Hôm nay,  

Thơ

01/09/200300:00:00(Xem: 13881)
THƠ THƠ

THÙY DZUNG PHỤ TRÁCH

Trước Biển Lữ Hoài

Thân mến tặng các thân hữu hội Cao Niên Marrickville. Caœm tác nhân buổi đi du ngoạn bằng tầu ra vùng biển Manly cùng với các bạn cao niên Hội Marrickville.

Mặt biển hôm nay sóng dạt dào
Trông về cố lý dạ nao nao
Tha hương đòi đoạn buồn ly biệt
Đất khách từng phen lệ ứa trào
Những chiếc hạc vàng chiều nắng xế
Bao niềm tâm sự, nỗi lòng đau
Cùng chung một caœnh đời phiêu lãng
Hãy caœm thương nhau để bớt sầu!

Đan Phụng

*

Lời Ru Ngậm Ngùi

Kính tặng nhà thơ Đan Phụng - caœm tác sau khi đọc tập thơ “Sông Thương Một Bến” cuœa Tú Phan - Đan Phụng.

“Sông Thương Một Bến”, một bờ
Thuyền neo bến cũ đợi chờ Cố Nhân
Cố Nhân như cánh Hạc Vàng
Đã bay về cõi Niết Bàn thiên thu
Tiếc thương giữa caœnh Vô Ưu (*)
Vần thơ để lại lời ru ngậm ngùi.

Phương Hoài Sơn - Nam Úc

(*) Chùa Vô Ưu tự nơi làm lễ Tiểu Tường cho nhà thơ Tú Phan

*

Soi Gương

Sáng nay soi lại tuổi già rồi
Đứng trước gương soi bỗng lại cười
Mắt đục rồi, nhờ trời cho sáng
Mặt da nhăn nheo, miệng còn tươi
Làn môi tô thắm nhờ son đậm
Mái tóc bạc phơ vì tuổi đời
Tôi tươœng đất vùi tầng tầng lớp...
Nào ngờ non nước vẫn làm thơ!

Thanh Tương

*

Lạc Bến

Anh ôm em trong vòng tay
Những đắng cay trơœ thành ngọt dịu
Anh nhiệm màu làm tan đi tuœi hận
Những bi thương chất chứa trong lòng em.

Hãy nguœ đi anh
biển caœ cuœa đời em
Để êm aœ thuyền em trôi lãng mạn
Để sáng mai khi mặt trời vừa rạng
Được anh ôm trong tay.
....
Đêm nay!
Thuyền trôi lang thang
Biển không thuyền lấy ai tình tự
Lạc lối giữa ngân hà
thuyền hoang mang kinh hãi
Như ác mộng - đêm trường!
Em mong thời gian ngắn lại
Khi không anh, ôm trong tay...

Nhất Chi - Nhất My

*

Đủ

Con nắng mới về thơm tháng Chín
Những mưa phùn vội rủ bay cao
Mùi cỏ ấu vang hương đẫm bướcï
Đường nhà em hoa lá xôn xao

Lòng cằn cỗi tan hoang trỗi dậy
Rũ cội tàn nguồn nẩy mầm xanh
Dòng hư ảo mầu son thuở ấy
Lại trở mình hối thúc trong anh

Tình một chút đủ qua ngày tháng
Mấy lạc loài ray rứt nhẹ buông
Em ngồi đấy ngất ngây con nắng
Thả đợi chờ giăng mắc tơ vương

Quên lãng đời phù du mộng mị
Đôi bàn tay em chuốt cơn say
Anh cuộn ngủ vòng ôm khờ dại
Tháng Chín về chẳng có mưa bay

KA (NghiUyen)

*

Tâm Lòng Vẫn Nhớ

Con về , Mẹ kể đời lưu lạc
Từ thuở tháng tư gió ngập trời
Con đi Mẹ tính từ ngày tháng
Cờ đỏ tung bay ...xóa nụ cười...!

Mấy năm từ lúc con ra Bắc
Nhà chỉ trông nhờ một chị con
Đồng lương dạy học ôi se thắt
Cơm độn khoai thương cuộc mất còn...!

Ba con bệnh chẳng chi trầm trọng
Bác sĩ tận tình chăm sóc cho
Nhưng mà không thuốc không tiền bạc
Đói đói - Con ơi ớn Bác Hồ!!

Ngày Ba nhắm mắt yên xuôi giấc
Về chốn vĩnh hằng chẳng được yên
Đứa con tù tội còn hay mất
Năm tháng xa rồi vắng bặt tin.

Từ khi nhận được thư con viết
Đất Bắc xa xôi chỉ mấy dòng
Mẹ mới tạm thời an được giấc
Thương con đói lạnh nát tâm lòng...

Khăn tang chưa kịp khô dòng lệ
Chị vội lên tàu ra thăm em
Chen giữa chợ đời đâu phải dễ
Tương lai dạy học, bóng trời đêm...

