Hôm nay,  

Thơ

13/10/200300:00:00(Xem: 7303)
THƠ THƠ

THÙY DZUNG PHỤ TRÁCH

Nhìn Lá Cờ Dân Tộc

Mến tặng các em học sinh Việt Nam haœi ngoại, và thương về các em học sinh trường trung tiểu học Alexandria Community School NSW nhân ngày lễ hội đa văn hóa (25.09.03), Quốc kỳ VNCH đã được ông Phil Irvine, hiệu trươœng trường này giương cao để vinh danh.


Buổi sáng hôm nay đến cổng trường,
Em ơi, có thấy quá thân thương.
Cứ vui, cứ hươœng đời son treœ,
Mà dưỡng, mà nuôi chí quật cường.
Biết mến, biết yêu thêm đất nước,
Nên đau, nên xét đến quê hương.
Sáng nay nhìn lá cờ dân tộc,
Mong, các em luôn biết xiển dương...

Lâm Nam Triều

*

Mơ Về Quê Mẹ

Trao về em gái Thuœ Thừa
Bài thơ Lục Bát còn chừa đoạn sau

Mơ về quê Mẹ tắm sông
Bơi qua cồn Phụng
Thăm ông Đạo Dừa
Xuôi dòng ghé bến Thuœ Thừa
Tìm cô Thư ký
Tóc vừa chấm vai
Chiều xưa lưu luyến chia tay
Tôi rời đơn vị
Để ai khóc thầm
Traœi qua bao cuộc thăng trầm
Thương em nắng giãi
Mưa dầm gió sương
Vì đời phai nhạt sắc hương
Biết em còn nhớ...
Người thương thuơœ nào"
Riêng tôi tình vẫn dạt dào
Vẫn còn nhớ mãi...
Ngọt ngào môi em...

Phương Hoài Sơn

*

Hồi Ức

Vừa mới đây mà đã lão nhân
Cuộc đời cứ thế mãi xoay vần
Thăng trầm bao bận không hề nghĩ
Tình nghĩa trăm năm vẫn vẹn phần
Mưa gió chẳng buồn câu thế sự
Sang giầu chi tiếc caœnh phù vân"
Hoa niên nhung lụa còn đâu nữa"
Vừa mới đây mà đã lão nhân!

Đan Phụng - một chiều tà nơi đất khách Úc châu 2003

*

Hoœi Chị Đan Phụng

Kính tặng chị Đan Phụng

Hoœi chị năm nay được mấy mươi
Trông ra nhan sắc vẫn còn tươi
Văn chương nổi tiếng trong thi phú
Bút ngọc xem qua rất tuyệt vời
Sông Thương xuất sắc tài Đan Phụng
Một bến lừng danh nữ anh tài
Nhập Hội Cao Niên ban Văn nghệ
Hòa cùng nữ giới tạo niềm vui.

Lê Hai

*

Nỗi Niềm Người Thơ

Caœm tác bài “Hoœi chị Đan Phụng” thân tặng anh chị Lê Hai để đáp tình tri ngộ.

Tuổi tôi nay ngoại bát tuần rồi,
Xuân có còn đâu người baœo tươi"!
Bầu bạn văn chương quên thế sự
Miệt mài nghiên bút tạo niềm vui
Thân tằm traœ nợ dâu, còn nặng"
Tơ thắm dệt hoài nợ chẳng vơi!
Tình dẫu chan hòa cho tất caœ
Dạ chưa yên được những quan hoài
Đơn côi bước lạc trong chiều xế
Khắc khoaœi hồn quê giữa mộng dài
Nghĩa bạn duyên thơ vương vấn mãi
Tạ lòng tri ngộ thaœo đôi lời.

Đan Phụng

*

Một Chút Gì Để Nhớ

Đốt sáng cuộc đời
Đi tìm một giòng sông để nhớ
Này em yêu!.
Mắt môi xưa, nhớ mấy cho vừa
Đêm quen lạnh cuœa trời đông buốt giá
Dấu tích buồn ai boœ dưới trời mưa
Giòng sông nhoœ cũng vừa hồn trăn trơœ
Chút xôn xao cho gợn sóng đôi bờ

Đốt sáng cuộc đời
Đi tìm một vầng trăng để nhớ
Em yêu ơi!
Nhớ thuơœ gian nan
Nhớ buổi tạ từ
Đêm bến vắng xuôi thuyền
Mà nghe ai thổn thức
Anh bước đi dẫu chân trần đau buốt
Mắt vẫn tìm dẫu hết một tầm tay
Nắng đã ấm mà sương mai còn lạnh
Nhớ khôn cùng đêm khép mắt cuồng say
Chim ngái nguœ trong hóc đời cuœi mục
Thân hao gầy đôi cánh nhoœ buồn tênh
Trăng đêm nay cũng vầng trăng thuơœ trước
Em có còn, đôi mắt ướt huyền xinh"!

