Hôm nay,  

Trang

09/08/200300:00:00(Xem: 12464)
Cô Trang về thăm nhà hơn hai tháng mới trở lại.
Bước vô cửa tay xách nách mang tùm lum mấy bọc mấy gói quà cho chị em trong tiệm.
Ưm hưm. Nhâm mi... Đủ thứ kẹo. Mè xửng Huế, kẹo đậu phọng, bánh tráng bánh phồng, khô nai mứt dâu Đà Lạt, đủa mun đủa ngà.... đủ thứ. Nhìn đống kẹo thấy cái bụng mình phình lên thêm một hai pao. Biết trước vậy đó.
Đám thanh niên nhìn gói khô nai nghĩ tới lon bia ướp lạnh ...
Cha chả đi lâu dử ha. Chèn ơi bộ dang nắng dử lắm sao mà đen thùi lùi vầy nè. Nón đâu sao hổng đội" Tội nghiệp hông, ốm nhách om nhom. Ủa" tay đeo gì mà lấp lánh chớp nháng vậy" Đâu đưa coi đưa coi.... cha... bự xộn. Thiệt giả""" Bộ qua bển cưới chồng về đó hả" hả" hả" Chời ơi nhỏ nầy kín miệng quá ta. Dấu biến. Dấu như mèo dấu...
Loan nạt:
- Thôi. Mừng người ta mà cứ xài toàn lời mắng mỏ không hà mấy người nầy. Mùa nầy là mùa nắng, hổng đen sao được" Để hỏi chuyện nó chút coi, mấy người nầy...
Cả tiệm xúm xít bọc Trang lại, chị Ngà lấn lên:
-Thôi thôi dang ra dang ra càng ràng cảng đảng. Tránh tránh chút coi cho tui có chổ đặng tra vấn nó coi. Sao" Sao đi mút mùa lệ thủy vậy" một cái thơ cũng hổng gởi nữa. Sợ tốn tiền tem! Tụi nầy lo muốn chết hổng biết có bị lây bị bịnh gì không giờ vô đây còn đeo vàng vòng nhẩn xoàn chớp chớp đặng hù thiên hạ à" Đưa đây coi. Mấy ly" chắc cũng cở ba bốn ly!!! Cha chắc chàng nầy yêu em lắm lắm à. Hột bự như chùm nho! Vầy là tình chàng cũng tràn trề lắm rồi. Sao có chồng hổng cho ai hay hết vậy nhỏ"
Trang cười tủm tỉm:
-Chưa. Mới định hôn thôi. Mấy chị hỏi ào ào thệ. Tháo mồ hôi từ sạng tới chiều nọn niệc chi. Nầy, mời các anh chị ăn mực ăn khô...
Rồi đủng đỉnh Trang dở sổ ra coi có khách hẹn không. Thu sốt ruột:
-Nhỏ nầy. Người ta nóng ruột mà cứ làm bộ rề rề như tiểu thư. Bữa nay hổng có ai hẹn với you hết á. Sao" chàng là ai" nàng đi có “để lại con tim” ở bển hôn" hay là nàng đi mà rinh luôn quả tim ứ máu của chàng bỏ trong túi lâu lâu cầm bóp bóp chơi vài cái" Coi kìa, sau mỗi bước chân là nhểu một giọt máu tình.
Khải nhăn mày chắt lưỡi:
-Úi dào, Thu nầy nói năng chi nghe khiếp đảm! Sao mà ác thế" Yêu rỉ máu thế kia thì yêu làm gì cho thiệt thân nhỉ" Còn cô Trang nầy. Ở đây bao nhiêu chàng độc thân đang tìm người sửa túi nâng khăn, sao cô sang tận bên kia quả đất tìm xa thế hở cô “Huệ kỳ nheo nhẻo"”
Trang mắc cở phân trần:
-Mô có tìm. Đây là chuyện hứa hôn của hai bên gia đình từ hồi chụng em mới sinh cơ. Vả lại ở đây chồng vợ cùng đi làm mô có việc nâng khăn...
Thanh nói:
-Ủa. Thời bây giờ mà cũng còn cái vụ cưới gả ép buộc như vậy à" Có yêu không mà lấy"
Chị Ngà xí dài:

