Hôm nay,  

Thơ Thơ

29/05/200600:00:00(Xem: 13300)

Ngày Khổ Luỵ

Thư anh viết chắc là em đã nhận
Đọc xong rồi có cảm giác sao không"
Ôi anh sợ mặt người yêu hờn giận
Chẳng còn gì nét hiền dịu cảm thông

Đâu có ngờ hôm qua ngày gặp cuối
Tình bao năm lại chết yểu nửa chừng
Trên đường về cả hồn như muốn đuối
Lê bước ngập ngừng mắt lệ rưng rưng

Em hùng hổ đùng đùng như địa chấn
Đi, đi, đi, không có được bước vào
Giọng quát lớn cho đã mồm căm hận
Ôi bữa này em gây hấn anh sao"

Quá bất ngờ đâu kịp thời phản ứng
Tình biến nguy đành quay mặt trở ra
Anh quặn thắt nghẹn ngào rồi chưng hửng
Em dửng dưng chẳng một chút đậm đà

Bị xua đuổi anh mượn thư tình tự
Như người say miên man trải ý lời
Cứ chấm hỏi vì sao em giận dữ
Hờn dỗi tình yêu hay muốn rẽ đôi"

Anh dự tính trở về thăm lần nữa
Xem người yêu còn chờ đợi hay không
Luôn mong mỏi em giữ lời thề hứa
Riêng phần anh vẫn ôm chặt cõi lòng

Thôi nhé quên đi chuyện ngày khổ lụy
Cứ coi như một tai nạn cuộc tình
Em đầy ắp khối vạn điều trân quý
Nên anh mãi hoài nuôi mộng tử sinh.

Trần Thanh

*

Lời Thơ Tâm Sự

Thơ tôi xin tặng cho đời
Không đem đi bán kiếm lời đâu em
Thơ tôi mong được người xem
Mong đời thông cảm chuyện em, chuyện mình
Thơ tôi chất chứa ẩn tình...
Tình Quê, tình Nước và tình đôi ta
Thơ tôi có thể gọi là:
Lời ru của Mẹ... tiếng Bà ầu... ơ...
Thơ tôi không hẳn là thơ
Mà lời dịu ngọt trong mơ em cười.

Phương Hoài Sơn

*

Lời Buồn Bên Mộ Vắng...

Trời tháng ba tiết Thanh Minh nắng ấm
Con về đây thăm mộ mẹ thương yêu
Cỏ xác xơ quanh mộ mẹ tiêu điều
Sương phủ trắng hoen mờ di ảnh mẹ...
 
Mẹ nằm đó cách con vài tất đất
Con quỳ đây mẹ nhìn thấy con không"
Mười bảy năm con tan nát cõi lòng
Thân ly khách từng đêm thầm gạt lệ!
 
Ngày tháng ấy con đau buồn khôn kể
Hình vóc mẫu thân lịm giữa hôn mê
Con ôm mẹ con khóc ròng kể lể
Mẹ lặng im thoi thóp chút hơi tàn...
 
Sáu ngày qua dạ con trẻ hoang mang
Mẹ thiêm thiếp không một lần tỉnh lại
Những Bác sĩ nhìn con như ái ngại
Khiến tim con thêm quặn thắt từng cơn.
 
Con hoảng quá cấp thời xin phép họ
Chuyển mẹ ngay lên Chợ Rẫy Sài Gòn
Bác sĩ Diệp lắc đầu... không thể được
Muộn màng rồi, đành vậy chị An ơi ...
 
Đúng lúc ấy mẹ của con mở mắt
Nhìn vào con mẹ hỏi: "Có chuyện chi""
Lời nói nhẹ như từ trong cõi khác
Chưa kịp mừng mẹ đã vội ra đi!
 
Các bác sĩ nhồi tim hô hấp vội
Con điên cuồng ôm mẹ khóc gào lên
Nước mắt con rơi ướt đầm áo mẹ
Mẹ lạnh dần vào giấc ngủ triền miên...

Ôi nát tâm can... áo quan mẹ mặc
Giờ từ ly tiễn mẹ đến đồng hoang
Hố đất sâu vùi thân xác mẹ rồi
Con lảo đảo quay về tim uất nghẹn...
 
Nhà ta đó nệm giường chăn chiếu ấm
Có còn đâu bóng dáng mẹ mỗi chiều
Nơi đồng hoang sương trắng phủ cô liêu
Dưới lòng đất thương mẹ hiền lạnh lẽo...
 
