Hôm nay,  

Thơ Thơ

16/03/200200:00:00(Xem: 12693)
Thu Caœm
(Thân tặng thi sĩ Đan Phụng)

Rừng thu lau trổ trắng phau phau,
Sương phuœ nhành cây lá nhạt màu.
Mặt nước trong veo non kém ngọc,
Đầu cồn lóng lánh tuyết hờn châu.
Gió vang hây cúc hoa phai thắm,
Mưa bạc vờn ngô lá úa sầu.
Lơ lưœng thuyền ai không bến khách,
Hay người sương phụ thaœ về đâu!

Tam Giang

*
Thu Hoài
(Họa bài "Thu Caœm" cuœa thi sĩ Tam Giang)

Sương điểm vườn thu cúc trắng phau
Sen vàng ruœ cánh nhạt phai màu
Bờ lau thơ thẩn buồn thân bướm
Mặt nước đìu hiu vắng bóng châu
Nhớ tiếng đàn xưa càng luyến tiếc
Ngâm vần thơ cũ lại thương sầu
"Sông Thương một bến" tròn câu nguyện
Dám để thuyền tình lạc bến đâu"

Đan Phụng đáp họa

*
Mưa Rơi Lất Phất

Ngày ấy trời xuân mưa rơi lất phất,
Ấm tình ta hai đứa sống bên nhau.
Ta yêu thương ngày ấy tóc xanh đầu,
Tình chan chứa những nụ hôn nồng thắm.

Những đêm lạnh đôi ta trong nệm ấm,
Tình mặn nồng trời lất phất mưa xuân.
Đời đang vui hạnh phúc đẹp tuyệt trần,
Ta nhớ mãi cái ngày xuân xưa ấy.

Cuộc thế đổi thay sóng đời xô đẩy,
Ta bình bồng trôi dạt tận phương xa.
Lữ khách bơ vơ không cưœa, không nhà.
Dài đăng đẳng xuân đi, xuân lại đến.

Ta như con thuyền rời xa bến,
Tóc hoa râm, em qua tuổi trăng tròn.
Em một mình tất taœ chạy nuôi con.
Vẫn nhớ mãi ngày xuân mưa lất phất.

Anh Mười

*
Tâm Tình Với Em

Những tháng ngày dài vẫn còn khắc khoaœi
Đời chỉ vui mỗi lúc có em thôi
Chợt thoáng mừng lên khi nghe giọng nói
Trong phút chốc mà quên hết sự đời.

Vẫn đi lại những con đường xưa cũ
Nghe dật dờ tiếng cuœa lũ chim bay
Nghĩ cuộc tình mình vẫn chưa đoàn tụ
Đã từ lâu cứ ấp uœ tháng ngày.

Cũng tại vì anh đấy caœ em ơi!
Bao năm nay trót mắc nợ cuộc đời
Cho đến giờ này vẫn còn tay trắng
Xui khiến chuyện tình chẳng được thaœnh thơi.

Em hoœi anh lúc này có khoœe không
Giọng dịu dàng đầy dáng veœ caœm thông
Xa vắng lâu ngày chẳng hề trách móc
Ôi thật là thương tình nghĩa mặn nồng.

Anh vẫn thích ngâm thơ tình gưœi mẹ
Caœ một đời làm sao kể cho xong
Khổ aœi gian truân đến độ muœi lòng
Anh xúc động bật khóc ròng da diết.

Còn tình ta khoœi nói rồi - bất diệt
Mấy trăm bài thơ tha thiết yêu đương
Có những lúc nằm úp mặt giữa giường
Không chịu nổi caœnh nưœa đường giang dơœ.

Phố cũ em đi còn anh vẫn ơœ
Những chiều mưa đứng nhìn xác lá rơi
Thương thân em cay với đắng giữa đời
Anh biết nói làm sao cho phaœi đạo.

Đời vẫn quẩn quanh tiền nong cơm gạo
Bao người ganh đua áo mãi cân đai
Nhưng riêng anh, anh xin vái van dài
Xin thuœ phận, xin an bài sự thế.