-Ối xxx.... Sao biết ép buộc" Mấy người hổng hiểu gì ráo. Cần gì thương mí yêu" Nhiều khi chuyện gả cưới do cha mẹ định lại bền vửng hơn mấy cô, mấy cậu tự do yêu đương à. Có khi yêu nhau cho lắm ngồi đó mà nhìn nhau chừng thấy đủ thứ tật xấu của nhau thì lôi nhau ra Tòa. Trong xóm tui ở ly dị hà rầm. Nói chi giới trẻ, sồn sồn đầu hai ba thứ tóc già khù khú đế cũng lâu lâu gây gổ um sùm. Aaaa... “I want Freedom. Aaaa... I want my space. Aaaa... I don’t love you no more.... Aaaa... you onion summer me all my life... (tạm dịch: tôi cần tự do, tôi cần chổ đứng, tôi không còn yêu em nữa, aaa... ông hành hạ cả đời tôi...)
-Ở đây cái vụ ly dị sao mà dể dàng quá. Nếu không lấy lý do hành hạ thể xác thì còn lý do hành hạ tinh thần đem ra xài đở cũng được ông Tòa Ô Kê cho xé hôn thú cái rẹt.
Vợ chồng chẳng còn tình còn nghĩa cho tới ngày gặp “ông sáu tấm” như hồi xưa.
Trang hỏi:
-Sạu tậm là gì chị hỉ"
Chị Ngà cười ngất ngạc nhiên hết biết:
-Xời ơi ở hành tinh nào mà hổng biết sáu tấm" sáu tấm là sáu miếng ván đóng thành cái hòm đó cô nương.
Tuấn cười:
-Chị nói đúng zồi. Thời nay chứ có phải thời xưa đâu mà phải chịu đựng nhau suốt đời. Nếu chẳng hạp với nhau nữa thì buông tha cho nhau để mà xây dựïng đời sống khác. Dại gì chịu khổ bên nhau suốt đời" Thiệt cho mình mà cũng chẵng có lợi gì cho nguời. Chúng ta chỉ sống có một đời. Sống sao cho có hạnh phúc vui vẻ thoải mái thì mới nên sống bên nhau suốt đời chứ. Em nói có phải không các chị"
Chị Ngà cải:
-Nói vậy nghe sao suông". Vợ chồng đôi khi cũng có lúc đụng chạm bất hòa. Chén bát trong trạn còn chạm nhau rổn rảng nữa nói chi là người dưng khác họ... Phải biết nhịn nhục nhau sang qua sớt lại chuyện nhỏ bỏ qua chuyện lớn làm cho nhỏ lại chớ.
Như chuyện tui nè, tại cải cha caỉ mẹ trốn nhà theo trai mê cái bản mặt đẹp trai của chả tới chừng nó mê bài bạc khổ muốn chết tui cũng phải chịu đựng. Con người ta có duyên có nợ. Ông Tơ Bà Nguyệt se sợi chỉ hồng cho cặp nào là dính cặp đó. Người tính đâu bằng Trời tính...
Kim gạt ngang:
-Tại chị. Chị nói chuyện nghe mâu thuẩn thí mồ! Chịu đựng là tại chị. Từ hồi làm trong tiệm tới giờ em nghe toàn là chuyện chị hăm thôi ảnh. Mấy lần rồi" Vợ chồng củ hổng rủ cũng về. Chắc tại “ thia thia quen chậu vợ chồng quen hơi...
Chị Ngà thở dài:
-Ối. Quen hơi cái con khỉ. Yêu với quỷ gì! Tại tài chánh mầy ơi. Mắc nợ! Nợ tình dứt lâu rồi. Còn nợ tiền. Thôi rồi làm sao tao đủ sức trả nợ" Nợ nhà nợ xe đủ thứ trùng đầu.
-Thì ly dị rồi bắt ổng cấp dưỡng. Luật bắt ổng phải nuôi con cho tới đứa út ít được 18 tuổi mờ. Ở đây trốn đàng trời. Chính phủ kiếm tới cùng.
-Thôi nói chuyện gì đâu không. Dầu sao đi nữa cũng có với nhau mấy mặt con rồi, ai mà nở thưa gởi bắt bớ gì. Trong xóm tui có nhà kia vợ chồng cải lộn đánh lộn gì hổng biết mà con mẻ kêu cảnh sát. Chời ơi. Cảnh sát tới nó còng tay thằng chồng liền dẩn đi trước bàng quang thiên hạ mình chả ở trần bận cái quần xà lỏn chưn đất. Cảnh sát làm đúng luật hổng cho xỏ vô cái áo nữa dòm coi thiệt bất nhơn! Đã vậy còn bị hồ sơ đen, sau nầy khó làm ăn nữa chớ.
( Còn tiếp)
Phú Lâm.

Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.