Mẹ âm cảnh con dương gian đôi nẻo
Mười bảy năm dài con tê liệt óc tim
Đêm từng đêm nhớ mẹ biết đâu tìm"
Nơi đất lạ mẹ ơi... buồn da diết...
 
Con khổ lắm... mẹ hiền ơi có biết"
Từ kiếp nào nhân quả trả tội con
Đòi nợ con đến thân xác héo mòn
Sống vất vưởng với  tinh thần suy sụp...
 
Mẹ biết đó... duyên phần con tủi cực
Nửa đời người ngậm trái đắng vì đâu"
Nửa đời sau phong kín một phương sầu
Con không hiểu... con làm chi nên tội"
 
Thượng Đế hỡi! Sao người không cứu rỗi
Một xác thân chưa tội lỗi bao giờ
Một hình hài chưa hoen lấm bùn nhơ
Nửa đời còn lại sầu dâng chất ngất...
 
Nơi đất khách một thân con lây lất
Ngày qua ngày gồng gánh nặng đôi vai
Chẳng biết nhờ ai khi đau yếu nay mai
Đâu nhà cửa khang trang thờ phụng Mẹ...
 
Đã nhiều lúc con gục đầu gọi khẽ:
Cứu khổ cứu nạn, Bồ Tát Quan Âm
Cứu con thơ đi những bước sai lầm
Dẫu xa cách vẫn ấm tình mẫu tử

Hai mươi năm con sống đời cô lữ
Bước độc hành con mỏi mệt chồn chân
Nhìn thế nhân thêm ray rứt bội phần
Nghĩ về viễn ảnh lòng se thắt lại...
 
Con về đây với nỗi buồn tê tái
Dưới mộ phần chắc mẹ cũng xót xa
Mẹ con ta nay cách trở quan hà
Thiên niên vạn kỷ còn đâu gặp nữa!
 
Hoàng hôn phủ bóng đêm đen ngự trị
Con vẫn ngồi nức nở trước mộ bia
Mười bảy năm tình mẫu tử chia lià
Xin gửi gió lời buồn vào huyệt lạnh...
 
Mẹ cũng như con, một đời bất hạnh
Gánh thương đau hận tủi mãi đeo mang
Chẳng vơi đi dù thác xuống suối vàng
Chỉ than thở cùng sương sa gió chướng.
 
Con vẫn hiểu cuộc đời trăm vạn hướng
Rủi may cũng là định số mà thôi
Con phải gượng vui mà sống với đời
Để còn được trở về thăm mộ Mẹ...

NPNA

*

Mẹ Là

Mẹ là dòng suối trong lành,
Chảy vào thấm cánh đồng hoang khô cằn,
Để cho đất đá nảy mầm,
Ngàn hoa đua nở muôn phần đẹp tươi.

Mẹ là những áng tơ trời,
Dệt thành nhung gấm cho đời con mang,
Mẹ là tơ lụa cao sang,
Cho con khoác mảnh hành trang vào đời.

Mẹ là những tiếng đầu môi,
Khi con bập bẹ nói lời đầu tiên,
Mẹ là âu yếm triền miên,
Cho con vào mộng êm đềm giữa khuya.

Mẹ là làn gió ban trưa,
Êm như tiếng hát xa xưa vọng về,
Đẹp hơn cả những vần thơ,
Vỗ tròn giấc ngủ mộng mơ yên lành.

Mẹ là tia nắng bình minh,
Chiếu trên ngọn cỏ lung linh sáng ngời,
Tưới vào khóm cúc vàng tươi,
Khoác lên rực rỡ một trời sắc hương.

Hoàng Thy

*

Tri Cảm 

Ta bên nhau từng ngày
Tắm nguồn thơ, sóng nhạc
Say trong mờ mịt say
Hoang tận cùng hoan lạc
 
Đau ngút ngàn trong tim
Dấu tiền duyên, định mệnh
Đắm giữa dòng uyên nguyên
Hôn mê đời cấp tính
 
Yêu, yêu nhau vô bờ
Chết cho nhau hằng giờ
Sắt se hoài tiềm thức
Sầu tơ tóc mộng mơ
 
Có trong nhau một lần
Sẽ vô thường trăm năm
Những vết son cổ tích
Của bao mùa tri âm.