Đốt sáng cuộc đời
Đi tìm một loài hoa để nhớ
Mai xuân sang, em hé nụ cười hiền
Trong nắng mới muôn chim về mơœ hội
Hãy cùng anh: Thắp sáng tim lên.

Thy2000

*

Giới Hạn Tình Yêu!

Thương về H.

Giới hạn tình yêu!
Là lúc cơn bão tình lắng đọng
Và ngoài trời vừa dứt tiếng mưa rơi
Em lặng lẽ ôm nỗi buồn giấu trong chiếc gối
Khẽ rung môi tặng anh thoáng vui cười
Em không thể nói gì dù ngàn lời muốn nói
Caœm nhận không anh những quấn quít vô hình"

Trong đôi mắt những giọt tình nóng hổi
Em sợ mình quá nông nổi anh ơi
Không thể chờ đợi phép mầu định mệnh
Vì thời gian là cơn lốc vô tình.

Thôi đành mơ có một ngày bão nổi


Những giọt lệ đêm này xin giữ hộ giùm em

Bàn tay anh ôi dù chỉ cái giữ
Cũng làm ấm lòng em anh có biết
Giới hạn tình yêu là niềm thương da diết
Là những mong chờ không có thực anh ơi.
Là những đêm cô đơn... dài như caœ một đời.

Là vẫn biết rồi sẽ thành tội lỗi
Nhưng vẫn thầm mong điều khao khát riêng mình.

Nhất My

*

Bệnh viện

Tàn một ngày cũng buồn như chấu cắn
Lối đi mòn sỏi đá cũng lênh đênh
Căn phòng nhỏ quay về đan ngày tháng
Bao lần thèm hoa nắng nở ban đêm

Dãy hành lang im ỉm gọi mộng lành
Đèn vàng úa trơ ra con mắt tối
Chín, mười năm lây lất chết cho rồi
Vang tiếng thở hoang liêu đêm bệnh viện

Lòng buông thả bay qua khung trời cũ
Còn nhọc nhằn cơ cực mãi không em
Mong một chút hồi âm ru giấc ngủ
Để người chờ hy vọng hạt mong manh

Thư em gửi một lần thôi duy nhất
Vẫn gánh hàng vai áo mảnh muôn năm
Cây khốn khổ vươn mình trong nước mắt
Dọc lề đường đỏ bụi đếm mơ hoang

Phong thư ấy theo anh đời bệnh viện
Vào rồi ra ít tháng lại trở vào
Khi vật vã ngàn hoa em ẩn hiện
Bên giòng đời lầm lũi nét xanh xao

Mơ có ngày lại hồng tô môi thắm
Nhưng niềm tin đã vỡ tự bao giờ
Em thôi vậy yêu đi hương bụi bặm
Cũng đành ! Anh thương... mùi thuốc sát trùng

Bốn bức tường mộ đắp tưởng cho nhau
Câu hò hẹn từ đây không nghĩ đến
Chỉ sau cùng chia xẻ cuối cơn đau
Cho hai đứa mỗi người mang một ít

Anh và em như hai con cóc chết
Một khô dần một rời rã phương xa
Mang nỗi nhớ đêm xưa lời từ biệt
Bệnh viện nằm chì chiết chuyện đôi ta

KiếnAn

*

Không Gian Vỡ

Không gian tựa chén ngọc Thiên Cung
Thượng Đế đong đầy rượu thuœy chung
Cho cặp uyên ương nguyên thuœy ấy
Say tuần trăng mật đến vô cùng.

Ngờ đâu chén ngọc không gian vỡ
Bơœi cặp uyên ương trái lệnh trời
Caœnh Địa Đàng không còn hiện hữu
Em và ta cũng phận bèo trôi.

Ngờ đâu tay ngọc một Evà
Trao trái tình cho “Bạn quý ta”
Và đập vỡ không gian diễm tuyệt
Phút giây chết lịm baœn tình ca.

Không gian vỡ, thế giới phân ranh
Nhân loại chia nhau chọn đất lành
Phúc tội, hành trang chung một gánh
Hữu danh một phút hóa vô danh.

Khoaœng cách không gian vẫn mịt mù
Giữa ta và Cõi Phúc Thiên Thu
Niềm tin với chiếc cầu Chân Lý
Dẫn dắt hồn ta nhập bến bờ.

Khoaœng cách không gian xa vạn dặm
Giữa miền đất lạ và Quê Hương
Không gia sông núi, tay đồ tể
Bóp nát sau giờ chúng đaœ thương.