Em vẫn một đời làm anh kính nể
Chẳng bon chen chẳng ghen tị chuyện gì
Người như thế ai dám mà khi dể
Biết tiện tằn biết hơn thiệt nghĩ suy.

May mà đời còn có em an uœi
Không uổng một ngày cặm cụi làm thơ
Phú qúy công danh đều là ngắn nguœi
Riêng mình em - thần tượng đáng tôn thờ.

Vỹ Dạ

*
Melbourne In Yellows

Melbourne full of different yellows
Too many trees
Such sorrow!
Look like
Too many giant yellow roses
In chains
Breezes and breezes
Again and again
As too many invisible swords
Chopping yellow leaves
Again and again
Full of the yellow-leaf rains
Pour on the quiet terrains
Look like
So many yellow rivers
How pretty!
Out of my imagining brain
In Melbourne's yellow-leaf rains.

Anh Hạ - Melbourne

*

Hạ về: Nhớ Trường Xưa

Nhớ thầy, nhớ bạn nhớ mái trường
Ngày tháng mang theo bao tuổi hoa
Tà áo trắng, tím bay trong gió
Vang tiếng guốc giày rộn tiếng ca!

Sân trường xưa, áo trắng kiêu sa
Gom lại nhiều, cái tuổi xuân hoa
Lá phượng rơi ve sầu nức nơœ
Kyœ niệm Đồng Khánh, tuổi ngây ngô.

Thuơœ ấy tóc dài như mây thu
Biết đâu ai đợi... với ai chờ
Dáng hiền e ấp, ôm cặp vơœ
Lối nhoœ đi về bước hoa thơ.

Tình thầy nghĩa bạn ghi trong mơ
Lòng hẹn ngày về thăm trường cũ
Thăm mộ cô thầy, bạn bè xưa
Mỗi hè về lòng sao lắng đọng.

Biết bao lưu niệm thuơœ ấu thơ
Tím, trắng áo hương trinh học trò
Trông về thấy trường có đổi thay
Trường hồng mái đoœ phai hay nhạt.

Traœi bao đợi chờ người trò xưa


Từ thuơœ thơ ấu tung tăng trường
Đêm nằm trăn trơœ, xưa trăm mớ
Nhớ thầy, nhớ bạn thấm tình thương!

Mái trường xưa còn được mấy người
Nghĩa tình chung thuœy mãi xinh tươi
Trò cũ Đồng Khánh như ngọc chiếu
Sáng mãi trong lòng maœnh gương xưa.

Thanh Tương

*
Một Giai Thoại AŒo

Xưa chàng họ Nguyễn yêu trăng(*)
Nhưng lại không biết mần răng hẹn hò.
Nên chàng vẫn phaœi buồn xo
Rồi thành thi sĩ làm thơ giaœi sầu
Trăng ơi! Trăng ơœ tận đâu"
Hay em là một tinh cầu Thái Dương...
Tình trăng thi sĩ nhớ thương
Phong ngôi hoàng hậu nữ vương cho nàng
Trăng tròn rực rỡ huy hoàng
Thi nhân chúc tụng hân hoan vui mừng
Nữ vương cao ngất chín từng
Thi nhân mơ mộng giữa rừng sao khuya.

Tu Ta Lon

(*)Thi sĩ Nguyễn Trọng Trí tức là Hàn Mạc Tưœ

*
Phượng Xưa

Em hong tóc - chuỗi ngày buồn tháng lạ
Nhẹ gió chiều - mắt đoœ nhớ xa xôi
Bước xuôi ngược - để người đời traœ giá
Đêm bình thường - giọt đắng ướt bờ môi!

Đò sang sông - vội vàng chèo khua sóng
Áo nghiêng bay - tay nắm chặt vội vàng
Lớp học tan rồi - lòng buồn trống vắng
Một lời xưa - im nhẹ bước sang ngang.

Gió có thể ngược đò về bến lạ
Người sang sông - đâu nhớ bến im buồn
Mưa tháng Tư lòng rối bời tơi taœ
Đò sang sông - mây trắng nhẹ xót xa.