Em biết dù buồn chị vẫn vui
Nhìn em vẫn vững ý xa xôi
Dù trong tay giặc nhưng không thẹn
Vẫn nét hiên ngang - dẫu ngậm ngùi...

Chị kể chuyện nhà buổi gió mưa
Nắng sương vờn lượn bởi rào thưa
Chị không kể chuyện Ba yên giấc
E sợ lòng em - gió chuyển mùa...

Rồi chị cầm tay rưng mắt đỏ
Gắng giữ gìn thân em nhé em
Phải sống để về thăm lại Mẹ
Nhìn vầng dương sáng xóa trời đêm...

Hăm mấy năm trời ta vẫn nhớ


Gặp chị thân thương giữa cảnh tù
Mẹ ơi! Đất lạ trời xa xứ
Con khóc năm nào ...mưa tháng tư

Thy Lan Thảo

*

Qua Đèo Ngang

Đứng nhìn dốc núi ơœ vùng Swan Vally thuộc địa phận Perth bỗng nhớ đến bài thơ “Qua đèo Ngang” cuœa bà Huyện Thanh Quan, xin lạm đề bài thơ theo lối lái âm sau đây:

Bá Tòng đèo dốc xế bóng tà
Lá coœ chen nhau ló caœ hoa
Đó bày, đầy bó, tiều vài chú
Sợ chóm chiều đông xóm chợ nhà
Trót sao, trao xót lòng vong quốc
Qua giấc thương nhà, phục Quốc Gia
Chân dừng ngoaœnh lại chừng dân nước
Mà tin vận nước chẳng mình ta.

Trương Minh Hòa

*

Nhớ về quê Ngoại

Em nhớ lắm, mái tranh nghèo mộc mạc,
Mưa nắng hai mùa ngơ ngác trăng sao,
Mưa lùa hiên trước cửa sau,
Nắng lên vẽ bóng lao xao trên tường.

Em nhớ lắm, con đường mòn đất đỏ,
Sớm tối miệt mài thuở nhỏ đi về,
Nắng lên bụi thắm chân quê,
Mưa về nước ngập tràn trề trợt trơn.

Em nhớ lắm, ngôi trường làng thơ ấu,
Cô giáo dịu hiền yêu dấu chở che,
Chơi đùa phá phách bạn bè,
Thu qua đông lại, xuân hè rộn vang.

Em nhớ lắm giòng suối hiền dịu mát,
Buổi trưa hè cùng ào ạt tranh nhau,
Thu sang lá úa thay màu,
Lênh đênh con nước cần câu êm đềm.

Em nhớ lắm cánh đồng làng bát ngát,
Lúa trải gió lùa xào xạc thảm xanh,
Giọng hò trong gió thanh thanh,
Cô thôn nữ đẹp hiền lành dể thương.

Và nhớ nhất, ngoại hiền lành chơn chất,
Tuổi ấu thơ ngày thứ nhất đến trường,
Bà cầm tay cháu mến thương,
Dắt dìu từng bước trên đường tương lai.

Em nhớ mãi nhớ hoài không quên được,
Dẫu thời gian là phương thuốc nhiệm mầu,
Dẫu biết cuộc đời lắm cảnh bể dâu,
Miền quê ngoại trọn đời em vẫn nhớ.

Kim Driver (Cranbrook)

*

Mẹ Hiền Ơi!

Lạy mẹ con đi, mẹ dõi trông
Rưng rưng mắt mẹ lệ lưng tròng
Vai gầy, tóc bạc, manh áo moœng
Dõi bước con đi mẹ nát lòng.

Ánh trăng vàng vọt lọt hàng song
Con bước chân đi ngổn ngang lòng
Mẹ biết con đi là ly biệt
Quê nhà tựa cưœa mẹ chờ mong.

Năm tháng thời gian lặng lẽ trôi
Hai mươi năm chẵn đã qua rồi
Mẹ già sức yếu thân mòn moœi
Mẹ đã đi về với đất trời.

Nhân lễ Vu Lan ngày báo hiếu
Con còn lưu lạc ơœ xứ người
Ngắt một bông hồng cài lên áo
Đền ơn báo hiếu mẹ hiền ơi!

