ra sông tắm những chiều
Đêm nghe ếch nhái buồn não nuột
Tiếng muỗi kêu chiều dạ héo hon
Nghe câu vọng cổ buồn đứt ruột
Xuống nhịp song lang ực cái khà
Xứ lạ quê nghèo mưa tầm tã
Cá lên đồng ruộng ta đói meo
Hột vịt luộc hoài thôi cũng ráng
Lâu ngày cũng có chuột xào lăn
Vàm sông ngồi ngóng ghe từ biển
Ghé bờ mua chút cá còn tươi
Vài con ghẹ sống tôm đôi ký
Khoai mỡ, canh bầu thôi cứ lua
Nắng hạ cá về vuông để sống
Cá rô kho tộ với lươn um
Cá lóc nướng trui, rau, chuối chát
Bọn mình nhậu đã quắc cần câu


Những lúc nghe tin quân đụng nặng
Thấp thoœm lo âu đám bạn mình
Chiến chinh mấy khi người trơœ lại
Cạn chén hồ trường lúc có nhau
Hắc Hổ bạn ơi ai còn mất"
Cho lòng uất nghẹn một niềm đau
Thương quá cho người đi giữ nước
Chẳng thẹn lòng mình với quê hương
Câu thơ bạn giỡn khi còn sống
Ba chục năm trời vẫn nhớ luôn
Giờ đây xin gưœi người tri kyœ
Nơi suối vàng kia bạn mỉm cười

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Anh Vẫn Yêu Em Trọn Kiếp Này

Anh vẫn yêu em trọn kiếp này
Cho dù uống mãi vị chua cay
Cho dù năm tháng đầy nước mắt
Anh vẫn yêu em trọn kiếp này

Trăm năm nào có nghĩa gì đâu
Chỉ thoáng mơ thôi đã bạc đầu
Đêm tàn vẫn thấy đời chưa sáng
Một chữ duyên hờ trách chi nhau

Ai baœo ngày ấy mới sang xuân
Mắt em đã vội sáng vô ngần
Và em đã vội khoe xiêm áo
Để bước anh về thấy bâng khuâng

Thuơœ ấy vai gầy áo trinh nguyên
Em - nàng tiên nhoœ - mới lớn lên
Đôi mắt nai vàng ngây thơ quá
Anh đã miên du khắp mọi miền

Mấy chục năm rồi đời biển dâu
Hình hài xơ xác những thương đau
Anh vẫn chìm trong cơn mê hoaœng
Cố giữ trong tim mộng ban đầu

Mấy chục năm rồi vắng chiến chinh
Ngày tàn heo hút vẫn trôi nhanh
Súng gươm một thuơœ nay im vắng
Còn lại đời nhau em với anh!

Thì sao đành đoạn nói chia ly
Đành đoạn chia đôi nưœa câu thề
Đành đoạn quên đi vầng trăng cũ
Cho úa vàng trên mỗi bước đi

Đừng trách làm gì duyên nợ đó
Trầm luân cũng một cõi đi về
Những người năm ấy nay đâu caœ
Còn lại mình ta với cơn mê

Đêm mơ vẫn thấy dáng em cười
Nưœa nét xanh xao nưœa hồng tươi
Chút gì khắc khoaœi trong em nhỉ"
Hay bóng thời gian đã ngậm ngùi

Đừng tiếc ngày xuân trôi qua mau
Trăm năm vẫn chỉ giấc mơ đầu
Một mai thân xác về cát bụi
Suối lệ nào xóa hết thương đau

Đành thôi yêu em cho trọn kiếp
Cho dù một kiếp mãi đi hoang
Ngàn trước ngàn sau nào ai biết
Như sóng trùng dương vẫn miên man...

Phan Tuấn Sơn

*

Không Thể Quên

Gửi Nguyễn Kim Chung - Sói Biển

Có tháng tư nào ta ngủ yên
Nhớ buồn hận tủi mãi không quên
Ta về chân bước vương đường máu
Lộ 7B - lửa đạn vang rền...!

Ta có buồn không khi tuổi xuân
Sắc hoa thấm nở được bao lần
Ngủ trong chinh chiến hoang cuồng mộng
Quỷ lộng xé cào tan nát thân...!

Ta có tiếc gì tuổi mộng mơ
Không câu hẹn ước dưới trăng mờ
Núi rừng hoang dã thay nhung gấm
Thép súng thân quen - giặc đón chờ...

Một chút tầm thường trong cuộc sống
Tướng quen bổng lộc hóa thân hèn
Nếu son sắt giữ lời minh thệ
Thì tháng tư về đâu tối đen

Ta vẫn âm thầm nợ áo cơm
Đất người chưa nghĩa trả ơn đền
Thân ta như cát trong sa mạc
Chỉ khổ - lòng ta không thể quên...