Ta về đây - một đời buồn coœ uá
Chuyện mười năm - im sóng nước xuôi giòng
Em xơ xác - cuœa ngày xưa áo lụa
Mắt thời gian - buồn thắm tận đáy lòng.

Ngày tháng chết trên hành lang trường cũ
Tan mưa chiều - nắng rực rỡ phượng hồng
Mây tháng Tư để caœ đời lữ thứ
Buồn chi em - hạnh phúc ngọt bên chồng!

Thy Lan Thaœo

*
Thương Màu Phấn Baœng

Thương màu phấn baœng, thương lớp học
Sách vơœ hồn nhiên tuổi học trò
Thương ngôi trường thương luôn tiếng keœng
Thương con seœ nhoœ tuổi dại khờ
Thương màu phấn baœng thương giờ học
Thương thầy giáo treœ lẫn thương cô
Thương đám bạn chung trường chung lớp
Thương hàng phượng vĩ ơœ ven hồ
Thương màu phấn baœng thương sân trường
Thương hàng dừa rũ nắng tơ vương
Thương ghế đá nhoœ ngồi hong tóc
Thương đám tóc thề nói tiá lia
Thương màu phấn baœng giờ cô
Trâm Caœ đám chuyền tay rất âm thầm
Nào là me chua nào tầm duộc
Thêm chút muối cay miệng hít hà
Thương màu phấn baœng giờ thầy
Khiêm Ban trưa caœ lớp ngồi lặng im
Gió mùa hạ thổi thiu thiu nguœ
Mấy chục đầu xanh mắt lim dim
Thương màu phấn baœng ôi giờ toán
Giờ sưœ, địa, công dân thầy Hiền
Ôi giờ hóa học anh đội sổ
Cùng em trốn học anh cũng ghiền
Thương màu phấn baœng ôi thương quá
Thương áo trắng bay khắp sân trường
Thương kẹp tóc đường chiều nắng traœi
Thương húi cua lẽo đẽo bên đường.
Thương màu phấn baœng chiều tan học
Có keœ theo sau làm cái đuôi
Bạn bè hay được ưa trên chọc
Vừa giận vừa thương thôi cũng cười
Thương màu phấn baœng thương đàn seœ
Trên cành phượng vỹ hót líu lo
Hè về có keœ rời lớp học
Sách vơœ buồn tênh nỗi đợi chờ
Thương màu phấn baœng, màu phấn baœng
Anh rời lớp học giã biệt trường
Thân trai trôi nổi đời viễn xứ
Một thoáng mơ về dáng nhoœ thương
Thương màu phấn baœng nhớ sân trường
Nhoœ ơi, anh đánh mất quê hương
Nhớ em trong đáy hồn năm cũ
Quê nhà xa quá một màu sương
Anh vẫn thương hoài màu phấn baœng
Còn thương tiếc guốc ơœ bên thềm
Vẫn mãi thương hoài thời treœ dại
Trong anh lưu luyến vạn nỗi niềm
Từ khi bước xuống thềm tam cấp
Là bước chân luôn xuống cuộc đời
Trong anh vẫn còn niềm tiếc nuối
Trường xưa, bạn cũ cuœa một thời.

Vĩnh Hoà Hiệp

*
Caœm Tạ Thiên Chuá Ba Ngôi

Caœm tạ Thiên Chúa trên trời
Cho con được nói những lời hôm nay
Chúa ơi Chuá chẳng đổi thay
Chúa luôn rộng mơœ lại hay thương người
Nhìn con Chúa nơœ nụ cười
Nhưng con vẫn cứ biếng lười quay lưng
Tội con quá đỗi vô chừng
Chẳng thăm viếng Chúa, chẳng từng nguyện chi
Tội con xin Chúa xóa đi
Từ nay có Chúa con đi an bình
Thế trần rạng rỡ bình minh
Con tin nơi Chúa đời mình thaœnh thơi
Chúa ơi Chúa ơœ khắp nơi
Bàn tay che chơœ cuộc đời cuœa con
Rồi đây con chẳng hao mòn
Tình yêu Thiên Chúa mãi còn không phai.

Trần Hoàng Mai

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.