Triệu Nam

*

Lục Bát Miệt Thứ

Chiều về theo chuyến đò ngang
Anh qua rẫy khóm mênh mang nỗi niềm
Tắc Cậu, lòng ấm buồng tim
Nhớ tình em ngọt nhớ miền đất xưa
Vượt sông Cái Lớn lưa thưa
Dăm con đò nhoœ còn đưa người về
Hiếu, Lễ tận miệt quê
Tân Bằng, Cán Gáo mẹ về cùng cha
Thứ mười một đất quê nhà
U Minh giấc mộng trăng tà nhớ em
Nhớ lần gặp mặt suốt đêm
Chút tình lần cuối nỗi niềm riêng mang
Mùa xuân em mặc áo vàng
Không cùng mơ ước đôi đàng chia tay
Nhà em pháo nổ tung bay
Là ngày anh mượn men cay giaœi sầu
Đêm đêm chợt nhớ tình đầu
Nhớ môi em ngọt nhớ màu áo xưa
Thôi rồi một chuyến đò đưa
Anh đây đứt ruột nghe mưa trong lòng
Mừng em hạnh phúc bên chồng.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Vọng Đông

Khi mặt trời mọc
Ta hóa thân thành tín đồ một Tôn giáo mới
(Mang tên Đạo Hoài Hương)
Quay mặt về hướng đông
Đọc bài kinh nhật tụng
Dành cho quê hương

Em hoœi ta nguồn kinh nhật tụng
Phaœi chăng từ tiếng khóc lưu vong
Từ biển đông năm nào dậy sóng
Còn tàu như vô vọng
Bỗng trơœ mình
Lướt đi giữa âm thanh trầm bổng lời kinh
Tay hồn ôm cứng niềm tin
Đoàn người vượt biển cầu xin sự lành"

Quay mặt về hướng đông
Ta nguyện cầu cho Quê Hương khốn khổ
Cho keœ mất, người còn
Keœ mất..., nguœ tròn đêm cứu độ
Người còn hội ngộ sáng bình minh.

Lưu Thái Dzo

Bão tới... nhiều thiệt hại trong khi gần Tết. Bản tin VietnamNet kể về tình hình “Bão số 1 áp sát miền Tây: Sập nhà, 1 người chết...” Do ảnh hưởng của bão số 1, các khu vực miền Tây liên tục có mưa gây thiệt nặng nề đã có người chết, bị thương, nhà cửa sập ở nhiều nơi.
- Không bao giờ dùng loại viết chì ướt để vẽ đường viền mí mắt dưới, vì sẽ làm cho đôi mắt trông nhỏ hẹp lại, nặng nề và rất lộ liễu. Nếu muốn, nên dùng loại viết chì khô để vẽ mí dưới, và mí dưới phải vẽ bên trong mí mắt, sát chân hàng lông mi, chỉ cần vài nét là đủ cho mí dưới, không nên vẽ nguyên hàng.
Hội đồng muốn nhắc nhở các chuyên viên thẩm mỹ/ chuyên viên chăm sóc da, nếu một người được cấp phép đang có ý định sử dụng bất kỳ một loại dụng cụ điện LED nào cũng đều phải cân nhắc xem việc sử dụng đó có vi phạm điều luật hoặc quy định nào của Hội đồng hay không.
Trong nhà, chuyện lục đục xảy ra dù là nguyên nhân từ đâu, phái nữ vẫn là người chịu nhiều thiệt thòi nhất, mau nhăn, mau già, trông dữ dằn khi giận, áo quần xốc xếch, tóc tai bù rối, quên chú ý điểm trang hay chăm sóc thân thể… vì vậy, giận hờn gây gỗ chỉ khiến cho phụ nữ xấu xí.
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016. Sau đây, thêm bài viết mới về cuộc diễn hành được coi là đẹp nhất của nước My. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tự dưng tôi nghĩ ngợi về tuổi già khi thấy bà mẹ vợ tôi ở tuổi 88 chỉ trong vòng vài tháng nay quên (do Bệnh Lú Lẫn - Dementia!?) không còn nhớ hay nhận ra con ruột của mình là ai? Tên gì? Tệ hơn nữa là Bà Cụ không biết chính mình là ai?
Bệnh loãng xương ảnh hưởng đến 20 phần trăm phụ nữ Mỹ gốc Á trên tuổi 50... Bác Sĩ Dean Ngo chia sẻ thông tin về căn bệnh này, và cung các thông tin về những điều người Mỹ gốc Á cần nắm vững để hiểu rõ về nguy cơ của bệnh
Đoạn nầy tóm lược - mà không đi vào chi tiết - từ lúc gia biến do thằng bán tơ vu vạ cho tới chuyện Kiều bán mình cho họ Mã, rồi qua tay tú bà, gặp Thúc sinh, bị Thúc ông kiện rồi bị Hoạn Thư sai bọn tay sai đầu trâu mặt ngựa đốt nhà, rưới thuốc mê bắt đem về hành hạ, cho xuống làm gia nô khiến thân thể tàn tạ, tóc rối da chì…
Bắc Kinh muốn Mỹ biến mất khỏi Tây Thái Bình Dương, nhưng cam kết sẽ tham gia đối thoại hòa bình với các quốc gia trong liên minh khu vực Asean. Mặt khác, người ta muốn giữ nước Mỹ làm "quân bình" đối với Trung Cộng. Nhưng các sự xung đột ở Biển Đông đang chồng chất
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.