Lưu Thái Dzo

*

Nàng Quy Thôn Mỹ Chánh

Thôn Mỹ Chánh ngã mình nằm cuối trời hai châu Ô Lý
Truông tre dài đường đất đoœ Khắc Chung quanh co mưa nhẹ
Hoàng hôn xuống thật mau ba đứa đi thật lẹ
Nhất túc nê sa tam hoạt khẩu đồng minh

Ba đứa nhaœy lên chân dẫm lầm vũng nước
Văng vẳng tiếng cười thôn xóm nguœ yên
Nhẹ hạt mưa bay dìu giấc cô miên
Ai hát đó hay mưa bay trong lá

Xuống ga nhoœ về thôn đường âm thầm hun hút
Mưa bay sợi moœng hoang đường bỗng dường ve vãn
Nàng Quy đầu làng baœn lai diện mục Huyền Trân
Điện ngọc cung vàng hóa thân biến thành lều quán

Lữ khách tam nhân nhập ư caœnh aœo
Mênh mông đêm tối nàng Quy trơ trụi một mình
Baœo bọc nàng giọt nước cuối lều tranh
Lên vai lên tóc khách nhoœ to dặn dò mong manh là thế.

Thân ta về tim ta đòi ơœ lại
Đầu làng ơi ai dựng quán phù sinh
Chập chờn ánh nến tim tôi đòi ơœ lại chết với tình
Tôi nói nhoœ người đây là mộng đó

Ngày phù du đến gặp người đêm tối
Cuối ngày rồi còn gì lại sáng trong
Giác caœm mông lung chao đaœo ngập lòng
Vùng tối ám bự to ra biết mấy

Hãy đi đi đừng trùng trình ơœ đấy
Nến tắt rồi lều quán sẽ ra đi
Trăng đêm nay soi dõi nơi đâu mưa ơœ đây khuất lối ta đi
Ngươi ơœ lại với tình mà chết thôi ta về trống rỗng một mình ta.

VTH

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
20 sinh viên được đại học chào đón và Nghĩa Sinh đồng hành từ Hanoi, Saigon, Kontum, Vinh và Hà Tĩnh -- CTTS sẽ chào đón thêm 4 Linh mục, 4 Tu sĩ và 2 Quý chức tham dự Chương trình Thạc sĩ Lãnh đạo Phục vụ Cộng đoàn vào cuối tháng 12 năm 2019
Ở trong nước dù chưa có cuộc trưng cầu dân ý để có được con số chính xác về mức độ người dân muốn thay đổi thể chế, nhưng thực tế xã hội cho thấy tỷ lệ dân chúng muốn duy trì thể chế cộng sản rất thấp không hơn gì con số 0.1%.
Joshua Wong báo động là tình hình không lắng dịu, mà ngươc lại, Hồng Kông đang bị đe doạ sẽ có lệnh thiết quân luật như trong thời chiến và Trung Quốc sẽ tiếp tục đưa quân đội tới
Một trong những lý do khiến cho Phong trào DCHK cứng rắn đối phó với chính quyền tay sai Hồng Kông là kinh nghiệm đau thương trong cuộc nói chuyện hoà giải vào dịp phản kháng năm 2014
thứ sáu, 13 tháng 9 năm 2019 từ tiểu bang Hawaii, đã khởi sự một cuộc hành trình trở về với đồng đội ở quê hương mới, vùng Little Saigon, một ngày trở về với chiến hữu và mầu cờ vàng ba sọc đỏ của 81 hài cốt chiến sĩ nhẩy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa, sau hơn 33 năm bị lãng quên và nằm ngủ yên trong căn cứ quân sự quạnh hiu ở Hawaii.
Bạn gởi thiệp mời: con xuất giá Kèm theo ảnh cưới bố ngày xưa Ba lăm năm cũng cho là ngắn Chớp mắt qua rồi chuyện gió mưa Đám cưới đơn sơ màu áo lính Khách mời toàn lũ khách nhà binh Cô dâu chẳng có vòng hoa cưới Mà mắt long lanh thắm thiết tình
Đây là vấn đề nhân đạo, là sứ mệnh thiêng liêng biểu lộ lương tâm chính trực. Chúng ta ở hải ngoại chỉ hưởng được hạnh phúc chân chính thực sự khi thấy đồng bào quốc nội được sống trong hạnh phúc.
Cuộc khủng bố 911 vào tháng 9, ngày 11, năm 2001 nên gọi là cuộc khủng bố 911, con số báo nguy, cầu cứu của Mỹ cho dễ nhớ.
Tin BBC 13/09: Thủ tướng nước Anh Boris Johnson nói rằng ông ta lạc quan một cách chừng mực về một thỏa thuận Brexit với EU
Theo Fox News, lệnh cấm vận của Mỹ áp đặt lên Iran kể từ khi tổng thống Trump rút ra khỏi thỏa thuận hạt nhân 2015 đã khiến cho những quĩ hưu trí của Iran bên bờ sụp đổ- theo một báo cáo của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.