Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

13/05/200000:00:00(Xem: 18397)
(Dân Việt, số ngày 4.5.2000: Phạm Văn Đồng, tên cựu thủ tướng ôn dịch lâu năm nhất của Việt Cộng đã "ngủm cù đeo" ngày 29.4.2000. Sau khi đọc tin này, đứa Nam Man bèn viết bài "Tống Ôn" dưới đây):

Chèn ơi cái lão Phạm Văn Đồng,
Nhắm mắt chầu trời, đúng vậy không"
Chẳng kịp chờ em về kể tội,
Không cần đợi tớ đến bình công"
Ắt là lịch sử đâu tha hắn,
Chắc hẳn nhân dân vẫn oán ông.
Kẻ đã nhiều năm làm thủ tướng,
Của phường hại nước, hại non sông.

**

Biếm Dịch Nha

(Dịch Nha là tay đầu bếp của Tề Hoàn Công. Được Tề Hoàn Công rất mực thương yêu chiều chuộng vì ông ta đã dám cầm dao "thịt" đứa con vừa mới lên 3 của ông để.... "nấu nướng" thành những món ăn ngon dâng lên cho vua thưởng thức)

Thằng con của bác mới lên ba,
Bác nỡ cầm dao giết nó à"
Dẫu bác không đau lòng xót dạ,
Nhưng bà đã xẻ thịt banh da"
Thịt con, bác nấu dâng vua nhỉ,
Xương cháu, ông hầm đãi chúa a"
Cái nghĩa "quân thần" tuy có nặng...
Nhưng, tình cốt nhục nhẹ sao cha"

**

Biếm Thụ Điêu

(Thụ Điêu, là tên quan nội hoạn của Tề Hoàn Công, vì quá hâm mộ Tề Hoàn Công nên ông đã tự thiến "dzế" để xin được tiến cung hầu hạ)

"Liền ông", cậy bởi có.. con cu,
Bác thiến đi rồi, chắc bỏ bu.
Ạ, để thăng quan và tiến chức,
Ồ, mong bợ đít mí nâng khu"
Nhà em mắng bác: thằng sao dại,
Bố đĩ cười ông: đứa quá ngu.
"Của quý" như vầy mà thiến bỏ,
Sao chưa xuống tóc... kiếm chùa tu"

**

Biếm Khải Phương

(Khải Phương, là công tử nước Vệ "tình nguyện" xin được ở lại Tề để "nâng khăn sửa trấp" cho Tề Hoàn Công. Người đương thời, đã gọi bộ ba Dịch Nha, Thụ Điêu và Khải Phương là "Tam quý", rồi cũng chính bộ ba "tam sênh" này về sau đã giết Tề Hoàn Công...)

Cái nghĩa "quân thần" thật thấy mê,


Nên ông nhất định chẳng xin về"
Điều này, khiến tớ e dè quá,
Chuyện đó, mần em áy náy ghê.
Bác đã không lòng lo nước Vệ,
Ông đâu có ý phục vua Tề,
Hành vi của bác em ngờ lắm
Ngặt nỗi vua Tề đã quá "phê".

Nam Man

**

Mồm Ngang Miệng Dọc

Cũng là nết cũ vẫn không chừa,
Bản tánh lưu manh thật khó ưa
Dạo trước hành nghề rình "đá cá",
Bây giờ học thói lén "lăn dưa".
Mồm ngang, chót lưỡi hay luồn lách,
Miệng dọc, đầu môi khoái đẩy đưa.
Còn nữa: ăn dơ và nói dại,
Cũng là nết cũ vẫn không chừa!

Cô Gia

**

Thi Rớt I

Thôi thế là thôi hết một kỳ
Mỏi mòn cho bõ kiếp đi thi
Gào như cóc gọi trời không chuyển
Gắn tợ sam đeo chẳng dính gì
Có lúc cũng cầu cho tới số
Đôi khi nhìn lại đếch cần chi
Ban sơ đã nếm mùi cay chát
Hải Lục Không thời bộ chiến y

Tùng Darlo

**

Đi Câu

Cuối tuần thơ thẩn biết đi đâu
Hò hẹn cùng nhau vác cần câu
Lênh đênh sóng nước con thuyền nhỏ
Thế gian mong cởi bỏ ưu sầu.

Chợt nhớ chiều chiều bến Vân Lâu
Non nước đắm chìm cảnh bể dâu
Cung vàng điện ngọc hay tù ngục,
Thành Thái buông câu lệ thảm sầu.

Câu thời câu vận, miệt mài câu
Khương Thượng Tử Nha bạc tóc râu
Áo mão cân đai trò múa rối,
Phải đấng minh quân mới chịu hầu.

Câu hết sông Đông đến biển Âu,
Hemingway buồn suốt cả đêm thâu
Ngư ông nhỏ bé ra biển cả,
Cá lớn, sức người dể được đâu.

Thời thế bao người cắm cúi câu
Mồi ngon, nhợ chắc thả thật sâu
Thừa nước đục mong tìm cá lớn,
Danh vọng, quyền uy lẫn sang giầu

Thấp thoáng mỹ nhân tựa bên cầu
Mồi hồng mắt liếc tận đâu đâu,
Buông cần, phao động đâu tha thiết,
Tìm cá kỹ sư, cá nhà thầu.

Nghĩ ngợi liên miên mãi phát rầu,
Ta buồn ta cứ vác cần câu
Ngàn người ngàn cảnh, ngàn tâm sự
Nghĩ lắm chỉ thêm tóc bạc mầu.

Kim Châu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.