Vntvnd (08/05/2006)

*

Có Không Em"

Có buồn không hỡi người em gái nhỏ
Có cô đơn những lúc buổi chiều tàn
Có nóng lòng những lúc vắng anh sang
Có nức nở những đêm dài hoang lạnh
 Có giận hờn mà bỏ quên đức hạnh
Có thản nhiên khi anh tới kiếm tìm
Có hững hờ có khép lại buồng tim
Có quyết xua đuổi bóng hình quen thuộc
 Có cho anh đi như đi tàu suốt
Có nói câu: - Đừng quay mặt trở về
Có bao giờ mang nét mặt ủ ê
Có ân hận chuyện ân tình một thuở
 Có muốn chia ly người đi kẻ ở
Có viễn mơ tìm cuộc sống thanh nhàn
Có thích hát bài Lỡ Bước Sang Ngang
Có toan tính bỏ quên mười năm cũ
 Có thao thức những đêm dài khó ngủ
Có đọc bài thơ anh mới gởi đăng
Có xót xa nhiều vì chuyện cách ngăn
Có để đôi mắt u sầu đẫm lệ
 Có thấy bình yên với đời dâu bể
Có thích hát hò khúc nhạc yêu đương
Có lạnh lùng những buổi sáng tinh sương
Có cô độc những khi chiều chợt xuống
 Có một ít hay mọi điều có cả
Có thật thà đem kể tội anh không
Có chờ mong hai đứa lại tâm đồng
Có mơ mộng mặt trời hồng ló dạng.

Trần Thanh

*

Thơ Tranh Đấu

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Hạ Cờ Máu Việt Cộng Ở UTA

Thành kính cảm tạ: Tất cả Nam Nữ Sinh Viên VN ở đại học UTA; Cộng Đồng Người Việt ở DALLAS, FORT WORTH và các vùng phụ cận; Toàn thể các Cá Nhân và Cộng Đồng Người Việt khắp nơi ở hải ngoại; đã đoàn kết tranh đấu thành công trong việc hạ cờ máu CS tại đại học UTA.

Tranh đấu cam go mấy tháng qua,
Sinh viên nam nữ gương trong tỏa,
Tâm lực đồng bào khí dũng lòa.


Hải ngoại thành toàn xây cách mạng,
Quê hương mong mỏi cứu sơn hà.
Vinh danh, ngưỡng mộ lòng yêu nước,
Đàn cháu, đàn con phía Quốc Gia.

Ngô Phủ

*

Dòng Thơ Nước Mắt

Yêu thơ nên tôi tìm ý
Ghép vần, chọn chữ cho thơ
Tôi không phải là thi sĩ
Mà là người dệt niềm mơ

Giấc mơ lòng tôi đơn giản
Tự nhiên như thở khí trời
Vì tôi mơ ngày Dân Chủ
Nhân Quyền cho nước dân tôi!

Dân tôi, giống dân bất khuất
Thông minh, quả cảm, kiên cường
Lòng yêu quê hương chất ngất
Hiến đời bồi giữ biên cương

Nước tôi cong hình chữ S
Nam Quan đến mũi Cà Mau
Máu xương bao đời oanh liệt
Gia tài mong để muôn sau

Mà nay núi sông hận tủi
Dâng Tàu, đảng xé quê hương
Mà nay những người trẻ tuổi
Thương quê, đảng nhốt khám đường!!!

Mà nay có đàn em bé
Âm thầm bới rác tìm cơm
Và có những người mẹ trẻ
Bán con, chà đạp luân thường!

Từ ngày độc tài đảng trị
Quê tôi dưới đáy biển sầu
Đảng thì giàu sang muôn tỉ
Dân thì đói rách hờn đau

Đảng đẩy non sông đất nước
Lùi về thời đại hoang sơ
Đảng biến dân lành toàn quốc
Thành trâu từ thuở đỏ cờ...

Nên dòng thơ tôi, dòng lệ
Khóc thương dân nước tôi buồn
Thơ tôi mơ ngày tuổi trẻ
Dựng cờ quang phục quê hương!

Ai đọc vần thơ nước mắt
Động lòng, nghĩ đến giang sơn
Thì xin chung tay, góp mặt
Cùng nhau rửa mối quốc hờn!