Thylanthảo

*

Chuyện cũ anh Riêng nhớ để buồn

Áo em nắng sớm vờn theo gió
Anh nhớ đường xưa - trắng cổng trường...

Gần bốn mươi năm rồi đó em
Tuổi thơ đã mất dễ chi tìm
Áo xưa sắc trắng lòng trang giấy
Đôi mắt vương buồn rối nhịp tim

Nửa giấc nhiều đêm trở mộng buồn
Ta về lối cũ, nụ còn vương
Trường xưa còn đó - cây lim đó
Áo trắng còn không buổi tựu trường"!

Quai nón huyền nhung hồng má xuân
Em cười cho gió nắng bâng khuâng
Để anh bước ngược đường em bước
Rồi ngập ngừng mây trắng ngại ngần...!

Không một lời nhờ gió gửi trao
Dấu trong khóe mắt sắc muôn màu
Tràn câu thương nhớ theo hoa nắng
Em bước - chân buồn anh bước sau...

Hình như em chẳng bao giờ nghĩ
Có một người thương thật lặng thầm
Bước giữa cuộc đời không hoa mỹ
Tình riêng giữ lại chút dư âm...

Để rồi sương gió trăng mười tám
Người bước đi theo tiếng nước buồn
Gió núi mây rừng - trời ảm đạm
Trăng hỏa châu mờ - sương gió vương

Đất tha hương ngàn đêm trăn trở
Tám năm lao nhục trả ơn đời
Bên chồng yên ấm em đâu nhớ
Trường cũ năm xưa rộn tiếng cười ...

Và bước trên đường em lối phẳng
Làm sao thấy được gió mưa giông
Cũng như ánh mắt em yên lặng
Đâu thấy tình anh, gió ngập đồng...

Con em mấy đứa thành gia thất
Anh vẫn muộn màng bởi gió sương
Đêm đêm tỉnh giấc nhìn con dại
Một chút bâng khuâng nhớ chiến trường...!!


Mắt xưa anh vẫn còn lưu luyến
Chuyện cũ - anh riêng nhớ để buồn

Thy Lan Thảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay cô giáo không ra đề tài đề viết luận văn, bạn nào muốn viết gì cũn (cũng) được, mà viết bằng tiến (tiếng) Việt là được, nên em viết về mẹ của em.
Mỗi năm, lớp dạy tiếng việt của tôi càng có thêm nhiều học trò mới. Có em còn nhỏ, có em đã lớn rồi mà nói tiếng Việt chưa sành sõi, có em còn chưa nói được tiếng Việt nào.
Tóm tắùt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy giam vào chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Ngày nọ có một công chúa đi lạc, nhìn thấy và nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy và cứu người trong hộp và được hướng dẫn trở về hoàng cung.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ sẽ tổ chức Đại Nhạc Hội Kỷ Niệm 9 Năm Thành Lập và đồng thời ra mắt DVD "Hè Kỷ Niệm" vào thứ Bảy, 30 tháng 3, lúc 5:30 pm tại nhà hàng Majesty
Những vụ “Cúng sao giải hạn” hằng năm làm tắc đường Hà Nội của chùa Phúc Khánh, rồi “trả nghiệp theo giá ra của Vong” ở chùa Ba Vàng quá trắng trợn phản Phật pháp gần đây, cùng với hội chứng start-up đua nhau xây chùa to để buôn thần bán thánh, chỉ là bước “cái u” biến thành “ung thư” của tình hình Phật giáo nước nhà
làm thế nào để hòa được với kẻ khác? – Đơn giản là hãy tự làm mờ nhạt mình đi, đừng tô đậm cái tôi của mình trước kẻ khác. Vì lòng thương, vì mong mỏi hạnh phúc an vui đến với người khác mà quên mình đi; đừng cho mình là quan trọng, cao quý, còn kẻ khác là phụ thuộc, thấp hèn.
Thị Trưởng Tạ Đức Trí, Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ sẽ đệ trình Dự Án Xây Đài Tưởng Niệm 74 Tử Sĩ Hoàng Sa trong khuôn viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, bên cạnh tượng đài của 5 vị Tướng.
Hóa ra, chùa chiền ở Việt Nam không phải nơi đâu cũng đều “tĩnh lặng và trang nghiêm” như trong ký ức tuổi thơ an lành và êm ả của tôi. Không ít chỗ không gian tâm linh truyền thống của cả dân tộc đã bị quấy động
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.