Ngô Minh Hằng

*

Chữ Tòng

(Xót thương cho những người phụ nữ VN, nạn nhân của chính sách "Xuất khẩu Phụ Nữ" của VC)

Nghìn xưa phận liễu một chữ tòng
Thăng trầm vinh nhục với núi sông
Cuộc sống chông gai hay nhung lụa
Em luôn chia sẻ hết cùng chồng

Vào ngày binh lửa khắp non sông
Em ngăn dòng lệ tiễn chân chồng
Chăm sóc con thơ cho thành đạt
Muôn đời câu tiết hạnh khả phong

Nhớ ngày thơ ấu tiếng mẹ ru
Ôm con đứng đợi kẻ chinh phu
Nghĩ rằng người ấy đền nợ nước
Núi đá nghìn năm đứng vọng phu

Một đô xuân về cơn quốc biến
Điêu tàn tức tưởi, giữa hư không
Cuộc đời ép buộc em thay đổi
Học thói văn minh kiểu "cờ hồng"

Chính sách, đảng thay đổi chữ tòng
Không còn  tòng chỉ một đàn ông
Xác thân, đành đoạn trong "hợp tác"
Uất nhục dâng tràn, lấp bể đông 

Phạm thanh Phương

*

Chiến Sử Ngàn Năm Vẫn Nhớ Anh

Ngưỡng mộ chiến sĩ Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù

An Lộc nghìn năm quân sử vẫn
Khuyên son chói rạng Biệt Cách Dù
Lòng ta ngưỡng mộ trang anh kiệt
Gửi chí bình sinh với núi sông
Có những người trai quên tuổi trẻ
Sống trong sương gío rất kiêu hùng!
Một thuở non sông buồn ứa máu
Độc hà chia cắt lấy giang san
Cộng quân nhuộm đỏ trời phương Bắc
Cuồng vọng tham tàn hướng đất Nam...
An Lộc buồn hiu vương khói súng
Giặc tràn hung bạo phá an lành
Cô giáo bỏ trường, dân bỏ xứ
Tiếng than khóc hận thấu trời xanh...
Giặc về như kiến như lang sói
Thế yếu quân Nam tử thủ thành
Máu hận ướt đầm bên thép súng
Anh hùng đâu kể sử lưu danh...
Tráng sĩ Kinh Kha sang sông Dịch
Yến tiệc tưng bừng thái tử Đan
Chiêu đãi anh hùng trăm thức quý
Người đi... kỳ vọng của giang san...
Người đi sử sách nghìn trang viết
Một kiếm lên đường trĩu nặng vai
Ân tình đãi ngộ trang anh kiệt
Quên lấy thân làm chuyện tương lai
Đâu biết ngàn năm sau hậu thế
Tiễn Kinh Kha không rượu má đào
Anh hùng Biệt Cách vô An Lộc
Hào khí nghiêng trời... gió xuyến xao!
Kinh Kha xưa lén đâm bạo chúa
Để trả ân tình thái tử Đan
Biệt Cách Dù nhà "saut" An Lộc
Thỏa chí tang bồng đã trót mang!
Cộng quân tràn ngập khắp nẻo đường
Súng, pháo, tăng... trời đất mờ sương
Tưởng chừng như kiến không vào lọt
Biệt Cách Dù phá trận Đương Dương.
Trực thăng quạt cánh ngang đầu giặc
Bất kể phòng không đan kín trời
Thiên thần Biệt Cách vô ngay trận
Từng tổ tam tam đánh để đời...
Giữ một lời nguyền thề sát cộng
Tay ghìm thép súng bám theo thành
Từ trong lòng địch hiên ngang quá
Tấc đất nào không nhuộm máu anh!
Từng trang tráng sĩ yên say giấc
Giữa chiến trường rực lửa máu tươi
Kinh Kha ngã xuống - Kinh Kha tiến
Biệt Cách Dù - danh trấn muôn đời
Lũ giặc cuồng man đền nợ máu
Bỏ thành, bỏ súng mắt kinh hoàng
Triệu Tử Long chiếm thành An Lộc
Đâu cần yến tiệc thái tử Đan!
Máu đẫm chiến bào - im tiếng súng
Nhà tan cửa nát xác bạn thù
Tìm đâu tiếng chó vui mừng chủ
An Lộc hoang tàn - hận thiên thu
Hào khí ngang trời không lui bước
Dáng anh kinh khiếp lũ cuồng man
Vì ai súng gãy quân tan tác
Lửa mắt ngời đau trước lệnh hàng...
Hơn ba mươi năm vẫn nhớ anh
Quốc sử ai mài kiếm dưới trăng"
Nuốt hận âm thầm anh đâu dễ
Quên bờ sông Dịch bước quân hành.
Thương cảm về anh gợi ý thơ
Mùa xuân người vẫn đợi trông chờ
Một ngày phục hận anh so kiếm
Trả mối thù xưa thỏa ước mơ.

Thy Lan Thảo [Vết Khắc Nửa Đời, tập thơ]

*

Chim trĩ đậu cành Nam

Nhớ những ngày lưu đày nơi đất Bắc
Không đêm nào thao thức nhớ về Nam
Xót cảnh quê hương bị lũ hung tàn
Gieo thảm cảnh lầm than và khốn khổ

Giờ này ly hương thương về cố thổ
Thương những hàng dừa, ruộng lúa, bờ ao
Thương những vườn xoài, vườn bưởi, hàng cau
Thương biết mấy giọng hò trên sông bến

Nhớ xót xa đau quê ngày chinh chiến
Vẫn thương hoài tiếng mẹ hát ru con
Cảnh mẹ trông con, cảnh Tháng Tư buồn
Cảnh mẹ tảo tần, ngược xuôi kinh Xáng

Cảnh ngày xưa nơi Cái Răng Ba Láng
Dầu mù u thắp sáng cảnh cơ hàn
Cảnh chiến tranh tàn phá nát thôn làng
Ôi đau xót quê tôi ngày khốn khó

Nhớ cảnh thương tâm tù đày thống khổ
Lưu đày về đành bỏ nước ra đi
Buổi chia tay còn biết  nói năng gì
Làm Trang Tích của thời xưa Chiến Quốc.

Sống cảnh xa quê đêm nằm thao thức
Thân làm chim trĩ thích đậu cành Nam
Ngóng về quê xưa xa tít biệt ngàn
Lòng vẫn hướng về trời Nam đất Việt

Dù phải sống đời sinh ly tử biệt
Tạm dung quê người kiếp sống lưu vong
Nỗi đau xưa còn trăn trở trong lòng
Đành cam nhận nơi này quê hương mới

Dù phương này không mái tranh giăng khói
Không mẹ già, không ruộng lúa bờ ao
Nhưng nơi này xoa dịu được cơn đau
Đời sống an lành tự do dân chủ.

Nhớ cảnh cuộc đời gió tanh mưa máu
Cảnh biển dâu gây phiền não cuộc đời
Giờ nhìn chim bay ở cuối chân trời
Từ phương Bắc về phương Nam trốn lạnh

Như Việt điểu đi tìm nơi ẩn tránh
Tránh con người đang dày xéo quê hương
Nhớ lại quê xưa bao cảnh hận buồn
Như chim trĩ  đậu cành Nam, thương cố xứ.

Thanh Khâm

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Đất Thảm

Đất thảm, trời sầu nào đâu đổi mới
Tất cả ngả vàng, đỏ mắt chờ chi"
Thời gian nào có mấy khi
Mang lại cho ta những gì mong đợi
Ôi, mọi thứ chân trời để tới
Con người phải dấn thân đi
Dù ngàn muôn họng súng đen xì
Phục đón trên đường thiênlý
Ta dám sống, và ta dám nghĩ
Chuyện dám làm, dám chết nhẽ đâu không
Ta sẽ dành cho sự thành công.
Bảo bối cuối cùng - mạng sống.

(1976)

Một Tay Em Trổ

Một tay em trổ: Đời xua đuổi
Một tay em trổ: Hận vô bờ
Thế giới ơi, người có thể ngờ
Đó là một tù nhân tám tuổi!
Trên bước đường tù tôi rong ruổi
Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!

(1971)

Tôi Là Bạn

Tôi là bạn của cô gái đĩ
Ế khách ngồi ngủ gật ở vườn hoa
Tôi chẳng có gì an ủi cô ta
Ngoài tình cảm chan hòa và không khinh bỉ
Tôi là anh của những em nhỏ tí
Xó chợ đầu đường, ăn cắp vặt nuôi thân
Bé tí hon mà tù tội bao lần
Miệng tục tĩu, hồn như trang giấy trắng!
Tôi là con lão ăn mày cay đắng
Không gia đình, tàn phế lắt lay
Mời lão xơi một bữa rượu thực say
Nghe lão khóc kể những ngày xa cũ
Tôi, tóm lại, là trái tim ủ rũ
Thông cảm với nhiều số phận bùn đen
Vì chính tôi, tôi là gã nhiều phen
Khổ đói, lao tù, nhục khinh nếm đủ!

(1967)

Tôi Im Lặng

Tôi im lặng khi kẻ thù hành hạ
Sắt thép đưa vào, đau đớn, hôn mê
Câu chuyện anh hùng để trẻ con nghe
Tôi im lặng chỉ vì tôi tự nhủ:
Có ai đi rừng gặp loài dã thú
Lại mở mồm kêu xin chúng thương tha"

(1974)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
NEW ORLEANS - 13 năm sau ngày siêu bão Katrina đổ bộ bờ Vịnh Mexico, 1 người đàn ông dùng shotgun bắn chết 3 người da đen trong cảnh hỗn loạn sau bão ra tòa.
DECATUR - Cảnh sát tiểu bang Georgia xác nhận tin 1 thầy giáo dạy lớp 6 đã chết với thương tich do súng đạn gây ra sau khi bị tố cáo tấn công tình dục 1 học sinh 12 tuổi.
WASHINGTON - Truyền thông đưa tin: Bộ tư pháp đã bắt đầu điều tra các tố giác tu sĩ Công Giáo tấn công tình dục trẻ em tại tiểu bang Pennsylvania.
WASHINGTON - 2 phụ tá của TT Trump tranh luận sôi nổi bên ngoài Phòng Bầu Dục vì cảm xúc về cách giải quyết thành phần di dân nhập cư bất hợp pháp, theo 2 nguồn tin từ Bạch Ốc.
HANOI -- Nhà nước CSVN nghĩ ra độc chiêu, mời gọi kiều bào bơm tiền về VN để “giữ gìn” biển đảo Việt Nam... bất kể bản công hàm Phạm Văn Đồng 1958 đã mở đường cho Trung Quốc lấn vào lãnh hải VN.
Một thương ước lớn sẽ cho hàng hóa VN đi xa hơn, dễ dàng hơn... Bản tin RFI ghi rằng Việt Nam sẽ phê chuẩn hiệp định CPTPP vào tháng 11/2018. Hôm Thứ Năm 18/10/2018, Quốc Hội Việt Nam thông báo trong kỳ họp thứ 6 khóa 14, khai mạc vào ngày 22/10, các đại biểu sẽ phê chuẩn Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP).
Slovakia tạm cắt quan hệ ngoại giao với Việt Nam, theo tin từ các thông tấn quốc tế. Bản tin RFA và VOA kể rằng quan hệ song phương giữa Slovakia và Việt Nam sẽ bị ngưng cho đến khi Bratislava nhận được giải thích đáng tin từ phía Hà Nội về việc làm thế nào mà công dân Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức có thể về đến Việt Nam.
Bão mạnh và sóng thần ở châu Á khiến hàng ngàn người thiệt mạng, hàng ngàn người mất tích; tàn phá nhà cửa, tài sản công và tư, thiệt hại vô kể. Bão lớn quét qua miền Đông và Đông nam nước Mỹ cũng lấy đi mạng sống của ba mươi người và hàng ngàn người còn mất tích… Hàng trăm ngàn người vẫn còn phải chịu đựng sự lụt lội, mất điện, lạnh giá, thiếu nước uống. Trong khi đó, gió Santa Ana như mọi năm đã thổi về, mang hơi nóng hầm hập sau cơn mưa rỉ rả một ngày một đêm của miền Tây nam. Lá thu cuốn theo gió, tràn ra đường nhựa, chạy đuổi theo xe cộ ngược xuôi. Những hàng dây điện giăng mắc qua các phố nhỏ lung lay như đưa võng dưới cơn nắng vàng hanh. Có mùi gì khét lẹt như khói xăng hay tro ẩm của nạn cháy rừng tháng trước, còn phảng phất trong không khí của ngày vào thu. Trời vần vũ mây xám. Phố chợ vẫn tấp nập những người là người. Các bích chương quảng cáo bầu cử với tên ứng viên rất lớn và nổi bật, trưng đầy ở các góc đường.
Đỗ Mười, cựu Tổng Bí thư và cựu Thủ tướng, Trần Đại Quang, đương kim Chủ tịch nước, cả hai chết trước sau chỉ mươi ngày. Theo thói lề dân gian, «miệng ăn cá, ăn mấm», thường nói đó là «chết trùng». Cái chết trước nhằm giờ linh, kéo theo cái chết sau của người thân trong họ. Quang và Mười, về liên hệ, còn hơn 2 người trong họ, tuy không cùng huyết thống, nhưng cùng đảng là cùng nhịp thở giống nhau, cùng giấc mơ giống nhau, cùng động tâm giống nhau nên sự ứng nghiệm của giờ linh phải bén nhạy hơn những người cùng máu huyết mà suy nghĩ lại khác nhau, nguyện vọng không giống nhau. Theo kinh nghiệm dân gian đó, không biết có ai đang chờ coi «giờ trùng» sẽ còn ứng nghìệm ở đồng chí nào khác nữa của hai người đó hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.